Trans: Quạ
Đó không phải là một kí ức đáng hoài niệm nên hai năm qua Khương Phi rất hiếm khi nhớ đến, nếu không phải An Mộng Như hỏi đến "Tiểu Thành" kia, cô cũng sẽ chẳng nghĩ tới chuyện nửa đêm mấy năm trước không chịu đi ngủ.
Đương nhiên cô biết mình yêu Lục Bách Trình nhưng cũng không thể phủ nhận rằng đôi lúc cô quá lạnh lùng. Không tính quãng thời gian từ những ngày thơ ấu đã dành tình cảm cho nhau, hai người yêu đương từ năm hai cấp Ba cho đến lúc chia tay sau khi tốt nghiệp, sáu năm tròn. Thế mà sau khi chia tay, trong vài tháng liền cô chẳng mấy khi thấy buồn cho đoạn tình cảm này.
Nhất là sau khi mua nhà, đối mặt với căn nhà rộng rãi chỉ có chiếc giường lớn, cô cảm thấy hơi khó chịu. Nếu Lục Bách Trình ở đây, nhà mới của cô sẽ không lôi thôi nhếch nhác như vậy... Nếu không chia tay, anh sẽ đặt cho cô một cái tủ quần áo có thể chứa hết các loại trang phục của cô.
Có điều, trái đất là một vòng tròn , đi tới đi lui, cô và Lục Bách Trình vẫn quay về bên nhau. Khương Phi nhớ lại lúc mới làm hòa liền hỏi Lục Bách Trình trong hai năm sau đó có khi nào hoài niệm lúc chia tay không?
Anh nói không.
Cô ngạc nhiên, lại hỏi tại sao anh không hoài niệm. Anh còn ngạc nhiên hơn, hỏi lại:
"Tại sao anh phải hoài niệm?"
Khương Phi chợt nhận ra mình đang lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, coi anh và Lương Tiêu cũng như đa số mọi người. Lương Tiêu khóc lóc vì chia tay với Dương Thiến, thế mà mấy hôm sau đã tán tỉnh cô gái khác.
Vậy Lục Bách Trình có như vậy không?
Khương Phi chủ quan tin tưởng Lục Bách Trình không như người thường, nhưng khách quan mà nói, chuyện gì cũng có thể xảy ra được. Nếu không phải hai năm, mà là ba năm, bốn năm, năm năm thì sao?
Không ai có thể đánh bại thời gian. Nếu không gặp lại nhau ở Tây Hải, sớm muộn gì cũng có một cô gái khác xuất hiện cạnh Lục Bách Trình. Trong tiềm thức Khương Phi mãi mãi không tin câu "thiên trường địa cửu", nếu không chuyện cưới xin cũng sẽ không bị từ chối như vậy. Bởi vì cô biết rằng hôn nhân thực sự có thể thay đổi một mối quan hệ. Tốt hơn hoặc xấu đi.
*
Phùng Thần không phải người ở Cừ Dương nên đám cưới tổ chức ở tỉnh Lâm. Khương Phi vốn định chỉ gửi hồng bao chúc mừng cho xong chuyện, nhưng tình cờ phải công tác ở đó nên cô ghé vào tham dự hôn lễ.
Hôn lễ hoành tráng xa hoa, địa điểm rộng rãi, khách mời đông, nhưng Khương Phi đến muộn nên bị xếp vào một bàn không có ai quen biết.
Nhiều năm không gặp, dáng vẻ Phùng Thần trở nên đầy đặn hơn rất nhiều. Nhìn từ bên này, Khương Phi mơ hồ nhìn thấy bụng bầu nhấp nhô. Người đàn ông bên cạnh cô ấy tuy không cao nhưng có một khuôn mặt ưa nhìn, đeo một cặp kính, có vẻ là người thông minh ngay thẳng.
Sau khi tám với Chung Ôn những gì đã thấy hôm nay, Khương Phi thoát khỏi trang trò chuyện thấy tin nhắn Lục Bách Trình gửi, hỏi cô bao giờ về.
Cô đáp: [Ngày kia.] Sau đó gửi cho anh tấm ảnh chụp đám cưới.
Lục Bách Trình làm gì còn ấn tượng về Phùng Thần, từ lâu anh chỉ nhớ rằng người này có quan hệ bình thường với Khương Phi. Chung Ôn mượn tay anh "vả mặt" cô ta một cái thật đau, anh không biết chuyện đấy. Ngoài việc dồn hết chú ý lên người Khương Phi đang ở trên sân khấu thì một vài tên con trai xung quanh không ngừng bình luận về Khương Phi, điều này khiến anh cực kỳ khó chịu.
