Trans: Quạ
Đọc bản dịch tại wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!
Lục Bách Trình nghe điện thoại của Khương Phi là lúc anh đang trên đường về khu Nghi Sơn.
Nhận ra mình đang "thả bồ câu đi", nhưng anh không để tài xế quay lại ngay mà đợi đến đèn giao thông tiếp theo, với vẻ mặt rất bình tĩnh anh bảo quay xe lại.
Hôm nay anh không ít công việc, vốn tưởng Khương Phi sẽ về muộn, nhưng giờ xem ra không cần lo lắng chuyện này.
Điều duy nhất an ủi Lục Bách Trình cả buổi tối là Khương Phi không để anh phải đợi lâu. Khi anh đến, trước cửa quán thịt nướng chỉ có Khương Phi đang chờ.
"Đồng nghiệp của em đâu?"
Lục Bách Trình không biết Lương Tiêu, Khương Phi đã nhắc tới vài lần nhưng anh chưa bao giờ nói thẳng tên Lương Tiêu mà luôn gọi là "đồng nghiệp của em", nói là "đồng nghiệp của em".
Hồi còn đi học, anh cũng như vậy, như thể bên cạnh cô không ai xứng đáng có tên ngoại trừ anh.
"Vợ anh ấy bảo anh ấy mau mang đồ ăn về nhà."
Khương Phi nhấc lên một túi giấy đựng xiên nướng gói trong giấy bạc: "Em mua rất nhiều, đều là đồ anh thích ăn."
Không biết Lục Bách Trình vừa lòng câu nào, vẻ mặt hơi ngưng lại, thản nhiên nhìn túi giấy rồi nói: "Sao anh lại nghĩ đó là những thứ em thích ăn nhỉ?"
"Không phải là chúng ta cùng khẩu vị sao?"
Khương Phi ngửi ngửi xiên nướng trong xe, có hơi đói bụng. Vừa rồi cô không ăn nhiều, bây giờ chỉ mong muốn được ăn.
Cô nói lại chuyện cũ: "Lúc trước anh quá là dối trá. Mẹ em nấu ăn dở thế mà anh vẫn thích sang ăn làm em khổ tâm lắm đấy."
"Em biết là anh không thích ăn đồ dì An nấu?"
"Vậy thì anh nói xem, anh có thích không?"
"Còn phải xem là ăn với ai."
Trong lòng Khương Phi khẽ động, nhưng lại nghe được câu nói tiếp theo của anh:
"Anh vẫn tưởng là em ăn ngon miệng lắm, cái gì ăn cũng giống nhau."
Khương Phi sụp đổ.
Vậy mà anh còn nói tiếp: "Trước kia, em ăn cái gì thì trên mặt đều dính lại một ít. Ăn cơm thì dính hạt cơm, ăn kẹo thì dính đường. Mỗi lần ăn cơm ở nhà em, anh đều chờ đến lúc khoé miệng em dính cơm, sau đó dì An lưỡng lự nói cho em biết... Nghe có vẻ hơi buồn cười, nhưng nếu em ở cùng anh mà vẫn ăn như vậy thì tốt. Sau này, em biết chú ý đến hình tượng hơn rồi, anh còn thấy rất tiếc."
Lúc đó bọn họ cũng đã học cấp Ba, anh không đến nhà họ Khương ăn cơm nữa. Mà ngược lại, ngày nào Khương Phi cũng đến nhà anh ăn chực.
Rất tốt.
Bởi vì từ trước tới giờ anh luôn muốn ăn cơm cùng cô.
"... Em lại có tật xấu gì nữa đây?"
Thật vất vả Lục Bách Trình mới nói nhiều như vậy nhưng Khương Phi lại nghe không quá vui vẻ. Cô cảm thấy anh miêu tả cô như kiểu một thùng cơm cũng không ăn giống cô, có lẽ anh không cảm thấy như vậy.
Cô ngồi một lúc thấy rất mệt, cả người không tự chủ nghiêng về phía anh. Thế là cô dứt khoát nằm luôn vào lòng anh, vừa tiêu hoá đồ ăn vừa nói vài câu trêu chọc.
"Anh còn hỏi em đi học có muốn yêu đương không, còn nghĩ rằng người có thể ở bên em nhất định là một người có năng lực, nhưng em cảm thấy anh nói câu này giống như có ý khác..."
"Có ý gì khác?" Lục Bách Trình cắt ngang lời cô.
"Chúng ta đã nói về chuyện này bao giờ đâu, giờ mới nói này."
Đến đây, Khương Phi đột nhiên nhớ đến một chi tiết. Ánh mắt cô nhìn anh một cách kì lạ: "Lục Bách Trình, có phải chúng ta chưa chính thức làm rõ một vài chuyện không?"
"Chuyện gì?"
Khương Phi ngồi dậy: "Đó là anh không bao giờ nói anh thích em trước mặt em, không nói thẳng ra, rằng anh và em ở cùng một chỗ."
Lục Bách Trình nhíu mày.
"Vậy chúng ta yêu nhau kiểu gì nhỉ?" Cô lẩm bẩm, mấy giây sau như nghĩ ra điều gì: "A, là anh đùa giỡn lưu manh."
Lục Bách Trình bật cười: "Anh mà đùa giỡn lưu manh?"
"Đúng thế."
"Lúc đó em không chú ý nên anh thừa dịp hôn em, làm em bối rối. Anh biết rõ em mà, em rất dễ bị lừa."
Lục Bách Trình cười cười: "Vậy xem ra em không hiểu rõ bản thân rồi." Anh nói: "Nếu em thật sự không thích anh thì cho dù anh hôn em cũng vô dụng."
...
Khương Phi muốn phản bác nhưng lời anh nói rất có lí.
