Trans: Quạ
Vui lòng đọc và ủng hộ mình ở Wattpad nhé!
(*) Tên chương này do dịch giả đặt lại.
-----------------------
Khương Phi cảm thấy thái độ của Lục Bách Trình đối với một chuyện gì đó quá là ngang ngược, thường thường anh phải cùng cô phân tranh thắng bại, mà tốt nhất là phải cho cô bại trận mới thể hiện lợi hại.
Cô chỉ nghĩ anh thật trẻ trâu.
Nhưng trong mắt Chung Uẩn, Lục Bách Trình lại hoàn toàn khác, ít nhất không phải là kiểu Khương Phi đã miêu tả - một tên bụng dạ hẹp hòi.
Chung Uẩn thường để ý tới ấn tượng đầu tiên khi nhìn một người. Lần đầu tiên Lục Bách Trình mời cô đi ăn lẩu, lúc đi đường bị kẹt xe nên tới muộn, Khương Phi và cô ấy đành xếp hàng nhận chỗ trước. Lục Bách Trình đến nơi thì các cô mới vào quán một lát.
Chung Uẩn nói rằng, lúc Lục Bách Trình đi tới bàn của bọn họ như tỏa hào quang bừng sáng cả quán lẩu. Khi nói, hai mắt cô ấy sáng lên, Khương Phi trêu cô ấy đã "kết" Lục Bách Trình rồi phải không.
Nhưng Chung Uẩn lắc đầu, nói rằng người như Lục Bách Trình không dễ thân cận ngay từ lần đầu tiên, cần tìm hiểu một chút mới được.
Khương Phi giật giật khóe miệng, không phải là lần đầu cô nghe thấy lời nhận xét như này, nhưng cho dù có nghe đến bao nhiêu lần đi nữa, cô cũng không thể nào gỡ bỏ cái mác "Lục Bách Trình sợ tối" đã in sâu trong đầu cô.
Đối với một người sợ bóng tối và bụng dạ hẹp hòi, thật khó để Khương Phi có thể giữ cho hình tượng của anh vừa cao vừa xa. Tuy nhiên cô không có hứng thú tìm hiểu đối tượng ở xa.
Như Lục Bách Trình là vừa đẹp.
Tất nhiên, nếu anh có thể tự sửa chữa một vài khuyết điểm thì tốt biết mấy.
Sau khi tắm xong, hai người không ngủ được nên tắt đèn, nằm nói về những chuyện đã qua.
Lục Bách Trình kể lại những chuyện làm anh khó chịu, nhất là chuyện cô viết thư tình cho người khác thay vì viết cho anh. Khương Phi nghe đến sắp mọc kén trong tai rồi, nhưng sở thích ác ôn như vậy nên cô cũng không giải thích rõ ràng gì, chỉ lấy một "bông hoa đào" cũ của anh ra chống lại.
Hứa Đình.
Năm ấy Lục Bách Trình bỗng nhiên được gọi vào đội tuyển của trường cấp Ba, cũng là lúc có nhiều người đến tỏ tình nhất.
Hứa Đình nổi tiếng sau khóa huấn luyện quân sự, tình cờ Lục Bách Trình lại có ngoại hình nổi bật, thế là hai cái tên thường được nhắc đến cùng nhau. Thực ra lúc đó anh còn không biết Hứa Đình là ai, mãi đến khi có một cuộc thi tranh luận mới gặp mặt.
Lúc ấy Lục Bách Trình và Khương Phi đã bên nhau rồi.
Cho nên khi biết Hứa Đình kia không tặng quà Giáng sinh cho ai, chỉ tặng sô cô la cho mỗi Lục Bách Trình, Khương Phi giận anh ít nhất cũng nửa tháng.
Còn Lục Bách Trình lại cho là cô đề phòng mọi chuyện nên mới hùa theo thái độ của cô, một bên từ chối Hứa Đình, bên còn lại cũng không mặn không nhạt không thanh minh cũng khiến Khương Phi tức điên người.
Rồi hai người làm lành thế nào, Khương Phi đã quên rồi. Số lần hai người dày vò nhau nhiều không đếm xuể, chỉ có hai lần nghiêm trọng thực sự, và một lần chia tay thực sự.
Bây giờ nhìn lại, Khương Phi cũng cảm thấy lãng phí hai năm chia tay kia thật quá đáng tiếc.
"Ngoài Hứa Đình ra còn có Thư Thanh nữa." Khương Phi càng nói càng hăng: "Lục Bách Trình, hai năm qua anh theo đuổi, em bận rộn công việc bù đầu, lại được cái tình nết tốt đẹp, nếu không, nhìn thấy Thư Thanh xuất hiện như vậy em mà không xé xác anh thì anh còn may mắn lắm."
