Chương 36: Chương 36: Anh \"không được\" đúng không?

Trans: Quạ 

Biết rõ Lục Bách Trình có "dã tâm Tư Mã Chiêu"* nhưng Khương Phi vẫn để anh vào. 

(*) Ý nói người có suy nghĩ thâm hiểm khó đoán. 

Hai năm không gặp nhau, nói rằng không xấu hổ thì không đúng. Khương Phi cứ tưởng Lục Bách Trình đi vào ít ra cũng biết điều mà khách sáo với cô, hỏi thăm xem hai năm qua cô sống thế nào. 

Nhưng anh nào có đi đường kiểu bình thường như thế. Anh bước vào, hỏi: 

"Cậu không ở một mình?" 

Khương Phi nghẹn lời: 

"...Đúng rồi. Còn có trợ lý của tôi nữa, em ấy ra ngoài đi hát rồi, lát nữa sẽ về." 

Lục Bách Trình hiểu, chủ động cầm túi xách cho cô, không nhịn được nói: 

"Vậy tới chỗ tôi." 

Biết anh đến tìm mình, Khương Phi không khỏi mong chờ. Cô trở lại phòng còn không cởi áo khoác, dặm lại son phấn, cũng không mang theo đồ đạc gì theo. Lục Bách Trình ra ngoài cửa đợi, cô vẫn do dự: 

"Lục Bách Trình cậu có ý gì?" 

Lục Bách Trình mím môi, cứ thế khoảng năm giây. Cuối cùng anh nói: 

"Rất nhớ em*, Phi Phi." 

Trong phút giây ngắn ngủi Khương Phi cũng chờ được anh nói câu này. Nếu là người khác, đột nhiên nói câu này sau hai năm chia tay với mình, nhất định Khương Phi sẽ "nã" cho anh ta một hồi, có phải muốn lừa dối cô không. 

Nhưng nếu là Lục Bách Trình, anh nói rằng anh rất nhớ cô, vậy là chắc chắn anh thật sự rất nhớ cô, nhớ rất nhiều, đến mức không chịu nổi. 

Nói nghe hơi tự luyến, nhưng Khương Phi biết anh muốn làm hòa với cô. Từ nhỏ, Lục Bách Trình luôn sống trong bầu không khí bí bách nhàm chán. Đến ghen cũng khác người, thường hay buồn bực giận dỗi, cả người đầy "mùi dấm", đứng cách trăm dặm vẫn ngửi thấy. 

Có thể anh vẫn có những thứ ham muốn, nhưng ham muốn về vật chất rất ít ỏi, hiếm khi có những thứ anh yêu thích, mà gặp được rồi cũng ngại bày tỏ. Ngay cả khi đó ở bên cô, anh rất bủn xỉn một câu bày tỏ thật lòng, mặc dù hành động của anh không yếu thế. Nói ít làm nhiều. 

Tuy nhiên, đến lúc anh mơ mơ màng màng say xỉn sẽ gọi cô là Phi Phi vợ ơi. Mà thật ra Khương Phi cực kỳ sợ làm những chuyện không có kết quả, nếu không sẽ chẳng chi tay với anh. Nếu lần chia tay đầu tiên là một cuộc chiến nhỏ, thì lần thứ hai đã rút cô cạn cả xương máu. 

Nói cái gì mà chia tay xong rồi sẽ làm bạn? Đều là nói dối. Cô ghét phải trở thành người lạ với Lục Bách Trình. 

Khương Phi hít một hơi sâu, cố kìm nén chua xót nơi chóp mũi nhưng không được, cô vội vàng cúi đầu. 

"Vậy đi thôi." 

Lục Bách Trình bước lùi lại nửa bước, dường như nghe thấy anh thở dài bên tai cô. Anh cúi xuống nắm tay cô, trong lòng Khương Phi khẽ động, nhưng anh lại làm bộ khinh bỉ hỏi: 

"Mascara của em nhòe hết rồi hả?" 

Khương Phi cười phá lên: 

"Anh câm miệng đi!" 

Nơi Lục Bách Trình đang ở là một căn phòng nhìn ra biển, vừa sang vừa xịn, trên bàn cà phê bày những món tráng miệng tinh tế. Khương Phi đi dạo loanh quanh với một chiếc bánh macaron, cô quay lại hỏi anh đến đây để bàn công việc hay để nghỉ ngơi. 

Anh không đáp, chỉ hỏi cô có muốn tắm không. Khương Phi lắc đầu, Lục Bách Trình đã đè cô xuống ghế sô pha mà hôn đến nghẹt thở. Chuyện xảy ra tiếp theo là một điều tất yếu. 

