Trans: Quạ
Các bạn đừng đọc ở đâu khác ngoài wattpad QuaDen01 nha! Đến đọc ủng hộ tui đi nào~
Khương Phi đánh vào tay anh một cái, nhưng cũng không từ chối, cô nhích mông xuống chui vào chăn bông.
Lục Bách Trình nhìn nhìn phía dưới, thấy chăn bông đột nhiên phồng lên, cảm giác ấm nóng bao trùm mạnh nhẽ lên "thứ gì đó", tiếng nuốt nước bọt đứt quãng, anh nhíu chặt mày, gân xanh thoáng hiện trên cổ, dục vọng buổi sáng trở nên dữ dội hơn.
Khương Phi luôn hào phóng chuyện chăn gối nên khi "làm chuyện đó" cô rất "chuyên nghiệp". Hai năm qua cũng bớt bớt lại một chút. Hồi còn học đại học, tuy cùng thành phố nhưng lại ở hai phía nam bắc nên không thể ngày nào cũng gặp nhau, cứ một tuần chỉ gặp được nhau ba lần, cho nên lần nào gặp cũng "mưa dền gió dữ" thử nghiệm các thể loại.
Lúc sau, Khương Phi rời giường, tay vẫn còn xoa nắn rãnh quy đầu, ngẩng đầu cười híp mắt: "Thoải mái không?"
Lục Bách Trình sờ lên khóe môi cô: "Em tự cởi quần áo rồi ngồi vào đi."
Khương Phi liếc anh một cái, bỏ chăn ra ngồi dậy, đắp chăn lại cho anh, rồi mới cởi đồ ngủ.
Có lẽ trời lạnh nên cởi quần áo xong, cô co rúm hai vai lại, vội vàng đè lên người Lục Bách Trình, nhấc mông lên cao, cầm dương vật trượt đi trượt lại mấy lần.
Lục Bách Trình bóp vú cô, nói: "Tò mò thật hả?"
Khương Phi biết ngay anh đang nói chuyện gì, cô mỉm cười cúi đầu hôn anh, sau đó áp môi quấn lấy lưỡi anh, thấp giọng nói: "Đổi lại, anh có tò mò không?"
Cô chưa nói xong đã ưỡn hông ngồi xuống, ngay lập tức nuốt gần hết dương vật. Khương Phi hét lên, hơi đau một chút. Tiểu huyệt còn chưa đủ ẩm ướt, thứ của anh quá to khiến cô đau đớn. Dù đã tiến vào rồi nhưng cô cũng không dám cử động.
Lục Bách Trình khịt mũi, nhẹ nhàng xoa xoa âm vật của cô, nước ra rồi anh đẩy lên một cái.
"A..."
Một lúc sau, Khương Phi mới bắt đầu chậm rãi cử động, cô thẳng lưng, vặn vẹo eo. Cô vươn tay bám lên bụng Lục Bách Trình, động tác càng lúc càng nhanh, nhanh đến mức chỗ giao hợp bắn tung tóe.
Vùng kín của cô không nhiều lông, nhưng côn thịt tiến vào nhanh chóng, thỉnh thoảng lại kéo theo vài sợi vào trong hoa huyệt, cô không chỉ cảm thấy ngứa ran mà còn thấy khoái cảm kỳ lạ.
"Nhẹ thôi, đau..." Khẩu thị tâm phi, cô nói xong còn dùng hết sức ngồi xuống.
Lục Bách Trình nhìn cô ngồi trên người mình, bộ ngực tròn trịa thẳng tắp rung động theo nhịp thúc đẩy phía dưới, eo thon mềm mại như thuốc tiên.
Nói mới nhớ, Khương Phi chưa từng tập nhảy nhưng rất linh hoạt. Mỗi lần nhìn cô tập đủ loại động tác yoga khó tin trước mặt, anh đều cảm thấy cô đúng là một người độc ác. Đến đêm, anh lại lợi dụng chính sự linh hoạt này để mặc sức tàn phá cô điên cuồng, mở rộng chân cô đến mức lớn nhất, chiêm ngưỡng cảnh sắc cô "bị làm mãnh liệt".
Anh tự cho mình là người quang minh lỗi lạc, nhưng luôn tồn tại một ham muốn không thể kiểm soát được, tàn phá cô.
