Trans: Quạ
Các bạn đọc truyện tại wattpad của Quạ là đang ủng hộ cho người dịch rất nhìu~
----------
Tiễn bà Vạn Hi đi rồi, Khương Phi quay lại ngồi trên ghế sô pha, nhìn Lục Bách Trình:
"Anh đã tính toán từ trước rồi đúng không?"
"Phi Phi..."
Lục Bách Trình vừa định ngồi xuống nói chuyện, Khương Phi chỉ mặt anh:
"Anh đứng nói đi".
"..." Lục Bách Trình không biết phải làm sao, ngồi không được mà đứng không xong:
"Nếu như em là anh, trong trường hợp vừa rồi em làm thế nào?"
"Lúc đó em nháy mắt với anh mà anh không thấy à?"
"Nháy cái gì?"
Khương Phi nghiến răng nghiến lợi:
"Nháy mắt cho anh im lặng".
"..."
Khương Phi nói ra lý do mà cô đã nghĩ, cuối cùng nói:
"Nói như vậy, hôm nay cũng không cần đáp án gì nữa. Ngấm ngầm úp cho em một cái sọt, cũng chẳng cho em cơ hội từ chối... Lục Bách Trình ơi là Lục Bách Trình, anh cũng là kẻ tâm cơ quá đấy".
Lục Bách Trình trầm sắc mặt:
"Anh tâm cơ?"
Khương Phi cạn lời, nghĩ thầm không nên nói đùa với người này nữa. Cô hỏi:
"Vậy anh nói xem chúng ta nên làm thế nào bây giờ?"
"Cứ như bình thường."
"Nói thì dễ." Khương Phi cả kinh: "Mẹ em sẽ biết ngay thôi, có thể yên bình qua được mấy ngày sau đó chắc chắn sẽ thúc giục cưới xin. Lúc đó em phải ăn nói thế nào? Anh không bàn bạc trước với em, chỉ nói anh sẽ lo mọi chuyện êm đẹp, nhưng làm sao lại dễ dàng như vậy được? Cuối cùng vẫn là hai người phải cùng nhau đối mặt đấy thôi... Lục Bách Trình, em thật sự không chịu nổi."
Phải lấy chồng và phải chia tay, cả hai kết cục đều khiến Khương Phi không chịu được. Lục Bách Trình vốn là một người lý trí, sao lại làm liều vào ngay lúc này?
Yêu đương lén lút có gì không tốt? Vừa kín đáo vừa kích thích.
Độc thân còn có thể nói là cách bát tự hôn nhân một quãng, bây giờ thành hai người yêu đương rồi, sự tình chỉ cách kết hôn có một bước nữa thôi.
Khương Phi càng nói càng thấp giọng xuống, cũng không hay biết đã nói điều gì làm Lục Bách Trình vừa ý, anh cười nói:
"Em cũng biết là cần phải cùng nhau đối mặt? Giờ còn chưa có chuyện gì mà em đã bắt đầu lo sớm rồi?"
"Anh còn cười được à?" Khương Phi bực bội đứng dậy đi về phòng ngủ: "Hôm nay anh ngủ tiếp ở phòng khách đi. Em thấy anh thu xếp rất tốt, chắc là tự đi ngủ một mình cũng thoải mái, thích hợp để suy nghĩ thêm đấy."
Lục Bách Trình: "..."
Thế nhưng đến đêm, Lục Bách Trình vẫn ngủ trong phòng ngủ chính.
Khương Phi nằm trên giường, quần dài mặc một nửa, ở cái mông trắng trẻo mềm mại vẫn còn vết ngã thâm tím, giờ đã đỡ đau hơn nhiều. Lục Bách Trình bôi rượu thuốc cho cô, xoay xoay hai lòng bàn tay, xoa bóp chuyên nghiệp còn không quên nhận xét:
"Chỗ này phục hồi tốt đấy."
