Chương 43: Chương 43: Công khai

Trans: Quạ  

Truyện được dịch và đăng tải phi lợi nhuận duy nhất trên wattpad Quạ Đen. Web/app reup đều là ăn cướp!!! 

_______________________________ 

Hôm ấy Lục Bách Trình đi làm về muộn, dì giúp việc đã về rồi sáng mai lại đến. Dù Khương Phi hết sức khen ngợi tài nấu ăn của dì với Lục Bách Trình, nhưng cô vẫn nằm dài trên ghế sô pha trông uể oải sa sút. 

Lục Bách Trình cởi áo khoác treo lên, rồi anh đi tới định vén quần áo cô ra xem vết thương, Khương Phi nhanh chóng ngăn lại: 

"Anh rửa tay trước đi đã, rồi còn ăn cơm. Vội vàng nhìn mông em làm gì?" 

"Không phải là kêu đau cả ngày sao?" 

Khương Phi á khẩu, không phải tự cô cố ý bán thảm kêu đau để thăm dò xem anh có chiến tranh lạnh không hay sao. 

Theo hiểu biết của Khương Phi, nhất định có cách nào đó để dỗ dành một người. Đặc biệt là Lục Bách Trình, có mười con bò cũng chưa chắc đã kéo lại tính tình lúc anh nóng nảy, tốt nhất cô nên tỏ ra đáng thương để chiếm lấy tình cảm của anh, để cơn tức giận của anh không đi được đến đâu hết. 

Cho đến bây giờ Khương Phi vẫn không biết ai đúng ai sai, ban đầu là cô tức giận nhưng cuối cùng người được dỗ dành lại là Lục Bách Trình. Theo lý thuyết thì đúng là Lục Bách Trình không làm gì được, nhưng một chiêu đảo khách thành chủ của anh thì đúng là... quá đỉnh. 

"Vậy đi ăn cơm đã", Khương Phi cố gắng ngồi dậy: "Sao hôm nay anh về muộn thế?" 

"Công ty có chút chuyện." 

Lúc sau anh lại nói: 

"Hôm nay mẹ anh đến công ty." 

Khương Phi đè thấp hơi thở: 

"Có chuyện gì sao?" 

"Không có gì. Chỉ muốn anh đi ăn cơm với Thư Thanh một bữa." 

Trong lòng Khương Phi không khỏi tức giận nhưng bao nhiêu lời lẽ đến miệng đều bị chặn lại, hỏi: 

"Vậy là anh ăn tối xong rồi mới về?" 

"Em nghĩ gì thế?" Lục Bách Trình nhìn cô vẻ trêu chọc, "Anh không ăn cơm với cô ấy. Nhưng mẹ anh muốn tới đây xem xem, bị anh từ chối rồi." 

Khương Phi nghe xong mà hít thở không thông: 

"Có cần em về bên kia không?" 

"Không cần." 

Trong bếp, Lục Bách Trình lấy thức ăn còn ấm ra, cách một hành lang mà nói chuyện với cô. 

"Tạm thời bà ấy sẽ không đến. Hôm nay có ý định đó cũng là vì Thư Thanh." 

Bà Vạn Hi muốn bọn họ có không gian riêng. 

Trái Thư Thanh, phải cũng Thư Thanh, Khương Phi không biết có phải Lục Bách Trình đang cố ý chọc tức cô hay không. Đầu óc cô rối bời, trong lòng thầm nghĩ, đã là bạn gái thật sự thì làm sao chịu gạt bạn trai mình ra đường để anh ta hẹn hò cùng người khác được? 

Khương Phi hít sâu một hơi, đỡ eo lưng đi tới chỗ Lục Bách Trình: 

"Anh nghĩ sao?" 

Lục Bách Trình ăn cơm như thường, nuốt đồ ăn rồi nói: 

"Cứ từ chối cũng được, không thành vấn đề." 

"Sau đó?"

"Sau đó, Phi Phi..." anh đặt đũa xuống, "Em có bao giờ nghĩ đến việc công khai quan hệ của chúng ta không?" 

