Chương 40: Chương 40: Tranh cãi

Trans: Quạ 

Reup thì sớm bị trĩ nha mấy con đũy web truyện kia~ 

------------ 

Ăn cơm xong Vạn Hi bảo Lục Bách Trình đưa hai cô gái về nhà. Vì khách sạn Thư Thanh đang ở gần khu nhà Nghi Sơn hơn nên bà nói Lục Bách Trình đưa Khương Phi về trước, rồi đến Thư Thanh. Khương Phi nghe thấy cũng không nói gì, cô lên xe trước, ngồi đợi ở hàng ghế sau. 

Lục Bách Trình không kịp ngăn cô lại, anh nhìn Thư Thanh rồi lên xe. Thư Thanh cười vui vẻ, cúi người ngồi vào ghế sau cùng Khương Phi. 

Suốt quãng đường về Khương Phi rất yên lặng. Thư Thanh là người sành sỏi, luôn miệng khen chiếc đồng hồ của cô thật đẹp. Khương Phi sờ lên dây đeo rồi nói: 

"Kiểu này khá cũ rồi." 

Là chiếc đồng hồ Lục Bách Trình tặng, trong nhà anh có vài chiếc. Khi đó hai người mới làm lành nên trong lòng có hơi thận trọng, Lục Bách Trình luôn tặng cô vài thứ đồ làm cô vui vẻ. 

Thư Thanh hỏi: 

"Đây là đồng hồ đôi phải không?" 

Khương Phi cũng không phủ nhận: 

"Cô biết?" 

"Tôi rất thích đồng hồ của thương hiệu này, nhưng số lượng giới hạn không dễ mua được." 

Khương Phi cũng không muốn nói chuyện với cô ấy thêm nữa nên nhìn ra cửa xe. Chợt nhận ra không phải hướng về đường Ngô Đồng, cô nhắc: 

"Lục Bách Trình, cậu cho tôi về trước." 

Lục Bách Trình lạnh giọng: 

"Để Thư Thanh về trước." 

Khương Phi không nhìn thấy vẻ mặt của anh nhưng chỉ nghe thôi cũng hơi hơi cảm thấy sự tức giận của anh. Nhưng anh tức giận cái gì? Cô hít sâu một hơi định phản bác thì Thư Thanh ngăn lại: 

"Để tôi về trước. Tôi còn phải gọi điện thoại về nhà." 

Khương Phi đành chịu thua. 

Đoạn đường còn lại cả ba người đều không nói gì nữa, không khí bức bối bao trùm trong xe. Cho đến khi Thư Thanh xuống xe. 

"Lên trước ngồi." 

Khương Phi không động đậy: 

"Em không muốn nhìn thấy anh." 

Lục Bách Trình đột nhiên quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Khương Phi nhích mông dần đến sát cạnh cửa xe, anh tức đến bật cười: 

"Khương Phi Phi, em ngứa mông à? Đi lên ghế trước ngồi!" 

"Tại sao em phải nghe theo anh?" Khương Phi nói tiếp: "Thực ra hôm nay anh không nên gọi cho em, anh không thấy là rất gượng gạo à?" 

Khương Phi không phải vì Vạn Hi tác hợp cho Lục Bách Trình và Thư Thanh mà bực bội, An Mộng Như còn làm quá hơn thế nhiều, mời hẳn Lục Bách Trình đến để nhờ vả... cô cũng không có gì để nói. Nhưng chuyện khiến cô tức giận đấy là Thư Thanh biết cô, biết ở một mức độ nào đó nhưng cô lại hoàn toàn không biết gì về Thư Thanh. Tối nay bốn người cùng ăn cơm, nhưng cô lại như một người ngoài ngồi đó không biết ngại, lúng túng cũng không thể hiện ra được chỉ có thể cười gượng. 

Lục Bách Trình thở dài, anh lái xe đến phía trước rồi dừng lại dưới một tán cây khuất người. Sau đó anh tự xuống ghế sau ngồi, đóng cửa xe ngay ngắn, nói: 

"Hôm nay anh không biết Thư Thanh cũng đến." 

"Nếu biết anh sẽ không để em đến ăn cơm cùng, đúng không?"

