Thật ra trong lòng Trần Trừng hơi thắc mắc, hôm qua Giản Mục Xuyên bảo cô cởi quần, nhưng hôm nay lại không nói, đến khi Trần Trừng nằm sấp, Giản Mục Xuyên mới bảo Trần Thấm kéo quần xuống một chút, để lộ phần lưng.
Chẳng lẽ hôm nay cô không đau bằng hôm qua nên không cần châm m/ô/n/g và chân sao?
Nghĩ đến đây, Giản Mục Xuyên đã cúi người xuống, bắt đầu châm kim sau lưng cô, Trần Thấm đứng bên cạnh sau đó điện thoại thông báo có tin nhắn đến.
Cô ấy cầm lấy điện thoại, nghiêng người và cúi đầu trả lời tin nhắn.
Trần Trừng nằm sấp trên giường, quay mặt lại nhìn Giản Mục Xuyên, gương mặt đầy dấu chấm hỏi, ánh mắt lộ vẻ tìm tòi nghiên cứu.
Bỗng nhiên, cô cảm thấy ngón tay của anh chậm rãi lướt từ lưng xuống, thuận theo kẽ m/ô/n/g của cô xuống đến giữa hai chân...
Trần Trừng đột nhiên trợn trừng mắt và nhìn Giản Mục Xuyên với ánh mắt không thể tin được.
Nhưng vẻ mặt của Giản Mục Xuyên vẫn bình tĩnh như trước, thậm chí ánh mắt cũng không hề xao động.
Có điều khi sờ đến phần giữa hai chân cô, anh nhẹ nhàng ấn lên â//m h//ộ của cô một chút.
Trần Trừng đỏ mặt, suýt chút nữa thì sướng mà rên thành tiếng rồi.
Anh rể đang sờ lồn của cô.
Trái tim của Trần Trừng đập thình thịch, cứ như thể sắp vọt ra khỏi cổ họng vậy.
Cô nuốt nước miếng và nhìn Giản Mục Xuyên với ánh mắt không thể tin được.
Cô đã chắc mẩm rằng hôm nay Giản Mục Xuyên chỉ định châm cứu lên lưng của cô, hoàn toàn không cần phải chạm đến những chỗ khác.
Nhưng khi chị gái cô nghiêng người trả lời tin nhắn, anh lại lén lút đưa tay ra chạm vào phần giữa chân cô, không phải xoa m/ô/n/g, cũng không phải sờ đùi, mà là dùng mấy ngón tay ấn lên chỗ đó dâm của cô.
Anh rể đang cố t/ì/n/h đúng không?
Phải biết rằng hôm qua khi massage, anh rể đã xoa bóp cho cô đến mức động t/ì/n/h.
Cô cầu xin anh rể làm cô, nhưng anh lại từ chối, vậy mà hôm nay anh lại chủ động sờ â//m h//ộ của cô, còn chọn lúc chị gái cô đang ở bên cạnh!
Trần Trừng hơi ngơ ngác, anh rể đang cố t/ì/n/h thì phải, là vì anh cãi nhau với chị của cô nên mới cố t/ì/n/h chọc tức chị cô phải không?
Nhưng rõ ràng là anh chọn lúc chị cô không nhìn thấy sờ cô, chuyện này là sao?
Anh đang m/u//ốn chơi trò kích thích à?
Điều này thật sự rất kịch tính đó!
Quá kích thích rồi!
Cô bé của Trần Trừng vốn nhạy cảm, bình thường bị một chút trêu chọc đã chảy nước dâm không ngừng rồi.
Lúc này lại bị Giản Mục Xuyên sờ trước mặt chị gái mình, sự cấm kỵ này thật sự là liều thuốc kích dục mạnh mẽ, làm cô n/ứ/n/g đến mức suýt chút nữa thì rên thành tiếng.
Âm đạo nhanh chóng tiết ra n/ư/ớ/c n/h/ờ/n, làm ướt miệng â//m h//ộ của cô, khoái cảm tích tụ chồng chất nơi những ngón tay của Giản Mục Xuyên ấn lên, nhanh chóng lan ra khắp người cô, khiến tay chân cô mềm nhũn.
Khi Trần Trừng nhìn Giản Mục Xuyên, Giản Mục Xuyên cũng nhìn Trần Trừng.
Đôi mắt trong veo của anh trông có vẻ bình tĩnh nhưng thật ra là sóng ngầm cuồn cuộn, giống như có thể nhấn chìm Trần Trừng bất cứ lúc nào.
Trần Trừng và Giản Mục Xuyên nhìn chằm chằm vào mắt nhau vài giây, vẻ mặt nhanh chóng dao động, cô nhìn sang chỗ khác, cứ như ngầm cho phép, để mặc cho anh rể mình dùng ngón tay dâm loạn nơi riêng tư của cô.
Sau khi ấn lên chỗ đó dâm của cô, tay của Giản Mục Xuyên liền xoa nắn nhịp nhàng, một cái, hai cái, ba cái...
Từ nhẹ đến mạnh, cứ lúc mạnh lúc nhẹ, lúc nhanh lúc chậm, anh thật sự rất giỏi trong mấy trò vân vê mơn trớn này, cứ như thể biết xoa thế nào mới làm cho Trần Trừng n/ứ/n/g lên nhất, hiểu rõ cơ thể của cô như lòng bàn tay.
