Chương 35: Chương 35: Hai năm trước

Trans: Quạ  

Mỗi cuối năm, văn phòng luật đều sắp xếp một chuyến đi chơi nhóm. Hai năm trước mọi người bỏ phiếu quyết định, Tây Hải áp đảo. Nhưng không gồm phiếu của Khương Phi, vì cô đã để trống. 

Nguyên nhân là vì nghe tới Tây Hải, cô sẽ nhớ tới lúc học cấp Ba, Lục Bách Trình không chỉ tham gia vào chuyến đi chơi gia đình cô, mà còn dễ dàng chiếm được trái tim thiếu nữ của người chị họ bé nhỏ. À, lần đó cô bị thương ở lưng nữa. 

Chia tay rồi, quá khứ chua ngọt nhai đi nhai lại chỉ thấy đắng. Đó cũng không phải kỷ niệm đáng nhớ lắm. 

Số đông áp đảo, nói trắng ra, du lịch nhóm kiểu này chẳng khác đi làm là mấy. Trên dưới không ai được vắng mặt, cho nên Khương Phi cũng không thể từ chối. 

Hôm đi Tây Hải, cô đổ bệnh. Ngủ thiếp suốt cả quãng đường, lúc cô tỉnh lại thì thấy bệnh viêm mũi tái phát rồi, lúc ra đến biển thì càng nặng hơn. 

Tây Hải quả nhiên không hợp vía mình, Khương Phi nghĩ. 

Lúc đó Tiểu Tôn đi làm cũng vừa mới tốt nghiệp ra thôi, nhưng rất hiểu chuyện. Thấy Khương Phi không khỏe, cô ấy liền hỏi thăm bằng một âm lượng khiến tất cả mọi người đều nghe thấy. Nhờ Tiểu Tôn, Khương Phi né được những hoạt động tập thể kia mà say giấc nồng trong khách sạn. 

Khương Phi đã từng là một cô nàng cá tính và luôn tràn đầy năng lượng. Nhưng hai năm trở lại đây, cô thấy bản thân càng ngày càng lười biếng hơn, không thích đi lại, có thể nằm thì sẽ nằm. Ngay cả đi du lịch cô cũng tình nguyện trên giường cả ngày. 

Ngoài việc trở nên lười biếng. Khương Phi còn có một thay đổi khác. Đó là cảm giác thèm ăn của cô đã giảm đi. Không phải là cô không thể ăn nhiều, mà là trong thời gian trước, cô đã bỏ bữa tối để giảm mỡ thừa hồi mùa đông. Đến khi gầy lại rồi cô vẫn duy trì thói quen này, cho nên cũng không còn thèm ăn vào ban đêm nữa. 

Tỉnh dậy, Khương Phi không thấy đói, mở điện thoại lên hiếm khi mới không thấy tin tức công việc, toàn là ảnh mọi người đi chơi ở bên ngoài. Cô lưu lại hai cái rồi đứng dậy đi tắm. Tắm xong tâm trạng rất thoải mái, cô trang điểm rồi mặc chiếc váy dài tôn dáng mùa đông, khoác thêm chiếc áo da màu nâu dài qua hông.  

Gần khách sạn có một quán bar rất nổi tiếng trên mạng, Khương Phi định tới đó uống. Không ngờ vừa đến cửa lại nhìn thấy Lương Tiêu đang tán tỉnh một cô gái xinh xắn. 

Khương Phi cười khinh bỉ, tuần trước người này còn vì chia tay với Dương Thiến mà khóc lóc trước mặt cô. Thế mà mới được mấy hôm, loáng cái đã quay sang tán tỉnh người khác rồi. 

Đàn ông chẳng có lấy một người tốt đẹp.  

Khương Phi chọn một góc xa ngồi xuống, gọi một ly loại mới nhất, chất lỏng màu lam uống vào có vị khó tả. Cô ghét bỏ đẩy sang một bên. Lương Tiêu vừa đi tới, cô nhanh chóng quay người đi.

"Không đi chơi à?" Lương Tiêu cong môi hỏi cô: "Hết cảm rồi hả?" 

"Cũng không nghiêm trọng lắm, ngủ dậy thấy đỡ rồi." 

Lúc này Lương Tiêu đột nhiên nhích lại gần: 

"Này, em dùng nước hoa gì thế?" 

Khương Phi theo phản xạ ngăn anh lại: 

"Đừng có giở trò với em." 

Lương Tiêu không lùi lại vẫn giữ nguyên khoảng cách thân thiết như vậy, anh cười khổ: 

"Em kiêu thật đấy, bất biến giữa vạn biến." 

Khương Phi trợn mắt nói: "Thôi em xin!" tay cầm ly rượu vừa bị đẩy ra kia, uống một hớp lớn, mặt mũi nhăn cả lại. 

Tư thế của Lương Tiêu tiến thêm một chút, Khương Phi tránh về phía sau. Không ngờ lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc nhưng đã hai năm rồi không gặp. 

