Trans: Quạ
Các bạn đừng đọc ở đâu khác ngoài wattpad QuaDen01 nha! Đến đọc ủng hộ tui đi nào~
Không biết Khương Phi đang giận dỗi chuyện gì mà ăn cũng không thèm nữa. Nếu phải đưa ra lý do, có lẽ cô cảm thấy Lục Bách Trình phản bội mình.
Người là cô dẫn theo, sao lại chạy sang chỗ người khác rồi?
Khương Phi công nhận mình là một con quỷ bụng dạ hẹp hòi, không chỉ hẹp hòi mà còn keo kiệt, lúc nào cũng muốn độc chiếm những thứ mình có. Lục Bách Trình là người duy nhất cô can tâm tình nguyện chia sẻ hỏi han đối tượng của anh là người thế nào. anh ấy là người như thế nào. Nếu như có một ngày, người đó đột nhiên không còn chung chiến tuyến với mình nữa, chỉ cần nghĩ tới thôi là cô đã không chịu được rồi.
Nằm trên giường mấy tiếng, hết nhìn mặt trời lặn xuống lại ngắm mặt trăng trên ngọn cây, Khương Phi sờ sờ cái bụng đói meo của mình rổi quyết định xuống lầu ăn chút gì đó.
Gần khách sạn có rất nhiều nhà hàng, Khương Phi tìm một quán ăn gia đình nhưng cô ngồi ở bên ngoài, có thể xem phim ngoài trời. Tuy cơ sở vật chất rất đơn sơ, nói trắng ra đó chỉ là một màn hình lớn màu trắng, nhưng bộ phim không tệ, cô vừa ăn mì xào vừa xem thích thú.
Phim kết thúc, mì cũng gần hết, Khương Phi nhìn đồng hồ mới nhận ra mình đã ở đây hơn hai tiếng. Mở điện thoại lên cô thấy cả chục cuộc gọi nhỡ của Lục Bách Trình, cô cong môi, cảm giác vui sướng trong lòng dâng lên.
Cô nghĩ thầm người này coi như còn biết điều một chút. Tâm tình ổn định rồi nhưng Khương Phi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện gọi lại. Cô kêu ông chủ tính tiền.
Đang định đứng lên thì cô bỗng thấy thắt lưng đau nhức, hai hàng nước mắt cũng muốn tuôn ra.
Thắt lưng bắt đầu không ổn từ sau khi cô chơi bóng chuyền. Cơn đau lúc ít lúc nhiều, vận động một chút thì không sao, nhưng hễ vận động mạnh là cả người tê liệt. Khương Phi nằm trên giường ba bốn tiếng, cho đến khi ra ngoài ăn tối còn không cảm thấy đau đớn gì nên cứ nghĩ mọi chuyện đã ổn.
Cô hít vào một hơi, đỡ thắt lưng rồi từ từ đứng dậy, cơn đau vẫn còn âm ỉ.
Vừa định gọi ai đó tới thì cô đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc bước vào cửa. Phút chốc chân cô như đeo chì, không nhúc nhích được.
Lục Bách Trình tìm khắp nơi cuối cùng nhìn thấy Khương Phi, hai mắt sáng lên, anh bước nhanh tới, vội vàng hỏi: "Sao cậu không nghe điện thoại?"
Giọng điệu anh không tốt lắm, Khương Phi bướng bỉnh nhìn anh lấm tấm mồ hôi trên trán, cô cố gắng sắp xếp từ ngữ nói chuyện nhưng lại đụng phải thắt lưng đang đau.
Thấy cô cau mày, Lục Bách Trình khó hiểu: "Cậu sao thế?"
Anh không chỉ hỏi mà còn lắc lắc vai cô làm chỗ lưng đau càng thêm dữ dội, Khương Phi vội vàng hất tay anh ra, thấy anh sững sờ, cô thều thào nói: "Tôi đau lưng."
Rồi làm sao mà đau, có lẽ chẳng liên quan đến anh đâu. Nhưng sau cùng, Khương Phi cũng đành phải leo lên lưng Lục Bách Trình. Hôm nay Khương Phi mặc quần đùi nên Lục Bách Trình phải buộc áo sơ mi quanh người cô rồi mới cõng cô lên.
"Cậu tìm tôi làm gì?" Khương Phi rầu rĩ hỏi.
"Tôi mang đồ ăn cho cậu... nhưng gõ cửa hồi lâu không thấy ai ra mở."
"Mang cho tôi cái gì? Đồ ăn Tây Ban Nha?"
"Đồ ăn Tây Ban Nha?"
"Không phải tối nay cậu hẹn chị họ tôi đi ăn đồ Tây Ban Nha à?"