Lúc này, kiểu xoa bóp lúc mạnh lúc nhẹ làm Trần Trừng hưng phấn đến mức thở hổn hển.
Cô không biết xấu hổ dạng chân rộng ra một chút, để cho Giản Mục Xuyên dễ hành động hơn.
Thật sự rất phê đó, ánh mắt của Trần Trừng dần dần trở nên mơ mơ màng màng, hoàn toàn ngất ngây vì sự kích thích do vụng trộm mang lại.
Đôi môi của cô hé mở, rê//n /r.ỉ trong âm thầm, cảm thấy anh rể cứ xoa như vậy mấy lần nữa chắc cô lên đ/ỉn/h mất thôi.
Thời gian dường như trôi qua rất lâu, nhưng thật ra cũng chỉ có mười mấy giây mà thôi. Lúc Trần Thấm trả lời tin nhắn xong rồi quay người lại, Giản Mục Xuyên đã ung dung rút tay lại, để lại nơi riêng tư vừa nóng bừng vừa ngứa ngáy.
Anh lại như vậy nữa rồi!
Trong lòng Trần Trừng hơi oán trách, lần nào cũng như vậy, anh trêu chọc khơi dậy dục vọng của cô một cách dễ dàng, sau đó lại không thèm quan tâm nữa, thật sự rất đáng ghét!
Giản Mục Xuyên châm cứu một cách đứng đắn nhưng â//m h//ộ của Trần Trừng lại bỗng nhiên n/ứ/n/g lên, nước dâm lại bắt đầu rỉ ra, cảm giác trống rỗng tê dại lại lần nữa khuếch tán từ lòng bàn chân đến đ/ỉn/h đầu cô.
Trần Trừng không khỏi suy nghĩ, nếu chị gái của cô không ở bên cạnh, liệu anh rể có sờ â//m h//ộ của cô không, nếu có thì anh có chơi lồn cô đến khi cô cao trào không?
Cô không biết, cô hoàn toàn không hiểu anh rể, cũng không thể đoán được anh rể cô m/u//ốn gì.
Sau khi châm cứu xong, Giản Mục Xuyên nói với Trần Trừng rằng hai tiếng đồng hồ sau sẽ đến xoa bóp cho cô, sau đó cũng không quan tâm đến Trần Thấm, thu dọn đồ đạc xong liền rời khỏi phòng bệnh.
Khuôn mặt của Trần Trừng hơi đỏ ửng, khi đối mặt với ánh mắt quan tâm của Trần Thấm, trong lòng cô lại không khỏi áy náy. Cô hỏi Trần Thấm: "Chị còn nói không cãi nhau với anh rể sao? Vừa nãy hai người không nói gì với nhau hết, đang chiến tranh lạnh phải không?"
Trần Thấm lắc đầu, rót cho cô một cốc nước, sau đó ngồi trên ghế sô pha bên cạnh nghỉ ngơi: "Chị với anh ta là như vậy, em đừng quá để tâm."
Thái độ của Trần Thấm rất bình thường nhưng Trần Trừng lại cảm thấy có gì đó là lạ, vợ chồng bình thường đều lạnh lùng như vậy ư?
Hai tiếng sau, Giản Mục Xuyên đến xoa bóp cho Trần Trừng như đã nói trước đó. Trần Trừng nghĩ hôm nay chị gái cô có mặt ở đây, có phải cách xoa bóp cũng khác không?
Mặc dù suy đoán như vậy nhưng trong lòng cô vẫn loáng thoáng chờ mong.
Quả nhiên, hôm nay Giản Mục Xuyên xoa bóp lưng, háng, chân cho cô một cách đứng đắn, cũng không cần ấn vào đùi hay xương cụt, Trần Thấm đứng bên cạnh nhìn và nói Giản Mục Xuyên: "Sau khi xuất viện Trừng Trừng sẽ đến nhà ở một khoảng thời gian, đến lúc đó anh có thể dành thời gian xoa bóp cho em ấy không?"
Giản Mục Xuyên cũng không ngẩng đầu lên: "Để xem đã."
Trần Thấm nhún vai, không nói thêm điều gì nữa, lúc này điện thoại của cô ấy lại vang lên, lần này không phải là tin nhắn mà là có người gọi điện thoại cho cô ấy.
Trần Thấm cau mày cấm lấy điện thoại đi ra khỏi phòng bệnh, có vẻ ra ngoài để nghe máy.
Nhìn bóng lưng đi ra ngoài của Trần Thấm, trái tim của Trần Trừng lại không khỏi đập rộn lên, trong phòng bệnh chỉ còn cô và Giản Mục Xuyên.
Thình thịch, thình thịch!
Liệu anh rể có sờ chim cô như lần trước không?
Thình thịch, thình thịch!
Liệu lần này anh có sờ chim cô lâu hơn lần trước không?
Ngay khi Trần Trừng đang suy nghĩ lung tung, bàn tay đang xoa bóp lưng cô đột nhiên cởi lưng quần của cô, sau đó từ từ mò vào bên trong...
Bạn thấy sao?