Ván đã đóng thành thuyền, đang lúc bệnh tật lại được phục vụ tận tình mới khiến Khương Phi bớt giận. Cô thả lỏng người, sau đó quay đầu lại chất vấn lời nói khi nãy của Lục Bách Trình với Vạn Hi:
"Sao anh lại nói có hai tháng? Hai tháng mà đã ở cùng nhau thì quá không đáng tin cậy."
"Lúc đó cũng không nghĩ nhiều, buột miệng nói vậy."
"Mẹ em mà biết chắc chắn sẽ mắng một trận cho xem."
Lên đến đại học mà An Mộng Như còn chưa cho phép cô yêu đương, giờ cô sống chung đã hai tháng trời, cho dù đối phương có là Lục Bách Trình đi chằng nữa thì nguyên tắc cũng không thể bị phá vỡ được.
"Em có thể nói là anh đã dụ dỗ em."
"Anh ngố hả?" Khương Phi cống cằm nhìn chiếc đèn đầu giường: "Em thà nói rằng em cưỡng ép anh, còn hơn nói rằng anh lừa gạt em. Lúc đó mẹ em sẽ thấy anh không vừa mắt, vậy chẳng phải càng rắc rối hơn hay sao?"
Cô nhìn chăm chăm ánh đèn, miệng thì mắng mỏ nhưng đã thầm suy tính giúp anh.
Lục Bách Trình nghĩ, Phi Phi của anh tuy rằng theo chủ nghĩa không kết hôn, nhưng cũng có khả năng anh được cân nhắc trong tương lai. Thế là bàn tay đang ở trên cặp mông không ngừng lần mò lên trên, dừng lại dưới lưng.
Vòng eo phụ nữ mảnh mai chỉ bằng gang tay Lục Bách Trình, mông tuy nhỏ nhưng cong vểnh, cùng với vòng eo nhỏ cũng rất quyến rũ.
"Phi Phi", anh nghiêng người: "Em thật sự có nghĩ như vậy không?"
"Nghĩ gì cơ?" Khương Phi nhìn hắn.
Lúc sau Lục Bách Trình mới đáp:
"Không có gì."
Anh vươn tay vặn nhỏ đèn:
"Muộn rồi, ngủ thôi."
"Ừ. Anh ra ngoài thì nhớ đóng cửa."
Vẫn còn nhớ chuyện để anh ngủ ở phòng của khách.
Lục Bách Trình im lặng cong môi, đi rửa tay rồi khóa cửa. Anh không ra ngoài mà lên giường đi ngủ.
Khương Phi cố ý hỏi:
"Anh làm gì đấy? Em đâu có cho anh lên giường?"
"Làm ấm giường cho em."
"Em lên giường trước, anh muốn ấm thì em để cho anh nhé?"
Lục Bách Trình ngừng lại hai giây:
"Cảm ơn."
Khương Phi phản ứng lại thì tức giận cười một cái, nhẹ nhẹ đẩy anh:
"Không biết xấu hổ. Anh biến ngay!"
"Tối lắm, anh sợ."
"Anh là đàn ông lớn thế rồi còn sợ cái gì..." Khương Phi bắt lấy bàn tay anh đang sờ soạng ngực cô, nói không thành câu: "Anh... tay lạnh thế."
"Chờ chút là nóng."
"Mông vẫn còn đau đấy."
"Anh sẽ cẩn thận."
Lục Bách Trình mạnh mẽ nhào nắn bộ ngực Khương Phi, nhanh nhẹn cởi bỏ quần áo của hai người. Cả hai trần trụi, gặm gặm cắn cắn cổ cô dính dáp:
"Sao bé cưng của mình lại thơm thế nhỉ?"
Khương Phi nghĩ, trên người toàn mùi rượu thuốc thì thơm ở đâu. Chỉ có thể nói rằng, đàn ông "trung tình" ngập não rồi cái gì cũng nói ra được.
-----------
Ỏ ~ chương sau có H :)))
Bạn thấy sao?