Trans: Quạ
Các bạn vui lòng đọc ở wattpad QuaDen01 của mình để mình lấy động lực dịch chương mới nhé ~
-------------------------------------
Hai hôm sau An Mộng Như gọi điện cho Khương Phi.
"Mông của con đỡ chưa?"
"..."
Khương Phi nghi ngờ chuyện cái mông của cô đã lan xa đến nỗi ai ai cũng biết rồi. Cô thở dài, nói:
"Mẹ đã biết rồi đấy."
"Hừ, giấu giỏi lắm." Giọng An Mộng Như có chút tự đắc: "Có phải lần trước mẹ nhờ Tiểu Lục giới thiệu đối tượng cho con nên đã kích động hai đứa rồi không? Bằng không, bao nhiêu năm như thế không có phản ứng gì, mà mới đây đã thông suốt rồi?"
Khương Phi chán nản chỉ mơ hồ nói:
"Cũng coi là thế đi..."
"Tối nay về nhà ăn cơm nhé? Mẹ đích thân xuống bếp."
Không biết còn tưởng rằng bà ấy nấu ăn ngon lắm.
"... Mông của con vẫn chưa ổn lắm."
"Cái mông con là bằng vàng hả? Đã qua nhiều ngày như thế rồi. Tối nay về đây, vẫn chưa đỡ sẽ đưa con đi viện xem xem."
Khương Phi biết cô trốn không thoát rồi. Không đợi Lục Bách Trình về, cô cầm theo hai bộ quần áo rồi gọi xe trở về khu phố cổ.
Trời tối không có lấy tí ánh đèn nào, tối tăm ảm đạm, gió thổi ào ào, mũi của Khương Phi đỏ ửng. Sau khi xuống xe cô tiện tay mua một xiên kẹo hồ lô ngào đường, ăn một viên đã thấy ngán lại tiếp tục ăn trong vẻ ghét bỏ, lúc về đến nhà vẫn còn nửa xiên.
"Sắp ăn cơm rồi mà con còn ăn kẹo hồ lô à?"
An Mộng Như vừa mắng vừa lấy đi xiên kẹo trong tay Khương Phi rồi nhìn ra phía sau cô, hỏi:
"Tiểu Lục không đi cùng sao?"
"Anh ấy đi làm mà... Con cũng chỉ được nghỉ có hai ngày thôi, nghỉ ốm không còn nhiều ngày nữa ."
"Bận chút cũng tốt, bận cũng tốt." An Mộng Như gật gật cái đầu: "Lát nữa con mang về ít đồ ăn đi, vừa vặn làm bữa khuya nhẹ cho Tiểu Lục."
"Mẹ?" Khương Phi nhìn bà, không thể tin được: "Tối nay con không đi, con ở nhà."
Hai mắt An Mộng Như sáng lên:
"Vậy Tiểu Lục lát nữa sẽ tới à?"
Khương Phi tức nổ phổi, cũng lười không mói nữa
Bữa tối cũng không thể ăn trong yên bình được, An Mộng Như nói nhiều không cản được, Lúc thì hỏi Khương Phi làm thể nào mà hai người lại đến với nhau, lúc lại bảo cô phải kiềm chế tính khí trước mặt Lục Bách Trình một chút.
Khương Phi hỏi:
"Tính tình con tệ lắm ạ?"
"Con còn hỏi mà không thấy ngượng à?" An Mộng Như nhìn cô dáng điệu như một vị thần: "Ngay từ hồi nhỏ Tiểu Lục đã là để cho con rồi. Nếu như là người khác đi, mới yêu đương hai tháng mà đã sống thử á? Xem mẹ có đánh gãy chân con không. Nhưng Tiểu Lục thì khác, ở bên nhau nên hòa thuận mới tốt chứ, người ta cũng nói nên sống thử trước khi cưới rồi mới tính chuyện tương lai đấy."
Khương Phi nghe xong mà sửng sốt:
"Mẹ cũng cập nhật xu thế nhanh thật đấy, biết cả sống thử trước khi cưới rồi."
An Mộng Như đắc ý nói:
"Thật ra từ khi hai đứa còn nhỏ mẹ đã tính đến chuyện đính hôn rồi, nhưng lại thấy cũng còn phụ thuộc vào duyên số nữa, dưa chín ép không ngọt nên cũng không thể cưỡng cầu. Không ngờ hai đứa lại có duyên trời định thật đấy, sau bao nhiêu năm vẫn ở bên nhau đấy thôi."
"... Đã bên nhau được bao lâu đâu mà mẹ nghĩ xa thế làm gì. Nghe mà ghê cả người."
"Người khác thì mẹ không nói được, Tiểu Lục thì mẹ nhìn được." An Mộng Như khoa trương nhướn mày một cái: "Đừng có trêu mẹ, con có nghe thấy không hả!"
