Trans: Quạ
Các bạn đừng đọc ở đâu khác ngoài wattpad QuaDen01 nha! Đến đọc ủng hộ tui đi nào~
Không được Phùng Thần chào mời, Khương Phi cũng chẳng giận dỗi gì, chỉ ậm ừ cho qua rồi cũng quên mất chuyện này.
Ngày mai được nghỉ, uống trà với Chung Ôn xong Khương Phi trở về căn hộ của mình. Dạo này cô thường ở chỗ Lục Bách Trình nên "cái tổ" của cô trở nên lạnh lẽo, đồ đạc trong hai tuần nay đã bụi bặm hết cả.
Lúc Lục Bách Trình gọi tới, cô vừa thay ga trải giường, anh hỏi cô đang ở đâu.
"Đang dọn dẹp bên Ngô Đồng*, chỗ nào cũng bụi bẩn."
(*) Nguyên văn là "Ngô Đồng Lộ": địa chỉ nhà của Khương Phi.
"Hôm nay em quay lại bên đó?"
"Đúng thế."
Lục Bách Trình im lặng một lúc lâu mới nói: "Em muốn thế nào cũng được."
Anh nói thì chậm chạm, nhưng cúp máy thì cực kỳ nhanh, Khương Phi chưa kịp hiểu ý của anh thì một giọng điệu bận rộn bên kia vang đến tai.
"..."
Ngay lúc Khương Phi sắp "điên" lên anh lại gửi một tin nhắn.
[Em ăn gì để anh mang về?]
Khương Phi cười tủm tỉm, lẩm bẩm sẽ khiến người này bị khó xử. Biết anh lo buổi tối trong nhà không có gì ăn, cô cũng không khách khí, kêu anh mang gà rán và hạt dẻ tẩm đường cho mình, chỉ định luôn đồ ăn của quán nào mới được mua, không đúng thì không ăn.
Hai cửa hàng không cùng hướng nên phải đi lòng vòng hồi lâu mới mua được. Lúc Lục Bách Trình đến cũng đã muộn lắm rồi, trên tay anh còn có thêm một cốc matcha latte.
Khương Phi cầm lấy đồ rồi đặt ở trên tủ giày, ôm lấy anh: "Khổ thân anh quá!"
Lục Bách Trình để cô ôm mình một lúc, sau đó vỗ nhẹ vào mông cô: "Em không đói à?"
"Đói!"
Cô rời khỏi người anh rồi mang những chiếc túi đủ loại đựng đồ ăn vào nhà bếp.
Ở đây không rộng bằng nhà bên khu Nghi Sơn, nhưng Khương Phi cũng phải tiêu hao hết số tiền tiết kiệm mới mua được. Khi ấy chia tay với Lục Bách Trình, cô cũng không muốn kể khổ với gia đình, thế là ngôi nhà bị bỏ trống hơn nửa năm mới bắt đầu được sắm sửa nội thất.
Bây giờ những gì trước mắt Lục Bách Trình đều là kết quả của sự sắp đặt cẩn thận của cô. Cô chưa bao giờ kể với anh về những chuyện buồn trước đây, Lục Bách Trình chỉ biết rằng cô đã tự mua nhà vì cô muốn sống một mình. Và cô chỉ muốn anh nhìn thấy vẻ quyến rũ của cô thôi.
Sau khi chia tay cô rất đau lòng. Dù sao cô cũng không muốn như vậy.
"Anh ăn gì?"
Khương Phi vừa nói vừa bóc một miếng hạt dẻ cho vào miệng anh: "Ngọt không?"
Lục Bách Trình gật đầu. Hạt dẻ được ướp lạnh, vừa to vừa dễ bóc, anh kêu Khương Phi ăn một ít thôi rồi cất vào tủ lạnh cho khỏi bị nóng trong.
Nói xong anh đi tắm.
Ở chỗ Khương Phi, Lục Bách Trình để lại rất ít đồ đạc, chủ yếu là vì có liên quan đến An Mộng Như. Một lần bà "đột kích bất ngờ" làm Khương Phi sợ hết hồn, nhưng Lục Bách Trình phản ứng rất tốt, chỉ duy nhất lần còn năm nhất đại học mới khiến anh sợ thôi.
Nghỉ hè năm ấy, An Mộng Như và Khương Trực ra ngoài, Khương Phi bảo anh đến nhà xem phim cùng cô.
Phim gì thì anh cũng chẳng nhớ, chỉ nhớ một câu chuyện nho nhỏ, Khương Phi chỉ nữ chính trên màn hình hỏi anh: "Cậu có thấy chân cô ấy trắng không?"
Ôm ôn hương noãn ngọc trong tay, mỹ nhân tính tình sớm nắng chiều mưa, anh trả lời: "Cậu trắng hơn cô ta."
Giữa ban ngày ban mặt Khương Phi kéo rèm cửa lại, che đi những ánh nắng chói chang.
Cô chủ động ngồi lên người, hôn anh.
Hai người chưa bao giờ "làm" chuyện đó ở nhà này, cực kỳ hưng phấn, tay run rẩy cởi quần áo của đối phương.
