Trans: Quạ
Các bạn đừng đọc ở đâu khác ngoài wattpad QuaDen01 nha! Đến đọc ủng hộ tui đi nào~
Biết mình được phân vào cùng lớp với Lục Bách Trình, Khương Phi cũng không ngạc nhiên. Điểm số của cô sẽ không tệ nếu cô tiếp tục biểu hiện ổn định. Cũng nhờ ơn Lục Bách Trình, cô không gặp vấn đề gì trong các môn học, ngay cả việc lựa chọn học phân ban cũng vậy. Sau đó chọn khối khoa học tự nhiên cũng là bị Lục Bách Trình xúi giục, anh bảo rằng sau này có thể giúp cô làm bài tập về nhà, rất tiện lợi.
"Xếp hạng thấp nhất trong lớp trọng điểm cũng chẳng phải chuyện hay ho gì."
Khương Phi bị cảm lạnh hai ngày nay, giọng mũi nói truyền qua điện thoại nghe có vẻ nghiêm trọng. Lục Bách Trình bước đến cửa sổ, nhìn sang bên cạnh, đèn trong phòng cô đang bật, các cửa sổ được đóng lại để ngăn gió.
"Mở cửa sổ đi."
"Lạnh."
"Thoáng khí một chút rồi đóng sau."
Một lúc sau, Lục Bách Trình thấy cô mở cửa sổ: "Lên giường nằm."
Đột nhiên cô ló đầu ra nhìn anh nói: "Này, lúc xuống giường không bị nghẹt mũi nữa. Tôi sẽ đứng một lúc."
Lục Bách Trình ghé vào bên cửa sổ tiếp tục đề tài vừa rồi: "Có tôi bên cạnh mà cậu vẫn sợ thành tích không tiến bộ sao?"
"Nói ra là để giữ khoảng cách cho tốt..."
Người ốm, gió thổi, giọng nói Lục Bách Trình thì thầm bên tai như xa như gần, Khương Phi cảm thấy hơi hơi choáng váng, nói chuyện mất kiểm soát: "Tôi chưa bao giờ nói với cậu, không phải chỉ mỗi hiện tại mà từ hồi nhỏ, tôi đã không thích ở với cậu."
"Tại sao?"
"Bởi vì người lớn luôn thích mượn chuyện hỏi han để so sánh tôi với cậu, nhưng cậu luôn tốt hơn tôi về mọi thứ... Lục Bách Trình, tôi rất ghen tị với cậu."
"Phi Phi..."
"Ây da..." Khương Phi sụt sịt: "Nhưng cậu rất tốt, không phải lúc nào tôi cũng ghen tị với cậu vì cậu có điện thoại mới, máy tính mới. Cậu sẵn sàng cho tôi chơi cùng, ít người hào phóng như vậy lắm. Tôi thì rất ích kỷ, vậy mà mẹ cậu cho cậu đồ ăn vặt, cậu đều đem cho tôi."
Lục Bách Trình biết chuyện này, anh cười: "Cậu đối với tôi mâu thuẫn thật đấy."
Khương Phi trầm giọng, lẩm bẩm một mình: "Đúng, rất mâu thuẫn..."
Lục Bách Trình nghe rồi nhìn cô: "Nếu cậu không muốn gần tôi, vậy chúng ta cứ đi học như cũ. Cậu có vấn đề gì thì tới đây, tối tôi sẽ chỉ cho cậu."
Khương Phi úp mặt vào kính của sổ, mát mẻ dễ chịu, nói: "Tôi làm như thế cũng là vì nghĩ cho cậu thôi. Tôi không muốn chặn đào hoa của cậu."
"Tôi không có hoa đào mà chặn."
"Cậu khiêm tốn quá rồi..." Khương Phi chế nhạo: "Đến lúc cậu nói với người ta rằng chúng ta ở bên nhau đi, cậu sẽ hối hận."
Ai ngờ một câu thành sấm*.
*Sấm: là lời đoán trước trở thành thật, lời tiên tri, sấm truyền, không phải sấm sét.
Khai giảng được mấy hôm, không biết gió từ đâu mà có tin đồn bọn họ yêu nhau, chuyện bịa ra thật giả lẫn lộn, trong lớp lan truyền mỗi lúc một kiểu.
Khương Phi không rõ, cô hỏi Lục Bách Trình, mà anh thì cũng ngơ ngác ngỡ ngàng.
