Chương 41: Chương 41: Trượt ngã

Trans: Quạ 

*Truyện được dịch và đăng tại wattpad Quạ Đen, đọc truyện tại đây để hóng chương mới nhất và ủng hộ mình nhé~ 

Hai người có quy định không cãi nhau, không ghi thù quá đêm. Cho nên Khương Phi thấy Lục Bách Trình lái xe về thẳng Nghi Sơn cũng không lên tiếng ngăn cản. 

Tâm trạng Khương Phi chán nản, hôm nay đã kẹt ở sân bay suốt cả buổi trưa, xuống máy bay lại ăn được bữa tối "ngon"  như nhai sáp. Bây giờ cô chỉ muốn lên tầng tắm nước nóng ngay thôi. Bên nhà cô không có ghế mát xa, cũng không có bể bơi, nhưng ở đây Lục Bách Trình gì cũng có, nếu không hưởng thụ thì thật lãng phí. 

Tự an ủi bản thân xong, cô đi theo Lục Bách Trình một trước một sau lên phòng. Nhưng nhà dột đòi che mưa, cô đi vào phòng tắm không cẩn thận đầu va một nhát vào cửa đến nỗi ngã ngồi ra đất, cả người lăn lộn đau điếng không thốt lên lời. 

"Lục Bách Trình!" 

Lục Bách Trình ở phòng khách nghe thấy tiếng kêu của cô liền chạy vào, nhanh nhẹn đỡ cô dậy: 

"Đau ở đâu?" 

Khương Phi nghẹn ngào, hai mắt đỏ hoe: 

"Mông." 

Lục Bách Trình sợ cô bị gãy xương cụt nên đưa cô đến bệnh viện, cũng may chỉ bị thương ở mô mềm, chỉ cần bôi thuốc trong vài ngày là có thể đi lại được.

Khương Phi lại nhớ về dịp Quốc khánh năm hai trung học, cô cũng như thế này. Đau đến nỗi không động đậy được nên cô đành nằm bẹp trên giường. 

"Sao toàn là mình bị thương thế nhỉ?" Cô cực kì đau khổ. 

"Hấp tấp quá đấy!" Lục Bách Trình trầm giọng như đang tự nói chính mình: "Để đề phòng em lại ngã gãy xương, anh sẽ tìm người đến trải thảm chống trượt ngay trong ngày tới."

Khương Phi liếc anh một cái: 

"Anh cũng nóng vội quá rồi." 

Lục Bách Trình không thèm để ý lời châm chọc của cô, nhắc nhở: 

"Mấy ngày này không thể vận động mạnh, em đừng đi làm, xin nghỉ ít hôm đi." 

"Em biết rồi." Khương Phi quay mặt đi chỗ khác: "Đáng lẽ đi bệnh viện xong anh nên đưa em về bên Ngô Đồng. Bây giờ em ở đây, anh còn phải đi làm cũng không chăm sóc được..." 

Nếu về bên kia, An Mộng Như có thể đến chăm cô vài ngày. 

"Em đang trách anh bận việc quá à?"

"Anh nghe em nói thế bằng tai nào vậy?" 

"Anh sẽ thuê người đến chăm sóc em." 

"Phiền quá." 

"Em thích ăn canh lắm mà? Vậy tìm một người biết nấu canh đi." 

"..." Khương Phi suy nghĩ một chút: "Được rồi." 

Lục Bách Trình cười nhẹ: 

"Đi, anh tắm cho." 

Khương Phi rất hợp tác, cô chống người lên để anh ôm ngang đi. Nằm trong vòng tay mạnh mẽ ôm mình, Khương Phi không nhịn được mà nghiêng đầu hỏi anh: 

"Hôm nay anh hỏi em có tin anh không, em đã do dự nên anh thất vọng lắm hả?" 

Lục Bách Trình yên lặng một hồi, bước vào phòng tắm, anh đặt cô trên ghế đẩu mềm rồi nói: 

"Cũng không đến nỗi nào." 

Không gì có thể địch lại được việc chia tay, anh cứ cho là mình đặc biệt nhưng hóa ra cũng chỉ được cô xếp vào hạng "xoàng" thôi. Đó mới là thất vọng thực sự. Thất vọng vì đã từng muốn quay lại với cô không biết bao nhiêu lần nhưng anh lại từ bỏ ý định đó ngay tức khắc. 

"Nhưng em cảm thấy ánh mắt anh bỗng như tối đi một chút." 

