Trans: Quạ
Vui lòng đọc ở wattpad của Quạ (QuaDen01) để ủng hộ mình dịch các chương mới nhé ~
--------------------
Đáng lo ngại nhất là cái mông đau của Khương Phi, Lục Bách Trình kê một cái gối mềm xuống đó, lúc tiến vào anh cẩn thận kiềm chế sức lực.
"Đau không?"
Khương Phi lắc đầu, chân vòng lên ngang eo anh:
"Có gối kê ở dưới rồi."
Phòng không bật đèn, hai người trùm kín chăn thở hổn hển. Lục Bách Trình tiến sâu lùi nông, giữa căn phòng yên tĩnh có thể nghe rõ ràng tiếng nước ở nơi giao hợp. Anh cúi đầu vuốt ve chân mày của Khương Phi:
"Chặt thật!"
Khương Phi nhìn xuống nhưng không thấy rõ gì cả, nên cô chỉ đành lần mò đến chỗ côn thịt lộ ra rồi nắn nhẹ. Cảm thấy hơi thở của người đàn ông bỗng nặng nề hơn vì hành động của mình, cô nói:
"Anh cũng chạm vào em đi, chỗ đó ngứa quá."
"Ở đâu?"
"Ầy, anh phiền thật đấy."
Lục Bách Trình cười cười, nắm lấy một bên ngực rồi vùi đầu xuống.
Khương Phi dậy thì sớm hơn so với các bạn cùng trang lứa, từ hồi cấp Ba đã có vòng ngực rất ấn tượng. Khi đó cô luôn cảm thấy khó chịu vì bộ ngực khủng của mình, cho rằng mặc đồng phục sẽ không đẹp. Thế là Lục Bách Trình hết lòng khen ngợi, khen đến nỗi Khương Phi cũng phải ngượng ngùng mà nói với anh, hình như ngực khủng cũng được đấy chứ.
"Nóng quá..."
Khương Phi ôm đầu Lục Bách Trình, phía thân dưới vô thức nhướn lên, đóa hoa xinh đẹp mở ra nuốt gần hết dương vật.
"Bỏ chăn ra đi."
Lục Bách Trình làm theo. Không trùm chăn, động tác của anh càng ngày càng dữ, eo và hông ra sức cắm vào huyệt non tiến thẳng tới hoa tâm.
Khương Phi lớn tiếng rên rỉ, bây giờ cô lại càng nhạy cảm mềm yếu hơn rất nhiều. Cái mông lại đau nhức, mà chủ yếu là tại Lục Bách Trình, tiến quân mãnh liệt vào rồi lại nhẹ nhàng làm cô "đói khát". Không chịu được nữa, cô bắt lấy ngực anh, thở dốc:
"Em muốn ở trên."
"Em làm gì có sức."
Khương Phi mặc kệ, cô đè anh ra rồi tự mình ngồi lên.
Mái tóc của cô đã dài gần đến thắt lưng, đen dày và thơm ngát. Khương Phi vuốt mái tóc xõa về sau lưng, lộ ra nửa thân trên. Ngực cao vút, eo thon thả nõn nà, hệt như món đậu phụ trắng mềm mà hai người được chiêu đãi hồi về quê đầu năm.
Lục Bách Trình nhìn theo, bàn tay to nắm lấy vú cô, da thịt trắng nõn như sắp tràn ra giữa các ngón, đầu ti vừa sưng vừa đỏ. Anh nhớ đến chỗ đau ở mông cô:
"Như thế này mông có đâu không?"
"Im ngay!"
Khương Phi không ngồi kiểu lên lên xuống xuống mà đung đưa qua lại. Góc độ đầu dương vật chọc đúng hoa tâm khiến cô vừa đau xót vừa sảng khoái.
Có điều, ánh mắt của Lục Bách Trình quá lộ liễu khiến người ta thật khó lòng cưỡng lại được. Cô nhặt chiếc váy ngủ rơi trên mặt đất, che lên mắt anh. Nghe có vẻ buồn cười nhưng nó lại sinh ra cảm giác kì lạ, tựa như khoái cảm của sự chinh phục.
Chiếc váy ngủ của phụ nữ không chỉ có mùi tinh dầu hoa hồng, mà còn có mùi sữa. Lục Bách Trình cũng không bỏ ra, anh hít hít sâu một cái như bệnh hoạn (*) Miệng vừa thở dốc một cái, anh giữ chặt eo của Khương Phi, phía dưới liền ra sức thúc mạnh.
(*) Nguyên văn: 他病態一般深深地嗅
"A..."
Khương Phi đặt tay lên bụng Lục Bách Trình, anh quá to khiến mỗi lần "làm" cô đều đau đớn. Cô cúi người để giảm đau nhức, miệng còn thản nhiên liếm liếm quanh đầu ti sáng màu của anh.
"Shh..."
Đột nhiên Lục Bách Trình rùng mình một cái, khắp người cơ bắp căng lên , anh nắm chặt ngay một bên mông của Khương Phi:
"Tiếp tục.."
Khương Phi nhướn mày, vén mái tóc dài ra phía sau, càng liếm mạnh hơn nữa. Không phải Khương Phi chưa từng chơi đùa chỗ này bao giờ, đáng ra mà nói, đây không phải là điểm nhạy cảm của Lục Bách Trình. Lẽ nào dưới tình huống không nhìn thấy được gì mà vẫn muốn chú ý đến nơi khác ư?
Tóc tai rũ rượi, tiếng nước va chạm từ phía dưới truyền đến, không lâu sau bụng dưới không nhịn được muốn tiểu tiện, Khương Phi không chịu được kêu lên một tiếng, đột nhiên ưỡn thẳng người dậy.
"Anh đừng... nặng lắm.." Cô oán trách.
"Ờ."
Nhưng Lục Bách Trình dường như bỏ ngoài tai, thấp giọng gầm lên, tay gạt bỏ vướng víu trên mặt, anh ôm chặt vai Khương Phi, xoay người một cái đảo khách thành chủ. Toàn bộ dượng vật vùi sâu bên trong, chỉ còn hai túi lộ bên ngoài.
Sự việc đột ngột làm Khương Phi hốt hoảng, nhưng khoái cảm trong người rất chân thật. Không để ý đến cái mông đau nữa, cô quấn chặt lấy thắt lưng Lục Bách Trình, kêu lớn:
"A, aa..."
Nếu căn nhà không có cách âm tốt, hoặc dì nấu cơm muốn ở lại qua đêm, Khương Phi sao dám kêu lớn tiếng như vậy. Như trong căn phòng thuê hồi xưa, chiếc giường không ổn lắm, mỗi lần đụng mạnh sẽ phát ra tiếng kêu cọt kẹt. Tuy rằng rất phiền não nhưng cũng kích thích không tài nào hiểu được.
Khương Phi tưởng tượng có người lén lút nghe hai người làm tình liền đạt tới cao trào, dâm thủy bắn tứ tung.
Không biết sau bao lâu. Lục Bách Trình bật đèn lên, bỏ chiếc gối phía dưới cô ra, có chút ngạc nhiên:
"Lần này vẫn nhiều nước vậy?"
Khương Phi khép hờ mi mắt nhìn anh:
"Đắc ý cũng không chết anh đâu."
Lục Bách Trình hôn hôn cô, nói:
"Đầu giường cãi nhau, cuối giường hòa?"
Cô quay đầu ra chỗ khác:
"Còn xem biểu hiện của anh."
------------------------------------
Lạy trúa ~
Bạn thấy sao?