Chương 51: Chương 51. Một cậu bé không dễ khóc

Trans: Quạ 

Đọc truyện tại Wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!  Truyện đăng tại các web đều là ăn cướp!!!  

-------------------------- 

Thế là vào một ngày cuối năm, Lục Bách Trình tặng Khương Phi một túi băng vệ sinh to đùng là quà sinh nhật. 

Khương Phi không muốn đi lại nhiều khi đang đến tháng, cô quấn một chiếc khăn cashmere lớn, vừa ngồi uống trà sữa vừa tiếc rẻ: 

"Ầy, thế là nghỉ đi suối nước nóng rồi." 

Không chỉ mỗi ngâm suối nước nóng, hai người vốn định leo núi, đi bơi hồ, kết quả là kinh nguyệt đến bất ngờ làm hôm nay hai người chẳng kịp làm được gì... Ơ, cũng không đúng, chỉ có Khương Phi là không làm gì thôi, Lục Bách Trình đã học cách nấu trà sữa từ chủ quán trà sữa duy nhất trong trấn, cốc trà trên tay Khương Phi là do chính tay anh nấu. 

 "Em nói nó không ngon mà?" Lục Bách Trình liếc nhìn chiếc cốc đã hết quá nửa rồi. 

"Đây là màn ra mắt của anh, tất nhiên là em phải ủng hộ chứ." 

Hôm nay thời tiết rất đẹp, Khương Phi nghiêng nghiêng người, nhắm mắt lại hưởng thụ ánh nắng, lại nói: 

"Biết trước thế này thì hôm qua đã không "làm" rồi, để hôm nay còn có thể ra ngoài đi dạo được." 

"..." 

Lục Bách Trình không thể phản bác lại được, bởi anh cũng thấy thật kỳ lạ, lúc sáng còn đang say giấc thì bị Khương Phi gọi dậy, bực bội nói rằng cô đã "tới" rồi anh mau đi mua băng vệ sinh đi. 

Đang nửa tỉnh nửa mơ, anh tưởng mình đã nghe nhầm, đến lúc nhận thức được sự việc, trong lòng như vừa làm mất gì đó. Tóm lại, tâm trạng anh cả ngày không đâu vào đâu, có lẽ là không thể tự mình trong sáng lên được. 

Ban đêm nhiệt độ giảm sâu, trong phòng khách vẫn ấm áp, Lục Bách Trình ngồi sô pha xem phim cùng Khương Phi. Đến đoạn cảm động, Khương Phi ươn ướt mắt, sụt sịt mũi. Ngược lại với Lục Bách Trình rất bình tĩnh, thoạt nhìn giống như động vật máu lạnh. 

Nhưng Khương Phi đã quen rồi, mỗi khi xem phim cảm động cùng Lục Bách Trình, cô thì khóc lóc thê thảm còn anh thì mặt không biến sắc. Khương Phi không phải là người mau nước mắt, nhưng mỗi lần xem cảnh gia đình tình thân ly biệt là tự đắm chìm cảm xúc trong buồn khổ, cứ thế mà rơi nước mắt. 

"Rõ ràng là có thể không cần dùng đến cái chết mà, sao lại sắp xếp cái cốt truyện ra như vậy..." 

"Để còn làm em khóc." Lục Bách Trình lấy cho cô tờ khăn giấy. 

Khương Phi nhìn sang anh, tò mò hỏi: 

"Lục Bách Trình, anh đã từng khóc chưa?"

Từ bé đến giờ, cô không bao giờ nhìn thấy anh khóc.

Lục Bách Trình cực kỳ kiên nhẫn. Trong một dịp Đại hội Thể thao của trường cấp Hai, anh tham gia chạy tiếp sức  rồi bị ngã, xây xước khắp người, chỗ nào cũng bị thương. 

Khương Phi đau lòng nhìn anh, hỏi có đau không, anh gật đầu bảo có. Nhưng đến lúc bôi thuốc anh không kêu một tiếng nào, cũng không rơi giọt nước mắt nào. Lúc ấy nhân viên y tế của trường còn khen anh là một cậu bé không dễ khóc lóc, thực sự rất đỉnh. Khương Phi cho rằng cô y tế chỉ đang giả vờ, còn Lục Bách Trình thì đang ra vẻ... 

"Chưa từng." Lục Bách Trình nói. 

Khương Phi không tin. 