"... Anh và Thư Thanh không có gì cả."
"Nói thật đi. Lúc anh còn độc thân, Thư Thanh lại có điều kiện tốt như vậy, lại cũng rất chủ động, anh có để tâm chút nào không?"
"Em muốn anh nói sao?"
"Nói cái gì anh đang nghĩ đấy."
"Không."
"Không phải chứ..."
Khương Phi chưa kịp nói hết câu, Lục Bách Trình đã ngắt lời cô:
"Vậy là em muốn nghe một câu trả lời khiến em có cơ hội được nhiều chuyện?"
Khương Phi khịt khịt mũi:
"Đâu có đâu."
Cô nằm nguyên một tư thế đã lâu nên hơi mỏi, phải xoay người sang phía cửa sổ. Không cần kéo rèm lên Khương Phi cũng có thể nhìn thấy rõ dáng vẻ chị Hằng, hôm nay "chị" hơi mập mạp.
Nhớ rằng lúc còn nhỏ, Lục Bách Trình nói với cô rằng, trẻ con không được chỉ trỏ vào mặt trăng, bởi vì khi đêm xuống trăng lặn sẽ cắt vào tai.
Cô tin, dù tò mò đến mấy cũng không dám chỉ trỏ.
Lúc này không hiểu sao, cô duỗi một ngón tay chỉ vào mặt trăng, miệng thì thào:
"Lục Bách Trình này, bây giờ em đang chỉ tay vào mặt trăng đấy, liệu mặt trăng có cắt tai em không?"
Lục Bách Trình ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay lớn xoa xoa bụng nhỏ của cô, anh nhìn theo hướng tay của cô, nói:
"Sẽ không."
"Ơ, thế hồi bé anh lừa em."
Lục Bách Trình bắt đầu lôi lôi kéo kéo cổ áo cô, bên trong không mặc gì, sờ vào thật mềm mại.
Khương Phi xoay người cũng phối hợp nâng tay để cởi áo hai dây ra, nói tiếp:
"Có phải anh thấy em khờ khạo nên cứ hay lừa em không?"
"Không."
"Vậy là thỉnh thoảng lừa?"
Lục Bách Trình hơi ngưng động tác lại, nói vu vơ:
"Hồi đó em cứ nhất định kéo anh chơi nhảy dây, anh không nhảy được nên đành đứng làm cột cho em nhảy. Sau rồi đứng mệt, anh nâng dây cao lên ngang ngực, em không nhảy được anh sẽ cười vào cặp giò ngắn ngủn của em..."
Khương Phi nhớ lại, thản nhiên nói: "Anh nói, chả ai thèm đồ chân ngắn."
"Đó cũng là nói dối em đấy."
Khương Phi có hơi cạn lời, Lục Bách Trình cũng không hồi tưởng chuyện xưa với cô nữa, trong bóng tối anh sờ tới sờ lui cởi đồ, tay cho vào trong chăn xoa nắn hai khối thịt mềm, "nâng đao xuất trận, một nhát tận cùng".
Tiểu huyệt mới ẩm ướt một chút, lúc mới bị đâm vào hơi đau nhức, Khương Phi hít sâu một hơi, móng tay ghim chặt lên vai Lục Bách Trình.
Anh lui ra ngoài một nửa, toàn bộ côn thịt đã ngập nước, qua lại mấy lần, cuối cùng Khương Phi cũng ướt đẫm, cô khe khẽ thở hổn hển nhưng không kêu thành tiếng.
Đêm nay hai người lặng lẽ "hành sự" trong chăn, mặt trăng mập mạp trốn sau đám mây nhìn.
"Làm" đến khi Khương Phi không chịu nổi nữa, cô ôm Lục Bách Trình bảo anh nhanh lên một chút. Thấy cô khóc nức nở lên, tai Lục Bách Trình tê rần, anh dùng sức đâm mạnh, giật giật liên hồi, lúc lâu sau mới buông cô ra.
Xong việc cũng là lúc trời tản sáng.
-------------------------------
Thề không drop, chỉ xin chậm chương!!!
Đính chính
Do mình dịch sai tên của nhân vật nên đã sửa lại.
Lục Bách Xuyên -> Lục Bách Trình
Chung Ôn -> Chung Uẩn
La Ngôn -> La Dương
Khương Trị -> Khương Thực
Các bạn thấy chương nào có lỗi vui lòng cmt một cái để nhắc mình nhé! Xin cảm ơn!
Bạn thấy sao?