Chương 23: Chương 23: Tắm thật chậm

Trans: Quạ

Đọc bản dịch ở wattpad để ủng hộ mình nhé!

Khương Phi nhờ Tô Điềm Điềm giúp mình che giấu quản lý kí túc, lý do là cô đã về nhà nên không thể quay lại kịp. Tuy rằng Tô Điềm Điềm cảm thấy lạ lạ nhưng cũng không quan tâm lắm, vui vẻ đồng ý.

"Lục Bách Trình!" Khương Phi đẩy điện thoại của mình ra: "Ngày mai tôi về kiểu gì?"

"Dùng thẻ ra vào của tôi."

Lục Bách Trình suy nghĩ rất lâu: "Bảo vệ biết tôi, tôi có thể vào."

Khương Phi buồn bã thở dài, có lẽ là vì đối phương là Lục Bách Trình, khi biết mình không thể về kịp, phản ứng đầu tiên của cô không phải là vì sự cách biệt nam và nữ, mà là cô không muốn ngủ trên ghế sô pha, cô muốn ngủ trên giường.

Đối với hai người, chuyện đã quá quen thuộc. Khi còn nhỏ, họ vẫn thường ngủ trưa cùng nhau, mặc dù đã hiểu rằng cơ thể nam nữ sẽ phát triển, nhưng họ vẫn giữ thói quen cũ. Trong mắt người khác, đó giống như là sự tiếp xúc cơ thể thân mật quá mức, nhưng với họ đã là hết sức bình thường.

Ví dụ như một tháng trước kỳ thi tuyển sinh cấp ba, Khương Phi chán học, mượn giường Lục Bách Trình chợp mắt một lúc. Khi tỉnh dậy, nghe Lục Bách Trình nói rằng cô ngủ chảy nước miếng, ngáy và nghiến răng kèn kẹt, cô đã tức đến mức phải bật ghi âm trước khi ngủ để nghe xem những gì anh nói có đúng không. Đến hôm sau, điện thoại không thu được gì cả, không phải cô không gây ra tiếng động nào, mà là điện thoại đã hết pin.

Từ đó đến lúc này* mới qua một năm.

(*) "Lúc này" không phải là hiện tại hai anh chị đang ở Nghi Sơn, mà vẫn đang trong trí nhớ, hai người vẫn còn đi học.

Khương Phi suy nghĩ hồi lâu, mới chủ động nói: "Sinh nhật cậu, cậu là nhất. Đêm nay tôi ngủ trên sô pha."

Lục Bách Trình nhìn cô không nói gì.

Khương Phi thấy thế bỗng nhiên buồn thiu, tên này có thể thấu tình đạt lý một tí không, không biết khách sáo à?

Cô đứng lên: "Cậu có khăn tắm dư không?"

Lục Bách Trình ngạc nhiên: "Cậu muốn tắm?"

Nước trong trường rất bất tiện, chỉ buổi chiều tan học mới có nước nóng. Khương Phi tắm xong mới đến tìm anh, cô không nghĩ nhiều: "Không, tôi rửa mặt."

Lục Bách Trình có vẻ an tâm: "Tôi tìm cho cậu."

Sau đó, anh lại nghe cô nói: "Cậu có bàn chải đánh răng nào mới ở đây không?"

Tối nay Lục Bách Trình rất dễ nói chuyện, phủ chăn lên sô pha, anh nói: "Còn cần gì, tôi xuống lầu mua."

Khương Phi muốn nói cô ở lại một đêm nên không cần lắm, nhưng anh vẫn nói phải có một số đồ dùng thiết yếu hàng ngày. Dạo này thời tiết rất khô, cô không thể ngủ nếu không thoa kem lên mặt.

Lục Bách Trình chỉ nghe cô tả chung chung mà đi mua đúng loại mà cô thường dùng.

Khương Phi nhớ rằng hình như họ hay đi siêu thị cùng nhau. Cô cúi đầu lật xem bên trong túi, nói: "Não của người thông minh tốt thật đấy, chút chuyện này mà cũng nhớ rõ."

Lục Bách Trình không khách khí: "Đi rửa mặt."

"Ờ."

Khương Phi rửa mặt rồi đi ra, nhìn thấy Lục Bách Trình đang ngồi trên ghế sô pha vẫn mặc bộ đồng phục học sinh, cô đá anh một cái: "Cậu ngồi ở chỗ ngủ của tôi làm gì? Còn không đi tắm?"

"..." Lục Bách Trình vẻ mặt khó tả: "Hôm nay cậu nói nhiều."

"Hôm nay cậu rất ít nói."

"..."

Lục Bách Trình không biết có phải do trong lòng mình có ma không, bởi nhìn thấy thái độ tự nhiên hào sảng lúc này của Khương Phi, trong lòng lại cảm thấy khó xử và chướng mắt. Nếu cô có thể dè dặt ngại ngùng hơn thì hay biết bao.

Nhưng vừa nghĩ ra anh lại vui mừng, may mà cô không cảm thấy xấu hổ. Bởi vì có như thế, anh sẽ không bị lộ ra dáng vẻ bất thường.

Anh nói: "Tôi ngủ sô pha, cậu ngủ trên giường."

Khương Phi kinh ngạc nhìn anh, cũng không né tránh: "Này là cậu tự nói, tôi không ép buộc."

Lục Bách Trình không nói lời nào, cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Khương Phi quay lưng lại, vừa nghe tiếng đóng cửa phòng tắm, cô thở ra một hơi dài. Cô nhìn lòng bàn tay đẫm mồ hôi, nghĩ, chợp mắt một lúc khác với ngủ cả đêm.