Khương Phi: "..."
Tám giờ tối, Khương Phi về phòng vừa lúc Lục Bách Trình gọi điện tới, cô nhấc máy:
"Anh xong việc rồi hả?"
"Ừ. Về nhà rồi?"
"Mẹ em gọi về." Khương Phi gẩy gẩy khung cửa sổ: "Cả một buổi tối chỉ nói chuyện về anh, phiền chết đi."
Lục Bách Trình thấp giọng cười:
"Cần anh qua bên đó không?"
"Anh qua làm gì? Còn chưa đủ nhiều chuyện sao?"
"Anh không quen."
Khương Phi đờ người lẩm bẩm hỏi:
"Có gì mà không quen chứ..."
Nhưng Lục Bách Trình đã thay đổi chủ đề:
"Hôm nay có lẽ sẽ lạnh hơn, đắp chăn hẳn hoi đấy."
Khương Phi ngẩng nhìn trăng, đêm nay trăng khuyết tựa chiếc móc câu nhỏ. Cô đột nhiên nói:
"Mẹ em bảo em hỏi anh, năm nay có muốn ăn Tết ở nhà em không?"
Phía bên kia im lặng vài giây:
"Em muốn anh đến không?"
"Tên khỉ này, em đã nói với anh rồi mà còn định không muốn à?"
Lục Bách Trình cười hai tiếng:
"Anh còn chưa ăn cơm tối đâu, cùng đi ăn nhé? Anh sẽ đón em, ăn xong sẽ chở em về."
"Phiền phức quá nhỉ?" Khương Phi rục rịch lên đồ.
"Không phiền."
Năng suất tối nay của Lục Bách Trình quá đỉnh, bốn mươi phút sau gửi tin nhắn cho Khương Phi nói rằng đã tới rồi.
Khương Phi định không trang điểm gì, cứ thế mặt mộc ra ngoài, nhưng nghĩ lại vẫn lấy son tô một chút. Ý thức thân hình xấu xí không thể qua loa được.
An Mộng Như vẫn chưa ngủ, nghe tiếng động liền ra xem:
"Đêm rồi còn định ra ngoài à?"
Tim Khương Phi vô thức đập nhanh hơn, nói:
"Con đi ăn tối với Lục Bách Trình, sẽ về muộn một chút."
Nói xong cô mới cảm thấy nhẹ người. Trước đây, cô chưa từng quang minh chính đại mà nhắc đến Lục Bách Trình trước mặt An Mộng Như, đều là giấu giấu diếm diếm như đi ngoại tình, nói gì làm gì cũng chỉ kiếm cớ quanh co.
Giờ thì khác rồi, An Mộng Như còn chỉ mong buộc chặt cô với Lục Bách Trình một chỗ, mà tốt nhất là đi đăng kí kết hôn ngay ngày mai đi. Tất nhiên chuyện này là không thể.
"Tiểu Lục đến á? Vậy kêu nó vào ăn cơm đi, để mẹ hâm nóng đồ ăn."
Khương Phi vội ngăn bà lại:
"Thôi mẹ, để hôm khác đi. Giờ mẹ làm cũng không kịp đâu, mai anh ấy cũng phải đi làm."
An Mộng Như nghĩ nghĩ rồi cũng đành thôi:
"Vậy đi đi. Không kịp thì con cũng không cần về đâu, để Tiểu Lục chạy qua chạy lại cũng mệt."
"..."
Khương Phi hoàn toàn tin rằng Ăn Mộng Như hết sức thiên vị Lục Bách Trình. Cô vẫy tay chào rồi đi ra, gió thôi mạnh vào mặt, cô bước nhanh ra ngõ, nhìn trái nhìn phải tìm kiếm rồi lên xe:
"Sao hôm nay lại đi xe này?"
"Tiện tay lái đến."
Lần gần đây nhất Lục Bách Trình lái chiếc xe này, hai người thiếu chút nữa đã chơi xa chấn. Quần lót cuả Khương Phi rơi tuột khỏi chân, cô không tìm thấy nó trong khe ghế nữa. Hôm sau Lục Bách Trình phải đến tìm và mang nó đi để tránh mọi sự xấu hổ sau này có thể xảy ra.
Cái quần lót đó đã được Lục Bách Trình giặt rồi, nhưng sau vụ đó Khương Phi không nhìn thấy đâu nữa. Một cách hợp lý cô nghi ngờ Lục Bách Trình đã giấu nó đi rồi.
Tên này là kẻ "biến thái", loại việc này hẳn là có thể làm được.
---------------------------
[J4F]
Lục biến thái nào đó: Mình cưới thôi ~
Khương Phi: Kìa mẹ, con không muốn lấy chồng...
An Mộng Như: Tiểu Lục, mang chổi và đồ hốt rác ra đây!
Bạn thấy sao?