"Chỉ là tin nóng tạm thời thôi. Qua hai ngày nghỉ lễ Quốc khánh, bọn họ tám sang tin bát quái khác sẽ không để ý đến chuyện này nữa đâu."
"Vậy lờ đi hả?"
"Trong sạch cần gì thanh minh."
Khương Phi buồn bực nhưng vẫn đồng ý với câu nói của anh.
"À đúng rồi, mẹ tôi kêu tôi hỏi cậu, hôm Quốc khánh có muốn đi chơi cùng không?"
An Mộng Như thích náo nhiệt cho nên vào kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, bà tổ chức một buổi họp mặt đầy đủ cô dì chú bác trong gia đình, cả nhà đi ô tô đến Tây Hải chơi một chuyến.
Hồi nhỏ Lục Bách Trình cũng từng tham gia cuộc tụ họp gia đinhg như nhà họ Giang. Đó là niềm phấn khích mà anh chưa bao giờ trải qua trong ngôi nhà của mình.
"Hơi bất tiện phải không?" Anh hỏi.
"Làm sao mà bất tiện, mẹ tôi rất thích cậu cơ mà." Khương Phi hờ hững nói.
*
Nhà họ Giang là một gia đình lớn.
Khương Phi thích đón Tết Nguyên đán từ nhỏ. Trong nhà có rất nhiều họ hàng, lại hào phóng, lì xì càng nhiều. Cho nên hầu như quỹ đen của cô là từ những phong bao đỏ ngày Tết này.
Trước khi lên đường Khương Phi đã đoán được sự ồn ào của chuyến đi này. Cô phải "cảnh cáo" trước với Lục Bách Trình vì sợ anh không quen. Hóa ra cô đã nghĩ quá nhiều. Lục Bách Trình không chỉ quá quen mà còn dỗ dành được bà cô xấu tính nhất, ngay cả cô em họ đang tuổi nổi loạn cũng học được không ít điều từ anh.
Cô không thể không phục.
Buổi chiều hôm đầu tiên có người đề nghị chơi bóng chuyền bãi biển. Thế là mấy đứa nhỏ trạc tuổi nhau tham gia cùng vài người lớn sức lực vẫn dồi dào, chia thành hai đội.
Thật không may, Khương Phi thua Đinh Xác và không cùng đội với Lục Bách Trình.
Lục Bách Trình rất giỏi các trò chơi bóng. Lúc đầu cô có hơi tiếc tiếc nhưng cũng cảm thấy yên tâm khi thấy người chị họ ốm yếu của mình trong đội của anh.
Chị họ của cô vốn là một hố đen trò chơi, chơi ở đội nào là đội đó thua. Tuy nhiên, lần này Khương Phi bị "vả mặt" rồi.
Lục Bách Trình tay dài chân dài, điên cuồng ghi điểm. Chị họ cô thắng toàn bộ, không cần lo đến vận hố đen của mình.
Lúc tạm nghỉ, đội Khương Phi đang bàn bạc chiến thuật hiệp hai, cô bỗng nhiên liếc thấy chị họ cô đang trò chuyện vui vẻ với Lục Bách Trình, nói nói cười cười. Không kể tới, mặt chị họ cô đỏ bừng, còn Lục Bách Trình, trên trán anh như khắc rõ bốn chữ "trọng sắc khinh bạn".
Khương Phi trống rỗng trong lòng nhưng cô nhanh chóng trở lại như cũ. Đột nhiên cô mất cảnh giác, lúc xử lí xong trong đầu cô chỉ còn đầy sự bực bội.
Cô đá mạnh vào cát, bóp bóp đầu nói: "Tiếp theo cứ để em!"
Mọi người:"..."
Không như mong đợi, hậu quả "màn trổ tài" của Khương Phi khiến cô bị trẹo lưng nhưng vẫn không gỡ lại được điểm số.
Lục Bách Trình cũng không nhả nước.
Khương Phi khẽ động, dưới lưng đau nhói nhưng cô cảm thấy không phải chuyện lớn nên không nói cho mọi người biết.
Mọi người khen cô có thể lực tốt, có khả năng chạy tốt và rất chịu lăn xả, thua mà như thắng. Cô ngượng ngùng cười cười, ánh mắt nhìn Lục Bách Trình cách đó không xa.
Anh cũng nhìn cô, ánh mắt thắc mắc.
Lúc Khương Phi nhìn anh, cái lưng có vẻ đã ổn lại đau nhức hơn. Khương Phi đau đến cay cả sống mũi nhưng vẫn không nói gì, đi thẳng về khách sạn.
Bạn thấy sao?