Khương Phi thấy mình thật không có nguyên tắc, giãy dụa một chút rồi ôm cổ anh, hôn thật nhiệt tình. Hai năm xa cách không làm hai người quên được đối phương... và cả cơ thể đối phương. 

Lục Bách Trình cọ cọ vào những điểm mẫn cảm trên người Khương Phi. Ánh mắt anh chân thành đến nỗi cô không dám nhìn vào. 

Anh mạnh mẽ nói: 

"Nhìn anh." 

Nhưng Khương Phi là một con rùa rụt cổ. Anh giữ chặt cằm cô, nói: 

"Phi Phi, nhìn anh đi." 

Khương Phi vừa đau vừa xấu hổ, trừng mắt nhìn, cố tình trêu tức anh: 

"Tự dưng nói nhiều thế, anh "không được" đúng không?" 

Lục Bách Trình: "..." 

Sự thật chứng minh, nói gì với đàn ông cũng được, nhưng riêng chuyện này không thể tùy tiện mang ra trêu đùa được. Hai năm qua, "kiếm" của Lục Bách Trình không tổn hại gì, lại cực kỳ phát huy tối đa năng lực, Khương Phi mệt đến không nhấc nổi ngón tay lên. 

Lục Bách Trình lau người cho cô rồi đặt cô lên giường. Khương Phi tắm rửa xong dù đã bớt mệt mỏi nhưng vẫn chọn nằm nhắm mắt giả chết, cả người rũ ra. Lục Bách Trình ôm lấy bờ vai mịn màng, hôn lên lông mày cô: 

"Được hay không được?" 

Khương Phi trợn mắt: 

"Anh còn không thôi đi à?" 

Anh khẽ cười, ý cười vừa hết, ánh mắt lại nghiêm chỉnh như cũ: 

"Phi Phi này, chúng ta làm lành." 

Khương Phi im lặng, nuốt nước bọt, nói: 

"Không thì nghĩ sao mà em chịu đi cùng anh?" 

"Ý của anh là..." Lục Bách Trình trầm mặc: "Em không muốn cưới cũng không vấn đề." 

Khương Phi nghẹn ngào: 

"Anh biết là em không nói đùa đâu đấy." 

"Phi Phi, anh cũng không nói đùa với em." 

Trái tim Khương Phi lại rung lên, cô ngẩng đầu, chóp mũi va trúng cằm anh một cái đau điếng người. Nói đùa chứ, hai lần cô và Lục Bách Trình chia tay đều liên quan đến cái tên "Tiểu Thành". 

Có lẽ đó là hiệu ứng bươm bướm chăng? Bởi vì cô định chia tay khi Lục Bách Trình đi nơi khác, nhưng không thành khiến cho An Mộng Như phát giác chuyện yêu đương của cô. Lúc đấy Tiểu Thành chỉ là tiện miệng nói thôi, nhưng không ngờ tốt nghiệp xong đó lại là nguyên nhân chính để hai người chia tay. 

Cô vẫn nhớ, hôm đó Lục Bách Trình hỏi cô rõ ràng có thể nói thật, tại sao không nhân đó mà nói cho An Mộng Như biết anh là ai. Lúc học cấp Ba cô không nói, vì An Mộng Như không cho phép cô yêu sớm. Lên học Đại học cô cũng không nói, vì An Mộng Như không muốn cô yêu đương. Nhưng lần này An Mộng Như có vẻ yên tâm hơn, bà không nói gì. Cô nói không muốn sau này hai nhà gặp nhau phải xấu hổ, vậy không phải là cho rằng hai người nhất định sẽ chia tay chứ? 

Khương Phi lắc đầu nói không phải, thậm chí cô còn không nghĩ như vậy. Cô vô lực phủ nhận. Đó cũng là ngày cô thừa nhận với Lục Bách Trình rằng cô thuộc chủ nghĩa không kết hôn. Lục Bách Trình ngạc nhiên, anh lớn lên cạnh cô, đương nhiên biết cô không thích hôn nhân. Nhưng anh chưa bao giờ coi đó là nghiêm túc. 

Bởi vì anh nghĩ bản thân khác biệt, ít nhất đối với Khương Phi, anh là một ngoại lệ. 

 Anh hỏi Khương Phi: 

"Tôi cũng không được?" 

Khương Phi ngẩn người một lúc lâu, nói: 

"Thật xin lỗi."

-------

(*) Xưng hô giữa Khương Phi và Lục Bách Trình thời còn đi học đến trước khi làm hòa là "tôi- cậu". Từ sau khi làm hòa là "anh- em". 

Chương này có chỗ hơi khó hiểu ha :))))

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...