Chương 49: Chương 49. \"Làm\" xong rồi đi ngủ

Trans: Quạ 

Bản dịch xịn nhất mới nhất được đăng ở Wattpad của QuaDen01 nhé các chị em ~ 

----------------------------- 

Sau khi công khai quan hệ, ưu điểm lớn nhất là đôi tai của Khương Phi được yên ổn hơn rất nhiều. 

Như trước đây, cứ cách vài ngày, An Mộng Như sẽ gọi điện thúc giục cô tìm đối tượng, ngay cả lúc đi chơi bài cũng phải hỏi cho cô một cuộc hẹn xem mắt. Nếu như không phải công việc của cô thật sự rất bận rộn mà từ chối hết thảy, thì mặt Lục Bách Trình chắc phải đen như đít nồi rồi. 

Loáng cái đã cuối năm, cũng sắp nghỉ Tết Dương lịch, văn phòng luật đang bàn bạc sẽ đón giao thừa ở đâu. Khương Phi không có hứng tham gia, Tiểu Tôn quay sang hỏi cô đã có dự tính trước rồi phải không. 

"Về quê ngủ hai ngày." 

Tiểu Tôn phụt cười, còn tưởng cô đang nói đùa nhưng Lương Tiêu ở bên cạnh đã xen vào: 

"Em đi một mình hay đi cùng người khác?" 

Khương Phi liếc nhìn anh một cái: 

"Anh thấy em có thiếu người đi cùng không?" 

Lương Tiêu cười: 

"Nhìn không giống." 

"Ai thế?" Tiểu Tôn ghé sát đến hóng chuyện. 

"Bê đê." Khương Phi đẩy mặt cô ấy ra: "Đừng hỏi nữa." 

"..." 

Lương Tiêu đợi Tiểu Tôn rời đi rồi đưa cho Khương Phi một cái hộp: 

"Quà sinh nhật, tặng sớm cho em đấy." 

"Ây da, trí nhớ của anh tốt đấy." 

Sinh nhật của Khương Phi là ngày cuối cùng của năm, năm ngoái cô trai qua sinh nhật cùng Lục  Bách Trình ở công ty của anh, năm nay hiếm khi có thời gian rảnh, hai người nhất trí đến trấn An Thủy. Chỗ này đã đến hồi đầu năm rồi, thâm chí hai người còn bao luôn cả một căn nhà. 

"Là Thiến Thiến nhờ đấy, hỏi rằng năm nay có thể tặng em dây chuyền không?" 

"Vậy anh nhớ cảm ơn Thiến Thiến giúp em." 

Lương Tiêu ngồi ở mép bàn nháy mắt với cô: 

"Cho anh chút manh mối đi, đó là ai thế? Nam hay nữ? Nam phải không?" 

Khương Phi trừng mắt nhìn anh, lời nói có chút thay đổi: 

"Là một anh giai mặt trắng em bao nuôi." 

"Có phải là người lần trước em mang đồ ăn khuya về đúng không?" 

Khương Phi ngạc nhiên trước trí nhớ của Lương Tiêu, cô đứng dậy xách túi, vỗ vỗ vai anh: 

"Tan làm. Tạm biệt." 

Vừa mới qua Giáng Sinh nên cây thông Noel ở quảng trường trung tâm thương mại vẫn chưa được hạ xuống. Khương Phi vừa mua một cốc cacao nóng ở tầng một, Lục Bách Trình đã gọi điện tới hỏi cô đang ở đâu. 

Tối nay hai người đi An Thủy, qua ba tiếng chạy xe trên đường cao tốc thì khoảng tám chín giờ tối sẽ đến nơi. Vừa vặn để sắp xếp đồ đạc một chút rồi đánh một giác ngon lành. 

"Đến rồi?" Khương Phi ra ngoài đúng lúc nhìn thấy xe của anh: "Trên xe đã đủ hết đồ đạc rồi à?" 

"Ừ. Cài dây an toàn đi." 

Khương Phi đưa cốc cacao nóng cho anh, cô cúi đầu thắt dây an toàn. Thầy anh uống một ngụm liền hỏi: 

"Mùi vị thế nào?" 

