Chương 52: Chương 52. Giục cưới

Trans: Quạ 

Đọc ở Wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé! 

------------------------------ 

Trực giác mách bảo Khương Phi rằng công ty Lục Bách Trình sẽ lại bận rộn đến tận hết năm. Sự thật chứng minh cô dự đoán không sai, công việc phía văn phòng luật cũng chậm rãi qua đi. Cứ thế, năm mới lại đến rồi. 

Đồ đạc cho năm mới Lục Bách Trình đã nhờ người chuẩn bị hết rồi. Năm ngoái anh không đón năm mới ở trong nước, năm nay trước khi cùng Khương Phi về nhà cũng nói trước với Vạn Hi rồi. 

Lục Bách Trình đến nhà Khương Phi như trở về nhà mình vậy. An Mộng Như đã chuẩn bị sẵn đồ dùng cá nhân cho anh, rồi đặt trong phòng Khương Phi. Bà chưa từng nghĩ đến chuyện để hai người ngủ riêng. 

Khương Phi cảm thấy ý tưởng của An Mộng Như thật sự không ổn tí nào, nhưng cụ thể chỗ nào không ổn thì cô cũng không rõ. 

Ăn cơm tối xong, Khương Phi định lên phòng tắm rửa nhưng An Mộng Như không chịu, nhất quyết kéo cô vào bếp rửa bát. 

Khương Phi ở cùng Lục Bách Trình thì còn có thể tác oai tác phúc được, nhưng ở bên An Mộng Như, ngay từ ngày nhỏ, cho dù không thích rửa bát cô cũng phải ngoan ngoãn làm. 

Nhưng ý An Mộng Như không phải vậy, bà không gọi cô vào để rửa bát mà hỏi: 

"Hai đứa dạo này thế nào rồi?" 

"Thế này chứ thế nào." 

An Mộng Như chẹp miệng: "Ý mẹ là, hai đứa bên nhau nửa năm có cãi nhau không?" 

"...Hình như là không." Khương Phi không chắc lắm, bởi vì cô và Lục Bách Trình chỉ cãi nhau giây trước đến giây sau lại làm hòa: "Mà yêu đương thì tránh sao được cãi vã ồn ào, ai còn để bụng chuyện này nữa." 

"Thế chắc chắn là lỗi của con rồi." 

Khương Phi trợn mắt: "Sao lại thế được!" 

An Mộng Như cười ha hả nói: "Cách đây ít hôm mẹ nhờ người xem số, thầy đó nói hai đứa năm tới đây cưới là quá đẹp. Nếu kịp thì tốt nhất nên sinh đẻ trong vòng hai năm, không thì sẽ phải đợi thêm hai năm nữa..." 

Như bị một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đỉnh đầu, Khương Phi tái mét mặt mũi: "Cưới xin sớm như thế làm gì?" 

"Con có biết không, lấy chồng sớm sinh con sớm, cơ thể sẽ không bị tổn thương nhiều." Nói đến đây, An Mộng Như chợt nhớ ra điều gì liền thì thầm hỏi: "Hai đứa bình thường, về cái chuyện kia... đã làm chưa?" 

"Kìa mẹ!" Khương Phi hét muốn vỡ giọng: "Sao mẹ lại hỏi chuyện này thế!" 

"Thì muốn tốt cho con chứ sao." An Mộng Như tự nhận mình là người dịu dàng nhã nhặn: "Nếu con còn nhỏ, mẹ cũng chẳng nói đến làm gì. Nhưng con cũng hai bảy hai tám rồi còn muốn chậm trễ đến bao giờ?" 

Khương Phi tức đến nổ phổi không nói nên lời, không phải vì xấu hổ hay giận dữ mà vì cắn rứt lương tâm. 

"Con không muốn cưới treo gì hết!" Cô nghe thấy chính mình nói vậy. 

An Mộng Như làm như không nghe thấy, hoặc có nghe thấy bà cũng không coi là gì, tự hỏi: 

"Con đã nói chuyện này với Tiểu Lục chưa? Ý thằng bé sao?" 

Khương Phi cạn lời. 