*
An Mộng Như từ lúc nghỉ hè tới giờ luôn nói muốn để Khương Phi ở lại kí túc xá của trường để đỡ phải đi qua đi lại, còn làm phiền nhà họ Lục. Khương Phi cũng rất mong chờ việc này thành sự thật, nhưng cô lại cảm thấy hơi hụt hẫng.
Dù sao thì ngồi xe Lục Bách Trình cũng rất thoải mái, cô ngồi nhiều nên như đã thành thói quen. Nhưng lúc đó cô chỉ hơi hụt hẫng chút thôi vì lúc ấy Lục Bách Trình còn chưa về nước. Cô và anh cũng chưa làm lành.
Sau đó lúc trại huấn luyện bị mất điện thì anh và cô làm hoà, Lục Bách Trình biết cô trọ ở trường thì rất khó chịu. Anh liền báo danh rồi Vạn Hi để trợ lí xử lí. Vì trường đã hết phòng, thêm nữa anh mới xin vào nên đương nhiên sẽ là học sinh ngoại trú.
Sau khi khai giảng không lâu, anh lấy lí do muốn ngủ muộn để Vạn Hi cho phép anh đến trường học khác gần đó thuê phòng. Vạn Hi đồng ý, còn thương anh là học sinh cấp ba lại sống một mình, nên thuê lại dì nấu cơm đến cho anh.
Chính vì vậy đã tạo điều kiện cho Khương Phi bịa ra đủ loại lí do để đến ăn chực.
Ở trường có quy định là học sinh trong trường không được tự ý ra ngoài. Nhưng quy định là chết, người là sống, vì bữa ăn mà Khương Phi nhất quyết "bật tường" ra ngoài.
Bởi vì đồ ăn trong trường rất khó ăn. Dù vậy, Khương Phi cũng không quên ý định ban đầu. Cô từng nói lên cấp Ba sẽ giữ khoảng cách với Lục Bách Trình, không còn thư từ gì cả. Thật sự nói là làm, ở trường ít giao lưu, ra trường lại không cùng khối. Người ngoài nhìn thấy cũng cho là quan hệ của hai người rất bình thường.
Ngày sinh nhật mười bảy tuổi của Lục Bách Trình, cô trốn tiết tự học buổi tối, lén đến phòng trọ của anh tổ chức sinh nhật.
Lúc trước cô điên cuồng để dành tiền chỉ vì muốn mua tặng anh một đôi giày chơi bóng. Sợ hết hàng nên cô mua sớm rồi giấu anh đến giờ mới mang ra.
Nhưng Lục Bách Trình không vui lắm, nhất định trả tiền cho cô.
Cô hỏi tại sao.
Anh nói tặng giày có ngụ ý không tốt.
Cô nghe xong cười ha ha: "Sao mà cậu còn mê tín vậy chứ?"
Lục Bách Trình chỉ hỏi lại: "Bao nhiêu tiền?" Lúc đó anh rất nghiêm túc, cô không cười nổi nữa đành chịu, nói anh đưa cô mười đồng, coi như là giày anh mua.
Giày cũng đã đưa, tiền cũng lấy rồi, Khương Phi chuẩn bị về.
"Cậu về luôn bây giờ?"
Khương Phi gật đầu, do cô trọ ở trường nên về muộn là toang, không giống anh được tự do tự tại bên ngoài. Mặc dù trốn đã hơn nửa tiết nhưng cô vẫn nghĩ tới nửa tiết còn lại. Cô sắp phải chia lớp, rồi sắp thi, gần đây học hành rất chăm chỉ.
"Bánh sinh nhật còn chưa giao đến."
Khương Phi nghĩ một chút: "Vậy tôi ở lại ăn bánh sinh nhật cùng cậu rồi sẽ về."
Hôm đó bánh gato giao đến trễ. Cô ăn xong cũng đã chín giờ rồi. Cô chưa từng ở chỗ Lục Bách Trình muộn đến vậy, cầm áo khoác đồng phục chuẩn bị rời đi thì dưới sân bóng rổ vang lên âm thanh quen thuộc.
Lục Bách Trình phản ứng rất nhanh: "Là Cao Văn."
Khương Phi biết Cao Văn, cậu ta học cùng lớp với Lục Bách Trình, nói lắm, ồn ào, nhiều chuyện.
Toà nhà học chính này được ưa thích chủ yếu vì rẻ, nhưng nhà đã cũ và không có thang máy. Muốn xuống dưới thì phải đi qua sân bóng rổ rồi băng qua đường. Nếu như xuống dưới để tên nhiều chuyện Cao Văn nhìn thấy thì cô toi rồi.
"Giờ này mà cậu ta còn chơi bóng rổ?"
"Ừ." Lục Bách Trình nhìn vô ôm áo khoác ngồi xuống: "Sắp thi cuối kì nên áp lực rất lớn."
Khương Phi liếc mắt: "Đúng là có bệnh."
"Đúng."
Anh đột nhiên hùa theo, Khương Phi thấy lạ nên nhìn anh một cái hỏi: "Vậy khi nào cậu ta mới chơi bóng rổ xong?"
Trong lớp cô có tận hai, ba người theo đuổi Lục Bách Trình, bình thường luôn hỏi quan hệ giữa cô và Lục Bách Trình là như thế nào, cô đều trả lời là không quen.
Nếu để mấy bạn nữ đó biết cô qua chỗ Lục Bách Trình ăn cơm, còn ở lâu như vậy thì cô dù có trăm cái miệng cũng không giải thích được.
Lục Bách Trình nói: "Cũng nhanh, đợi thêm chút nữa."
Ai ngờ "một chút nữa" là đến thời gian ngủ của trường luôn. Khương Phi không về được nữa.
Bạn thấy sao?