"Cũng được." 

"Không biết thưởng thức gì cả." Khương Phi chỉnh lại chỗ ngồi , nghiêng đầu nhìn anh: "Ngày mai sinh nhật em, anh không tặng quà cho em hả?" 

Anh hỏi: 

"Em vừa nhận được cái gì trên tay?"

Khương Phi sợ rồi, giải thích một hồi rồi chỉ tay về phía anh: 

"Em và Dương Thiến không thân nhau lắm nhưng cô ấy vẫn tặng quà cho em. Anh thì năm ngoái không tặng, năm nay cũng không tặng? Em tức chết đây." 

"Quà sinh nhật thì có gì khó, đến ngày thường em muốn gì mà anh chả tặng? Tháng trước em nói em đau đầu, đòi mua vòng tay kim cương gì mà cho em khỏi đau, anh còn không mua được à?" Lục Bách Trình nghĩ nghĩ gì đó: "Còn nữa, em cũng biết là Dương Thiến kia không thân với em, mà còn tin lời người đồng nghiệp kia nói, có khi là hắn ta mua cho em đấy." 

"...Anh có thành kiến lớn với Lương Tiêu." 

"Em biết rõ là được." 

Anh thẳng thắn thừa nhận, nhưng Khương Phi lại không nói lên lời. 

Dịp lễ cuối năm đường cao tốc kẹt xe, hai người đến An Thủy muộn hơn một tiếng so với dự tính, ông chủ cho thuê nhà cũng đợi đến phát mệt. 

"Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, hai đứa có thể dùng ngay được." 

Cũng không phải là đến thuê lần đầu tiên, ông chủ đưa chìa khóa cho hai người rồi đi mất sau câu giải thích ngắn gọn. 

Căn nhà gỗ hai tầng có gác xếp, phòng khách ở tầng một không có tivi nhưng có lò sưởi cỡ lớn. Bên cạnh là cửa sổ kính kéo từ trần nhà thẳng xuống đến sàn, mở cửa là có thể nhìn thấy sân vườn, ao cá phía góc trong. Tiếc là nước trong ao đã cạn rồi, chẳng có vật gì sinh sống được.

Khương Phi đứng dưới hiên nhà hít thật sâu không khí thiên nhiên, sau đó vì lạnh quá mà phải vào ngay trong nhà. Lục Bách Trình vẫn đang chuyển hành lý. Tay Khương Phi lạnh như băng, áp lấy mặt anh: 

"Có thiếu gì nữa không?" 

"Không thiếu." 

Anh kéo tay cô xuống rồi nắm thật chặt, tay còn lại lấy một chiếc hộp từ trong túi đồ ra đưa cho cô. Sợ rằng ở đâu khó mua được nên anh phải mang theo. 

Khương Phi nhìn hộp "ba con sâu" nguyên tem mác trên tay, chợt nghĩ ra chuyện khác. 

"Anh có mang băng vệ sinh không?" 

Động tác Lục Bách Trình hơi chậm lại: 

"Tuần trước em không bị?" 

"..." 

Khương Phi hoang mang một lúc: 

"Lẽ nào lại trùng hợp như thế được?" 

"Gần đây anh đều đeo bao, sẽ không "dính" đâu." Lục Bách Trình vẫn bình tĩnh: "Hoặc không thì tối nay "làm" xong rồi đi ngủ, có lẽ ngày mai sẽ tới thôi." 

Những lần Khương Phi bị chậm đều nhờ Lục Bách Trình "làm", đa phần bà dì nào đó sẽ xuất hiện vào sáng hôm sau. 

Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng thi thoảng Lục Bách Trình thấy mình như là công cụ mời gọi "bà dì" của Khương Phi. 

"Anh không mệt à?" Khương Phi nhỡ miệng hỏi. 

Lục Bách Trình cười "rất thật trân": 

"Khương Phi Phi, em đang chất vấn anh đấy à?" 

Khương Phi: "..." 

---------------------------- 

Nghỉ lễ vui vẻ nhé các chị em~ 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...