Sự quen thuộc Lục Bách Trình đối với Khương Phi mà nói, dù anh có biến thành tro bụi cô cũng nhận được ra. 

Đáng ra lâu ngày không gặp sẽ tới nói lời chào hỏi, nhưng Khương Phi không rộng lòng như vậy, ngược lại còn chậm chạp hơn cô tưởng. Cô dừng ánh mắt trên gương mặt người đàn ông chừng một giây, rồi lại vội quay đi. 

Cũng thật kỳ lạ, chỉ trong một giây nhưng cô đã lưu lại toàn bộ khuôn mặt biểu cảm của anh. Anh không thay đổi chút nào, vừa đen vừa nhem nhuốc như cũ. Cho dù là anh đang mặc một chiếc áo sơ mi bắt mắt. 

 Cơ bắp ẩn hiện dưới lớp trang phục, nhìn có vẻ hơi gầy. Dáng dấp cao ráo đứng lâu trong đám đông, chỉ nhìn thoáng qua cũng dễ nhận ra. Khương Phi chỉ nghĩ đây là tình cờ. 

Nhưng lúc cô ra khỏi quán bar, anh đã đứng cách cánh cửa không xa, quay lưng về phía cô, hơi cúi người nghe điện thoại, trên tay là điếu thuốc lá. Trực giác mách bảo với cô đây là anh đang đợi mình, Khương Phi không tiến đến chỗ anh cho đến khi anh quay lại và đi về phía cô. 

"Đến đây chơi hả?" Anh hỏi. 

Khương Phi sững người, lần trước gặp nhau là sinh nhật của anh, cô nói chúc mừng sinh nhật, anh cảm ơn. 

"Đi chơi nhóm*." Khương Phi gật đầu. 

(*)team building.

"Ra ngoài sao không đi cùng đồng nghiệp?" 

"Gì cơ?" 

Anh thở dài: 

"Đi không? Tôi đưa cậu đi?" 

"Không cần!" Khương Phi xua tay từ chối, "Chỗ tôi ở ngay phía trước rồi."

Lục Bách Trình yên lặng nhìn cô không nói chen vào. 

"Tôi đưa cậu về." 

Khương Phi sụt sịt mũi: 

"Ơ..." 

Đi một quãng đường cả hai đều không nói gì. Xe ô tô chạy ngang qua, Lục Bách Trình đột nhiên hỏi: 

"Cậu lạnh chân không?" 

Khương Phi lắc đầu. 

"Cẩn thận về sau chân sẽ bị lạnh." 

Có vẻ câu nói đã xua đi rất nhiều ngượng ngùng giữa hai người. Khương Phi đá đá chân, nói: 

"Ở đây không lạnh." 

Lục Bách Trình không nói gì, cũng may khách sạn đã ở ngay phía trước rồi. 

"Đưa tôi đến đây là được rồi." Hai người đứng ở sảnh khách sạn, Khương Phi chỉ chỉ lên trên: "Tôi lên trên đây." 

Lục Bách Trình vẫn im lặng, anh không trả lại cô chiếc túi anh đã xách giúp cô suốt cả quãng đường. 

"Phi Phi." Anh gọi. 

"Hả?" 

"Cậu cảm phải không?" 

Khương Phi ngạc nhiên vì sự quan sát của anh, cô xoa xoa cổ họng: 

"Không sao." 

"Tôi mua thuốc cho cậu. Hiệu thuốc gần đây thôi." 

Tim Khương Phi đập liên hồi: 

"Không phiền chứ?" 

"Không." 

Lục Bách Trình mở túi, lấy điện thoại của Khương Phi ra. Điện thoại đã được cập nhật, mở khóa bằng vân tay đã không còn hiệu lực từ lâu rồi, nó rung lên phản đối. Nhưng anh không chịu thua, nhẹ nhàng nhập mật khẩu, mở khóa thành công. 

Xoay điện thoại lại, anh nói: 

"Gửi số phòng cho tôi. Lát nữa tôi đem thuốc lên cho cậu." 

Thậm chí anh còn không cho Khương Phi cơ hội để từ chối. 

------- 

Dành cho bạn nào chưa hiểu rõ về các mốc thời gian. 

Tác giả nói là bị bạn đọc phàn nàn về chuyện các mốc thời gian hơi lộn xộn nên đăng vài dòng giải thích. Quạ lược dịch như sau nhé: 

Khương Phi và Lục Bách Trình quen nhau từ hồi nhỏ, lớn lên rồi yêu đương. Lần chia tay đầu tiên là hồi học cấp Ba (nhưng chỉ coi là hờn dỗi thôi). Lần chia tay thứ hai là khi cuối Đại học (vì yêu xa), lần này chia tay hai năm. Sau đó gặp lại ở Tây Hải, giải hòa và quay lại với nhau. Từ lúc quay lại đến hiện tại cũng đã được hai năm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...