Nếu là phản ứng lúc bình thường, Khương Phi chắc chắn sẽ lắc đầu từ lâu rồi. Nhưng lúc này Lục Bách Trình đang giữ nút thắt trong lòng cô, Khương Phi sững sờ một lúc mới nói: 

"Bị thúc giục thì phải làm sao?" 

Lúc trước không có ai thúc giục nên có thể thẳng thắn nói ra. Khương Phi không thể tưởng tượng được, liệu An Mộng Như có cắt đứt quan hệ sau khi cô thừa nhận hay không. An Mộng Như bây giờ rất coi trọng chuyện cưới xin của cô, nói rằng nếu không chịu tìm đối tượng, thì sau hai năm nữa không còn là cô được chọn người khác, mà là người khác sẽ lựa chọn cô. 

Nhưng đời nào cô chịu để người ta lựa chọn? 

Thầy Khương Phi thất thần, Lục Bách Trình nắm tay cô: 

"Những chuyện sắp tới cứ để anh nói." 

"Anh muốn nói gì? Mẹ em đâu dễ bị lừa. Anh đừng chữa lợn lành thành lợn què, hiện tại bà ấy thích anh bao nhiêu, sau đó sẽ ghét anh bấy nhiêu." 

"Dù sao cũng phải đối mặt thôi. Nếu không em nghĩ sẽ giấu được bao lâu?" 

Lục Bách Trình để cô ngồi lên đùi mình, nhẹ giọng hỏi: 

"Nghĩ nhiều một chuyện không bằng em nghĩ bớt một chuyện. Hay là muốn chia tay anh?" 

"Này!" 

Anh nói tất cả, lại bí mật siết chặt tay cô, Khương Phi bị đau, kêu lên: 

"Anh làm em đau đấy!" 

Lục Bách Trình buông tay: 

"Không đau không nhớ lâu, em trả lời cho tốt." 

Khương Phi trầm lặng chốc lát: 

"Hôm nay anh nhất định muốn biết kết quả à?" 

"Không nhất định, nhưng em không thể để anh đợi lâu." Lục Bách Trình nói thêm: "Công khai không có nghĩa là phải cưới nhau, Phi Phi." 

Anh nói chuyện rất gần cô, Khương Phi quay đầu lại suýt nữa chạm vào môi anh. Cô không nhịn được mà áp mặt vào ôm chặt anh: 

"Lục Bách Trình..." 

Lục Bách Trình vuốt vuốt mái tóc đằng sau lưng cô: 

"Em có tin anh không?" 

Anh lại hỏi câu này, Khương Phi nghĩ, nếu cô không trả lời thì có vẻ hơi gian dối. Cô gật đầu nhẹ nhẹ, sau đó hôn lên tai anh. 

"Hôn một cái thôi à?" Lục Bách Trình không dám động chạm mạnh vào mông cô, mặc dù thấy hơi có lỗi nhưng anh vừa hôn vừa hỏi: 

"Bao giờ cái mông em mới khỏi?" 

Khương Phi khẽ cười, vừa định nói gì đó thì chuông cửa đột nhiên vang lên, mồ hôi đổ đầy sau lưng cô. 

"Ai thế?" 

Lục Bách Trình nhìn cô, lắc đầu: 

"Có lẽ là nhân viên nhà ở." 

Thế nhưng trước khi Lục Bách Trình kịp đi tới, âm thanh nhập mật mã đã kêu lên từ phía bên kia cánh cửa. 

Khương Phi lúng túng đứng dậy. Nhìn qua khe cửa trước mặt Lục Bách Trình, cô hận mông mình bị thương không thể cử động, không thể dùng tốc độ nhanh nhất mà chạy về phòng.   

Là bà Vạn Hi. 

Khương Phi đứng chôn chân tại chỗ, trong đầu cô, phong thủy* đã luân chuyển.

Lần này cô tới số rồi. 

(*) Phong thủy: tạm hiểu trong trường hợp này là vận may, xui rủi.

_____________________ 

Bà con, ai đang đọc truyện ở web thì tìm chỗ tôi, tôi cam kết chính hãng 100%.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...