"Cái gì?" Lục Bách Trình bật cười nói cô đã nghĩ nhiều rồi: "Lúc đó trong xe tối chứ anh có như thế đâu." 

Khương Phi gật giật khóe miệng: 

"Anh thật nhạt nhẽo." 

"Em xem em chắc thú vị?" Lục Bách Trình cởi sạch quần áo của cô, "Vậy thì ai? Cái người đồng nghiệp kia của em à?" 

Cũng vì lần đó ở quán bar Tây Hải, Lục Bách Trình chứng kiến Lương Tiêu tán tỉnh Khương Phi nên mọi đánh giá của anh về người này đều âm tận đáy vực. Kể cả biết rằng Lương Tiêu đã kết hôn, anh vẫn không thích tên này chút nào. 

Khương Phi rầu rĩ cả buổi tối đến lúc này mới cười thành tiếng, cô mắng Lục Bách Trình như hàng trăm lần trước: 

"Lục Bách Trình anh đúng là bệnh." 

"Anh bệnh thì em cũng chẳng khá hơn đâu. Chúng ta không phải là cùng chung chí hướng sao? Lục Bách Trình không phủ nhận. 

Cô bị đau nên không thể cử động được gì. Lục Bách Trình lau người cho cô mặt không biến sắc, vẻ như khó mà tìm được bất kì nét nghĩ đen tối nào, hết sức nghiêm chỉnh. Đến lúc đưa Khương Phi ra ngoài, anh trở lại phòng tắm mới nhận ra lưng mình nóng đến toát đầy mồ hôi. 

Sẽ xoa mông cô sau. 

Lục Bách Trình vuốt vuốt sống mũi. Năm đó cô chấn thương lưng nên anh phải thường xuyên bôi thuốc mỡ giúp, chỉ vì đoạn eo trắng trẻo ấy, không biết anh đã bị nó hành hạ bao lâu. Thời gian đó, gần như ngày nào anh cũng mơ thấy cô, không cách nào thoát được. 

Tắm rửa xong anh ra ngoài, Khương Phi vẫn chưa ngủ. Cô nói: 

"Em xin nghỉ rồi." 

"Ừ. Anh lấy thuốc cho em." 

Khương Phi điều chỉnh tư thế cho thoải mái. 

"Em nhẹ thôi." 

"..." 

Quá trình bôi thuốc thật ra cũng không cực khổ lắm. Nhưng Khương Phi kêu gào không ngừng nghỉ khiến Lục Bách Trình thực sự không thể nảy sinh ra ý đồ đen tối nào. 

"Sao thuốc này rát thế? Anh có nhầm không đấy?" 

Lục Bách Trình nhìn nhìn: 

"Không đâu." 

Khương Phi suy sụp chán nản nói: 

"Hôm nay em xui thật đấy." 

Lục Bách Trình đi thu dọn rượu thuốc, nhẹ giọng nói: 

"Em đang ám chỉ tất cả, hay chỉ nói đến việc bị dập mông?" 

"Anh nói xem?" 

"Đang giận hả?" 

Khương Phi biết, hiện tại cô đang yếu ớt đến mức phải nhờ cậy vào sự chăm nom của Lục Bách Trình, không phải là thời điểm thích hợp để nói chuyện này. 

Nhưng cô vẫn nói: 

"Nói em không giận là nói dối. Em chỉ có thể nói rằng, sau này có những bữa cơm như vậy, không cần đưa em đến đâu." 

"Hôm nay anh thật sự không biết là cô ấy sẽ đến." 

Vạn Hi không nhắc tới, còn không phải là sợ anh sẽ lỡ hẹn à? 

"À..." Khương Phi gật đầu lia lịa. 

Trước khi Lục Bách Trình đi rửa tay, anh giơ năm ngón tay dính đầy rượu thuốc lên: 

"Phi Phi, em nghĩ là có chuyện gì đó không đúng à?" 

"Anh có ý gì?" 

"Em đang hy vọng là anh sai?" 

Có lẽ như vậy sẽ chứng minh cô đúng. Cô không tín nhiệm hôn nhân, cũng gán ghép điều đó lên người anh. 

"Nhưng anh không phải loại người như thế, trước sau gì đều không phải." Lục Bách Trình đứng dậy, "Hôm nay em nghĩ cho kỹ đi, anh ngủ phòng bên cạnh." 

-------------- 

Tết vui vẻ ấm no nhớ các chị em ới ơi~ 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...