"Thế lúc chia tay em, chẳng lẽ anh không thấy đau khổ sao? Hoặc lúc uống say không biết trời đất gì rồi khóc đứt gan đứt ruột..." 

Lục Bách Trình lại bóp méo vấn đề thành: 

"Em như thế rồi à?" 

Khương Phi ngậm miệng và từ chối nói chuyện tiếp cùng anh. 

Mặc dù lúc chia tay cô cũng không đến nỗi say bí tỉ nhưng tinh thần xuống dốc là không thể chối cãi. Rất nhiều đêm nằm khóc trên giường, vừa cảm thấy bản thân không làm gì sai, cũng lại thấy mình đã làm quá phận rồi. 

Thật tình cô không cần phải quá gay gắt với Lục Bách Trình. Mà cô như vậy bởi vì anh đã cho cô đủ sự tin tưởng, Khương Phi ỷ thế làm bậy. Nếu đó là người khác có lẽ cô sẽ xử sự khách sáo uyển chuyển hơn. 

Bày ra tính tình khó ưa trước những người thân thiết - đó là vấn đề của cô, không phải của Lục Bách Trình. 

Đến tận lúc đi ngủ, Khương Phi mới định thần lại, dường như cô chưa từng hỏi Lục Bách Trình có gặp chuyện gì buồn trong quãng thời gian đó không. Nhưng lại bị anh "đẩy Thái Cực quyền", nói chung là từ chối trả lời vấn đề này. 

Thật là thất sách. 

Lục Bách Trình thấy có động tĩnh liền xoay người đi rót nước cho cô, vô cùng áy náy nói: 

"Phi Phi, công ty có chút chuyện, buổi chiều chúng ta về Cừ Dương nhé." 

Tình huống kiểu như này cũng không phải là chưa từng xảy ra, thêm chuyện Khương Phi đang đến tháng, thật tình cũng chẳng đi đâu chơi được, sớm muộn một ngày cũng chẳng khác gì. 

Nhưng lúc về, Khương Phi ủ rũ không nói chuyện, ngủ suốt cả quãng đường. 

Cứ nghĩ rằng có thể chơi bơi thỏa thích như hồi đầu năm, nhưng du lịch dường như chỉ vui vẻ được lần đầu mà thôi. Đối với cô, càng muốn tìm lại cảm giác vui vẻ lần đầu kia lại càng thêm mệt nhọc mà thôi. 

Khương Phi tỉnh lại, không phải vì dừng xe mà vì trên cổ tay cô có cảm giác lạnh lạnh. 

Một chiếc đồng hồ nữ. 

"Sinh nhật vui vẻ, Phi Phi." Lục Bách Trình xoa xoa mặt cô. 

Tên này cũng chỉ giỏi cứng miệng thôi, không phải đã nói là không chuẩn bị quà cho cô sao, hóa ra cũng chuẩn bị xong xuôi từ sớm rồi, đến lúc này mới lấy ra, đúng là tội càng nặng thêm. 

"Vẫn đang nghỉ Tết", Khương Phi sờ sờ đồng hồ, thấp giọng hỏi: "Anh đến công ty luôn à?" 

"Ừ." 

Khương Phi lại nói: 

"Nếu như không phải về, chắc chắn bây giờ em đang ăn lẩu ngoài sân cùng anh rồi." 

Lục Bách Trình nghe nhưng không nói tiếp. Lần tiếp theo có lẽ còn quá xa, nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy thất vọng của cô nhưng anh không có cách nào đáp ứng lòng ham muốn ấy. 

Anh đành thật thà nói: 

"Đi An Thủy thì chắc phải đợi ít lâu nữa... Nhưng nếu em muốn ăn lẩu thì tối nay chúng ta sẽ cùng ăn ở nhà, sân tầng hai cũng khá rộng mà, chỉ có điều, trời chắc sẽ lạnh nên em phải mặc quần áo nhiều một chút." 

Khương Phi bị anh thuyết phục: 

"Lỡ như tối nay anh không về được thì sao?" 

Cũng có thể lắm, bây giờ mặt trời đã bắt đầu lặn rồi. 

Lục Bách Trình do dự hai giây: 

"Vậy tối mai?" 

"..." Khương Phi cười cười đánh anh một cái: "Em còn có thể chạy khỏi anh chắc."

------------------------------------ 

Có thể các chị em không biết, tôi học tiếng Nhật :) 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...