Lúc giải lao chơi bóng chuyền, cô "bập bõm" nghe thấy câu chuyện rồi. Lục Bách Trình đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Khương Phi đang đặt cằm lên vai anh, Lục Bách Trình chẳng nói chẳng rằng quay đầu lại, hai người suýt chút nữa chạm mặt nhau. Khương Phi giật mình ngồi thẳng lưng dậy, chỗ lưng bị thương đột nhiên đau nhói, cô kêu "ai dô" trong đau đớn.
Không ngờ Lục Bách Trình phản ứng nhanh hơn, không phải là đang giữ cô lại, mà cũng không phải là không giữ, anh chỉ siết chặt đùi cô và gắt lên: "Cậu đừng có động đậy nữa!"
Khương Phi: "..."
Có lẽ Lục Bách Trình cũng thấy mình quá cục súc nên lại trầm giọng nói: "Cậu nặng lắm đấy, càng động đậy càng tăng gánh nặng cho tôi."
...Khương Phi muốn khâu miệng anh lại lắm rồi. Đúng là miệng chó không thể nhổ ra ngà voi.
Lục Bách Trình tiếp tục đi, Khương Phi tức không thốt lên lời, mãi một lúc sau mới thanh minh tên của mình: "Tôi còn chưa ăn đồ Tây Ban Nha đâu!" Rồi cô lại đột nhiên nhớ ra: "Sao còn chưa đi ăn? Không phải là nhà hàng mới khai trương nên giảm giá sao?"
Lục Bách Trình châm biếm: "Cậu nghe được khá nhiều đấy!"
Cô đảo mắt nhìn trời: "Là do cậu nói quá to."
"Tôi không thích đồ ăn Tây Ban Nha!" Lục Bách Trình nghiêm túc nói: "Tôi thích ăn ở hàng quán*. Phi Phi, cậu còn không hiểu rõ tôi à?"
*Hàng quán trong lời Lục Bách Trình nói ý là quán xá ven đường, kiểu bình dân ấy.
***
Khương Phi đau lưng kinh khủng, cho nên hôm sau cô phải tới bệnh viện kiểm tra.
Tổn thương mô mềm, nhưng không nghiêm trọng lắm chỉ cần nghỉ ngơi là ổn. Chỉ có điều, cô đành vô phúc tận hưởng trò lướt sóng ngoài biển.
Nhưng được cái, Lục Bách Trình còn có lương tâm, anh chọn ở lại chăm sóc cô. Hai người ở trong khách sạn cả ngày, vừa chơi game vừa làm bài tập về nhà, lãng phí cả một kỳ nghỉ Quốc khánh.
Như Lục Bách Trình đoán trước, sau câu chuyện hồi khai giảng của bọn họ, bây giờ trong lớp chuyển qua đề tài mới, mọi người dường như đã quên vụ lùm xùm lúc trước.
Nhưng Khương Phi không hề vui vẻ như cô tưởng tượng. Thắt lưng bị thương có lẽ đã gây ra một số triệu chứng cho cô. Dạo gần đây, cô thường bị đãng trí và mất tập trung. Mấy lần Lục Bách Trình giải bài tập cho cô, cô lại mơ màng bay bổng, tưởng tượng mình là một con kiến nhỏ chơi cầu trượt trên sống mũi anh...
Nói chung, cô không thể thẳng thắn đối mặt với Lục Bách Trình.
Mấy hôm đau lưng ở lại khách sạn, cô cũng chẳng nghĩ nhiều. Bây giờ không còn đau lưng, mọi người cũng không soi mói chuyện giữa cô và Lục Bách Trình, nhưng cô lại mắc bệnh đạo đức giả.
Là một trong những người trong cuộc, Lục Bách Trình cũng phát hiện ra Khương Phi có gì đó không ổn.
Khi trước, đúng là cô đã từng nói về chuyện tránh bị nghi ngờ, nhưng tình hình lần này thì khác. Thứ sáu mỗi tuần hai người sẽ cùng nhau đạp xe về phố cổ. Chuyện này là không gì có thể ngăn cản, bởi vì Khương Phi không dám không nghe lời An Mộng Như.
Mới chiều chủ nhật tuần trước, cô đột nhiên quay về trường từ sớm mà không đợi anh. Khương Phi trốn tránh anh.
Đến hôm thứ tư, thấy cô không tới tìm mình ăn cơm, Lục Bách Trình đẩy phần cơm anh chưa ăn được mấy miếng ra, gửi tin nhắn cho Khương Phi.
[Nếu không muốn tôi vào thẳng trong lớp lôi cậu ra, trước khi tôi mất bình tĩnh, tới vườn cây gặp nhau.]
Bạn thấy sao?