Lục Bách Trình còn nhớ như in khi ấy làm sao mà bị cản trở. Anh đeo "áo mưa", vừa mới tiến vào hoa huyệt, dưới nhà vang lên tiếng đóng mở cửa.
Khương Phi nghe thấy vậy, đẩy anh ra ngay tức khắc: "Khoan, cậu yên đấy, tôi đi xem xem."
Hóa ra là dì của cô đến, bà có công việc ở đây nên muốn ở nhà cô một đêm.
Chưa bao giờ Lục Bách Trình thấy xấu hổ như vậy. Anhở trong phòng buồn chán gần ba tiếng đồng hồ, tới tận lúc dì của Khương Phi đi tắm.
Khương Phi vừa đẩy anh ra khỏi cửa vừa liên tục thề thốt với anh rằng sẽ không có lần sau.
Kết quả thì...
...
Lục Bách Trình lau mặt, kéo chiếc khăn tắm màu hồng của Khương Phi xuống, quấn quanh thân dưới của mình.
Khương Phi đã ăn xong, đang ngồi khoanh chân trên bàn dài nghịch điện thoại.
"Có ngồi xuống không?" Anh đi tới, nói.
Cô vẫn ngồi bất động: "Tại sao tự dưng em phải đi xuống?" Ở nhà cô không bao giờ ngồi lên bàn ăn như thế được, vì An Mộng Như không cho phép.
Lục Bách Trình lắc đầu, anh đi tới tủ lạnh lấy ra một chai nước đá.
Khương Phi nhìn anh ngẩng đầu uống, yết hầu chuyển động, nước còn đọng lại trên khuôn ngực để trần, giọt nước trượt dọc theo cơ bụng xuống, thấm vào... chiếc khăn tắm màu hồng của cô.
Cô vừa ho vừa nói: "Anh cắt móng chân cho em đi, dài lắm."
Lục Bách Trình liếc cô một cái: "Em không có tay à?"
Cô hùng hùng hổ hổ đáp: "Cho anh một cơ hội thể hiện."
Đây không phải lần đầu tiên Lục Bách Trình cắt móng chân cho cô.
Hồi bị chấn thương thắt lưng dịp Quốc khánh năm đó, đột nhiên phát hiện móng chân đã dài, phải cắt, không cắt không được. Hai ngày trôi qua mà cô vẫn chưa cắt được, đành năn nỉ anh cắt cho mình.
Một lần rồi có hai lần, một chuyện rồi đến hai chuyện, nhưng nhất định phải đợi tâm trạng Lục Bách Trình tốt mới được nói ra.
Rõ ràng, hôm nay tâm trạng Lục Bách Trình không tệ.
Khương Phi dựa vào đầu giường nghịch điện thoại, len lén nhìn Lục Bách Trình đeo kính đang tập trung cắt móng chân cho cô.
Thực ra, móng chân của cô vẫn chưa dài lắm, cô vừa mới đến thẩm mỹ viện để chăm sóc thôi. Có lẽ biết rằng anh yêu chiều mình, hôm nay cô luôn muốn anh làm điều gì đó cho mình để tìm chút cảm giác tồn tại.
Điện thoại reo lên khiến Khương Phi tỉnh lại, Lục Bách Trình chưa kịp ngẩng đầu, cô đã vội vàng bắt máy, là An Mộng Như.
Cô thở ra một hơi, nhận máy: "Mẹ."
"Con còn nhớ mẹ là mẹ của con không?"
Khương Phi xua xua tay với Lục Bách Trình ra hiệu anh dừng lại: "Có chuyện gì vậy mẹ?"
"Mẹ gọi đến là muốn hỏi con về tiến độ buổi xem mắt hôm trước chứ chuyện gì? Anh chàng lần trước Tiểu Lục giới thiệu cho con đấy, bây giờ tình hình sao rồi?"
Giọng An Mộng Như không nhỏ, Khương Phi liếc nhìn Lục Bách Trình nói: "Lạnh quá."
Lục Bách Trình "khinh bỉ" cô, anh nắm chặt mắt cá chân, tiếp tục cắt.
Khương Phi kêu lên đau đớn, nhưng lại sợ bị cắt vào thịt nên không dám động đậy, nghe An Mộng Như hỏi sao thế, cô đành nói dối rằng tay mình bị va.
An Mộng Như thở dài, nói: "Mẹ nhớ hồi con học Đại học có nhắc đến một anh chàng... tên là Tiểu Thành* đấy. Bây giờ hai đứa còn liên lạc chứ?"
Khương Phi vô thức nhìn Lục Bách Trình. Anh không đáp lại, vẫn nghiêm túc cắt móng tay cho cô dường như không nghe thấy.
-------
(*) Giải thích: chữ Thành 成 phát âm là "chéng", mà chữ Trình 珵 trong tên Lục Bách Trình cũng phát âm như vậy :))))
Đính chính
Do mình dịch sai tên của nhân vật nên đã sửa lại.
Lục Bách Xuyên -> Lục Bách Trình
Chung Ôn -> Chung Uẩn
La Ngôn -> La Dương
Khương Trị -> Khương Thực
Các bạn thấy chương nào có lỗi vui lòng cmt một cái để nhắc mình nhé! Xin cảm ơn!
Bạn thấy sao?