[Đừng uống.]
Khương Phi mỉm cười nói, được.
Là một người bạn đại học không mấy thân thiết với cô dâu, lại thêm một vài mâu thuẫn không đáng có nên Khương Phi cũng không ngồi lại tiệc rượu quá lâu. Trước khi đi cô còn trò chuyện với Phùng Thần, những chuyện xích mích thời đi học chỉ như chút chuyện vặt vãnh trong thế giới của người lớn. Cả hai cùng tươi cười chào hỏi nhau rồi chụp một bức ảnh chung.
Đứng ở trước cửa khách sạn, cơn gió chiều thổi qua, Khương Phi vẫn còn cảm thấy hơi hơi vi diệu. Kể từ hôm Lục Bách Trình đến trường tìm cô, cô và Phùng Thần không nói với nhau một lời nào. Thế mà hôm nay cô ở đây, tham dự hôn lễ của Phùng Thần, mới vừa nãy thôi hai người còn diễn cảnh chị chị em em thắm thiết. Nhưng đây không phải là giải quyết được xích mích khi trước mà là tẩy trắng để làm hòa.
Như thể xác minh cho câu nói của Khương Phi, hôm sau cô nhận được một bức ảnh từ Chung Ôn, là ảnh chụp chung của cô và Phùng Thần.
Chung Ôn gửi một tin nhắn thoại, cười một tràng dài mới nói: [Sao tôi không biết cậu lên ảnh lại thành như thế này nhỉ?]
Trong ảnh, mặt Khương Phi to hơn một chút, ngay cả vai cũng trông đô con hơn bình thường.
Khương Phi: [Cậu lấy ở đâu ra? Sao tôi không thấy?]
Chung Ôn: [Trong vòng bạn bè của Phùng Thần, cậu chưa thấy à?]
Khương Phi vào xem vòng bạn bè của Phùng Thần, cô ấy đã đăng ảnh lên rồi, nhưng không thấy ảnh của hai người chụp chung... Có nghĩ là, nó chỉ hiển thị cho một số người thôi.
Cô đem chuyện này kể lại với Chung Ôn, cô ấy còn cười to hơn, không quên chế nhạo bằng một câu nói của chính cô:
[Bây giờ cậu còn thấy nhân duyên của mình tốt không?]
Khương Phi: ...
Vì Phùng Thần mà lúc đêm gọi video với Lục Bách Trình, Khương Phi không ngừng "thẩm vấn" anh.
Lục Bách Trình hỏi:
"Hai người các em có mâu thuẫn à?"
"Nói chính xác là vì anh đấy."
Khương Phi ngồi thoa tinh dầu trên giường, điện thoại kẹt trong chăn bông, góc máy từ dưới lên trên, tinh dầu hoa hồng phát nhiệt từ lòng bàn tay trắng nõn bao phủ bắp chân, chỗ nào cũng mịn màng tinh xảo. Lục Bách Trình để điện thoại ra xa hơn một chút:
"Vì anh?"
Khương Phi nhận ra giọng nói anh thay đổi, cô nhướng mày nhìn camera, cố ý nghiêng người, cổ áo hạ thấp lộ ra gần hết khuôn ngực đầy đặn, cô nhẹ giọng rồi nói:
"Nếu anh xấu xí một chút, có lẽ cậu ấy sẽ không ác cảm với em đến vậy."
Bạn trai hồi năm nhất Đại học của Phùng Thần cao mét chín, lông mày rậm, mắt to, cô ta vẫn luôn tự hào về người bạn trai này nên thường đưa anh đến lớp học cùng. Nhưng sau khi Lục Bách Trình lộ diện, người bạn trai học thể thao của cô ta dường như biến mất, không thấy xuất hiện nữa. Chung Ôn cho rằng thật khó có thể làm cho người ta không suy nghĩ tới, Khương Phi vô cùng đồng ý.
"Em nói thì cứ nói, tự dưng lại gần thế làm gì?" Lục Bách Trình đạo đức giả hỏi.
Khương Phi rũ mắt liếc anh một cái, ánh mắt gian xảo như hồ ly. Cô nói: "Anh để máy xuống dưới một chút, em muốn xem xem, có phải anh đã lột đồ rồi không?"
__________
Các bạn hóng hả? Nhưng tôi bận quá ~
Bạn thấy sao?