Cô thật lòng lo lắng liệu mình có chảy nước miếng, ngoáy mũi, nghiến răng kèn kẹt lúc ngủ say không nữa.

*

Căn nhà thuê này rộng khoảng năm mươi mét vuông, toàn bộ được thiết kế mở. Bên cạnh giường ngủ là một chiếc ghế sô pha ba chỗ ngồi với một chiếc tủ thấp ở giữa.

Khương Phi xoay người về phía cửa sổ.

Cô ngủ rất được, thậm chí đèn kí túc xá vừa tắt ít phút là cô có thể chìm ngay vào giấc ngủ. Nhưng lúc này, có lẽ tiếng nước trong phòng tắm quá lớn, cô đã nhắm mắt lại mà vẫn ồn ào nên không ngủ được.

Lục Bách Trình tắm rất chậm.

Nghe tiếng nước chả một hồi lâu, cô thâmg nghĩ, sống bên ngoài thật tuyệt, có thể tắm bất cứ khi nào muốn, không sợ mất điện mất nước, tự do tự tại.

Cô chìm trong suy nghĩ, tiếng nước chảy đã ngừng, Khương Phi vô thức nhắm mắt lại. Cô nghe thấy tiếng chân cố gắng bước nhẹ nhàng của Lục Bách Trình, tiếng anh đóng cửa phòng tắm rồi sấy tóc, tiếng đệm ghế sô pha nén xuống khi anh nằm lên.

Anh không tắt đèn.

Khương Phi rất muốn trở mình, hỏi anh sẽ bật đèn cả đêm phải không. Cô vừa định làm vậy, nhưng chưa kịp hỏi đã chạm phải ánh mắt của anh.

Trong giây lát, cả hai nhìn nhau không nói nên lời.

"Cậu còn chưa ngủ?"

Lục Bách Trình vẻ mặt thản nhiên, hai tay ôm gối, nửa người đắp chăn, nằm im không động, giọng nói nhẹ nhàng vừa khàn khàn lại lười biếng.

Khương Phi hơi thất thần, lúc này cô mới công nhận lời đánh giá của bạn bè trong lớp về anh. Lục Bách Trình rất đẹp trai, trẻ trung đầy sức sống, mũi cao, mắt đen như mực, theo quan điểm của cô thì không hề tệ chút nào.

"Cậu tắm lâu, ồn ào quá." Cô thì thào.

Lông mi Lục Bách Trình rất dày, thoáng run lên, chớp chớp, anh lảng tránh, nói: "Bây giờ yên tĩnh cậu có thể ngủ."

Nói xong, anh liếc nhìn chiếc đèn chùm trên đầu: "Tôi sẽ tắt đèn."

"Đừng, cậu không sợ à?"

"Có đèn nhỏ."

Lục Bách Trình đứng dậy sờ soạng một hồi. Trong phòng chỉ còn lại ngọn đèn ấm áp cạnh giường Khương Phi.

Tầm mắt tối sầm lại khiến Khương Phi được thả lỏng một chút. Cô điều chỉnh tư thế cho thoải mái, vỗ nhẹ chăn bông nói: "Tôi cảm thấy ở một mình bên ngoài rất ổn. Khi nào đi làm, tôi sẽ thuê nhà ở bên ngoài."

"... Tôi sẽ ra ngoài mua ít đồ, để ở đây, sau này cậu qua đây có đồ dùng."

Nhìn biểu hiện bây giờ của anh, Khương Phi cười nói: "Tâm trạng của cậu tốt lắm, là vì sinh nhật hay là do tôi tặng giày thể thao thế? Hôm nay cậu rất dễ nói chuyện."

"Tôi thường khó nói chuyện?"

Khương Phi vùi mặt vào chăn bông, mùi hương xà phòng vị trà như trên quần áo của Lục Bách Trình tràn vào khoang mũi, ngửi ngửi xong cô mới đáp: "Không sao, tôi quen rồi."

"Ý cậu là sao?"

"Tôi luôn tò mò về một chuyện..."

Hai người đồng thời cất tiếng rồi lại im bặt.

Lục Bách Trình phản ứng nhanh hơn: "Là chuyện gì?"

"Cậu thích cô gái thế nào?"

Lục Bách Trình hơi giật mình.

Khương Phi giải thích: "Tôi hỏi giúp mấy bạn nữ trong lớp."

Lục Bách Trình tiếp tục nhìn, nhưng chỉ có thể thấy đỉnh đầu của cô.

Cô không nhìn thấy gì nữa từ lúc tắt đèn. Thật ra, nếu cô chỉ hỏi câu trước và không giải thích câu sau, anh vẫn sẵn sàng trả lời nghiêm túc.

Nhưng cuối cùng anh chỉ nói: "Tôi không biết."

Khương Phi thấy anh trả lời qua loa, hỏi: "Vậy cậu đã thích ai chưa?"

Rồi cô căng thẳng không giải thích được, len lén nắm chặt chăn bông.

Hồi lâu sau.

Lục Bách Trình nhìn chằm chằm hộp giày thể thao dưới bàn cà phê nói: "Có."

Khương Phi cuối cùng cũng ngẩng lên nhìn anh. Cô định hỏi anh rằng cô có biết người đó không, nhưng ánh đèn bao phủ cả người anh trông hơi hơi kỳ lạ, nên cô chọn không đáp lại.

Về câu trả lời...

Cô muốn biết.

Nhưng dường như lại không muốn biết quá nhiều.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...