Nghĩ tới lúc cô nôn nóng gấp gáp, bất lực cầu xin anh giúp đỡ.
Nghĩ đến khi cô khóc, anh cũng không dễ dàng buông tha.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ yêu thầm cô, cũng không sao, có thể tha thứ. Có lẽ cô chỉ là một người bình thường, không mắc hội chứng Stockholm, cho nên sao có thể nghĩ tới cái tên độc miệng lại thầm yêu trộm nhớ mình?
Nếu không phải là đêm đó ...
Nếu không phải đêm đó hai người mang nội tâm phiền muộn ra giải quyết dứt điểm, anh nhất định sẽ làm bộ khách sáo một chút.
Nơi giao hợp đã tràn ngập nước đục nhưng anh vẫn cố ý tra tấn cô, anh không bắn chỉ vỗ vỗ mông cô để cô ngồi quay lưng lại.
Khương Phi đã quên mất nỗi tò mò lúc đầu của mình từ bao giờ. Lúc này cô ngoan ngoãn xoay người lại, hai chân run rẩy, đẩy mông nuốt chửng dương vật to dài.
Cô cong mông lên, eo hạ sâu xuống, ở sau lưng không nhìn thấy khuôn mặt cô, thân hình mảnh mai cũng chẳng ngăn được bộ ngực đong đưa không ngừng. Yết hầu Lục Bách Trình trượt qua trượt lại, anh động thêm vài lần rồi đột nhiên thẳng người, phản công!
Anh nhấn mạnh từng nhát tiến sâu vào, vừa đánh mông vừa liếm huyệt của cô. Bàn tay đánh xuống mông kêu tiếng rất lớn nhưng không đau.
Khương Phi vẫn khóc lóc cầu xin.
Cơ bắp nổi lên, anh ra vào dữ dội hơn. Anh cúi người, xoa nắn bầu vú, từ những kẽ tay như sắp chảy ra dòng sữa trắng ngần, anh thả lỏng tay, nó trở thành những vết đỏ.
"Tích tích tích tích..."
Những tiếng chuông báo thức đột ngột vang lên không đúng lúc, Khương Phi định ấn dừng lại, đó là đồng hồ báo thức của cô. Nhưng chưa kịp làm gì, Lục Bách Trình véo eo cô, đâm vào như điên...
Chẳng nhớ báo thức đã tắt từ lúc nào, Khương Phi chỉ nhớ sau khi Lục Bách Trình "ra" xong, cô cũng cạn sức đành để anh ôm đi tắm.
Thời gian không còn nhiều, nên hai người không tắm quá lâu.
Khương Phi bắt đầu hối hận sau cuộc ân ái, thắt lưng vừa mỏi vừa đau. Thế mà ngược lại Lục Bách Trình vẫn sáng láng sung sức, rất phấn khởi để cô chọn khuy măng sét cho.
Cô chìa hai ngón tay ra, hỏi: "Anh có quên gì không?"
Lục Bách Trình chỉ nhìn cô trong gương, cũng không sửa sang gì, nói đơn giản ngắn gọn: "Ừ."
Lúc lâu sau, Khương Phi mới nhớ đến chuyênn của mình. Cô hỏi có phải lúc trước anh đã yêu thầm mình không.
Anh nói phải.
Cô hơi hơi khó hiểu: "Sao em không nhận ra nhỉ..."
Lục Bách Trình không nói nên lời. Thực ra lúc đó anh đã biểu hiện rõ ràng rồi, nhưng lại còn quá nhỏ để bày tỏ tâm ý của mình.
Sau đó anh nghĩ, có lẽ chủ định không cưới là một trò lừa gạt, cô nhận biết cảm xúc rất chậm chạp - nếu không tính những bức thư tình kia.
Khương Phi không thấy anh trả lời, anh đột nhiên quay lại, thấy khuôn mặt lạnh lùng của anh, cô lùi ra: "Sao lại nhìn em như thế? Em có cười nhạo anh đâu."
Anh thở dài vô vọng, nói: "Đã ám chỉ bao lần rồi, do em ngố quá đấy."
"Anh ám chỉ khi nào?"
Anh nói: "Em nghĩ anh hào phóng lắm à? Anh chỉ hào phóng với mỗi em thôi."
Bạn thấy sao?