"Phi Phi..." Lục Bách Trình biết cô đang đi vào bế tắc: "Ý anh không phải như vậy. Nếu anh biết cô ấy cũng đến thì tối nay anh sẽ không đi." 

"Tại sao?" Khương Phi quay lại, nói thẳng: "Anh cũng biết cô ấy thích anh." 

Lục Bách Trình im lặng. 

Thấy anh như vậy, Khương Phi bỗng nhiên thấy ngứa ngáy ngón tay vô cùng. Nghĩ là làm, cô không tự chủ đưa móng tay lên miệng cắn: 

"Hai người quen nhau từ bao giờ?" Cô hỏi. 

Lục Bách Trình nhíu mày, tay ngăn cản động tác của cô: 

"Đừng cắn móng tay." 

Khương Phi không phản kháng, cô để cho anh cầm tay: 

"Trả lời em!" 

"Hè năm ba cấp Hai, anh cùng mẹ sang chỗ bố ở bên Nga. Cô ấy là con gái của bạn bố anh, lúc đó cô ấy cũng ở đấy." 

Thì ra là từ sớm như vậy. 

Ngón tay Khương Phi càng ngứa ngáy hơn, cô cố gắng không động đậy bàn tay: 

"Anh chưa từng kể cho em." 

"Vì anh không thân cô ấy." 

"Giờ thì sao?" Khương Phi nói: "Sau này chắc chắn đã liên lạc lại, là từ bao giờ? Khi anh đi trao đổi sinh viên? Hay là lúc chúng ta chia tay?" 

"Sao em lại nghĩ là khi anh đi trao đổi sinh viên? Khoảng thời gian đó đều gọi video với em mỗi ngày." 

"Vậy thời điểm chúng ta chia tay." Khương Phi bình tĩnh lại: "Lúc làm hòa em hỏi anh, anh nói anh không có người khác... Như vậy, là cô ấy bày tỏ với anh nhưng anh không chấp nhận, đúng không?" 

Bây giờ cô như một con nhím xù gai. Lục Bách Trình nhìn cô, ánh mắt buồn bã phức tạp như thể anh đã lường trước được chuyện này từ lâu rồi. Anh nói: 

"Phi Phi, cô ấy không phải là vấn đề giữa chúng ta." 

"Em không nói cô ấy là vấn đề giữa chúng ta." Khương Phi lập tức phủ nhận. 

"Vậy bây giờ em tức giận chuyện gì?" 

"Em..." 

Bấy giờ Khương Phi mới nhận ra, lửa giận của cô cháy cả một buổi tối dưới câu hỏi của Lục Bách Trình lại trở nên ngớ ngẩn và vô lý. Dường như cô đang dồn sự chú ý lên hai người phụ nữ - như mẹ và con gái ngồi ở phía đối diện, không thể không thấy sự hoạt bát hào phóng của Thư Thanh. Thậm chí cô còn nảy ra một suy nghĩ xấu xa, bác Vạn Hi có khí chất tuyệt vời như vậy sao lại trở nên tầm thường rồi.

Lục Bách Trình ngồi bên cạnh lại trở thành đối tượng cho cô tức giận. Cô chỉ muốn phát điên lên ngay được. 

Sự nhận thức này khiến cô sững người chết lặng, cô nói: 

"Vì em thấy ngại." 

"Nếu anh hứa sẽ không có lần sau nữa, em có tin không?" Lục Bách Trình hỏi. 

Khương Phi không biết mình nên gật hay lắc đầu. Lục Bách Trình nhìn cô một hồi rồi bỏ tay xuống. Anh biết lý do khiến tối nay cô giận dỗi, nhưng Lục Bách Trình không muốn tranh cãi với cô trong hoàn cảnh như bây giờ. 

"Đừng lén cắn móng tay nữa, anh đưa em về." Nói xong liền xuống xe. 

--------------- 

Đính chính

Do mình dịch sai tên của nhân vật nên đã sửa lại.

Lục Bách Xuyên -> Lục Bách Trình

Chung Ôn -> Chung Uẩn

La Ngôn -> La Dương

Khương Trị -> Khương Thực

Các bạn thấy chương nào có lỗi vui lòng cmt một cái để nhắc mình nhé! Xin cảm ơn! 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...