An Mộng Như nói tiếp: "Tiểu Lục rất nghe lời con. Con đừng có ép nó hợp tác để mà lí do lí trấu trước mặt mẹ. Mong ước  lớn nhất cả đời này của mẹ là con có thể gả vào một gia đình tốt. Như vậy bố mẹ có đi trước thì cũng có người chăm sóc tốt cho con. Người ta bảo, nuôi con để con nuôi lúc về già nhưng mẹ không cho là thế đâu, có người bên cạnh bầu bạn vẫn tốt hơn chứ. Nhìn bố con kia kìa, thị lực lão ấy tốt hơn mẹ nhiều lắm, hôm nọ còn phải đeo kính lão cắt móng chân cho mẹ đấy..." 

Thấy Khương Phi có vẻ xuôi xuôi, An Mộng Như cười nói: "Mẹ biết Tiểu Lục là đứa như thế nào, chắc chắn nó để ý con sớm hơn con nhiều. Trước đây thấy con vô tâm, mẹ cũng không can thiệp, bây giờ ở bên nhau rồi hai đứa sẽ ổn thôi. Cưới đi, rồi sinh cho mẹ một đứa cháu ngoại. Nhân lúc bố con với mẹ vẫn còn khỏe mới có thể trông cháu giúp con..." 

An Mộng Như nói mãi không ngừng, Khương Phi nhìn thấy những sợi tóc bạc đã mọc trên đỉnh đầu bà. Cô thấy mình không thể nghe thêm được gì nữa, cũng không muốn làm hỏng niềm vui trong kì Tết Nguyên Đán của An Mộng Như, cô vội vàng đặt bát xuống rồi rửa tay: 

"Con đau đầu nên lên phòng trước đây." 

An Mộng Như chưa kịp nói gì, cô đã chạy ra khỏi bếp như trốn nợ. 

Lục Bách Trình đang xem tin tức cùng Khương Thực, Khương Phi trở về phòng, ngồi xuống giường một lúc mới đi vào phòng tắm, tứ chi mềm oặt, cả người không có tí tinh thần nào. 

Cho nên lúc Lục Bách Trình bước vào đã nhìn thấy cô đang khỏa thân ngồi sụp bên bồn tắm thở hổn hển. 

"Đau đầu à?" 

Lục Bách Trình nhanh nhẹn khóa vòi nước lại. Khương Phi ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ bừng. Cô nói: 

"Lục Bách Trình, em ghét bản thân của hiện tại lắm." 

Kết hôn thật sự quan trọng như vậy sao? 

Khương Phi nằm trên giường, bên tai không ngừng vang lên cuộc trò chuyện của An Mộng Như với cô sau bữa tối. 

An Mộng Như coi tờ giấy đăng ký kết hôn là một bảo chứng, là sợi dây ràng buộc hai người với nhau. Trong mắt bà, giữa nam và nữ có quá nhiều điểm bất đồng, nam giới chiếm quá nhiều sự tiện lợi trong xã hội bây giờ, mà kết quả của việc không kết hôn là phụ nữ luôn luôn phải chịu thiệt thòi. 

Những gì bà muốn chỉ là một thứ đảm bảo, mà rơi vào mắt Khương Phi nó cũng chỉ là một tờ giấy rách, không thể chịu đựng được soi mói, cũng không vượt qua được thử thách. 

Nỗi lo sợ phải lấy chồng của Khương Phi đã lên đến đỉnh điểm. Cô thậm chí còn mường tượng ra trước mắt cảnh cô hoang mang lo lắng sau khi nhận giấy đăng lí kết hôn. Nghi ngờ nổi lên từ những chuyện vụn vặt, thế mới nhận ra, tình yêu ngọt ngào cũng sẽ bị những chuyện lông gà vỏ tỏi chôn lấp, náo loạn đến gà bay chó sủa. Cuối cùng mâu thuẫn càng ngày càng lớn, tình cảm tan vỡ đến đến mức phải ly hôn... cô không muốn như vậy. 

Không có ràng buộc của hôn nhân cô có thể tự do thoải mái hơn một chút. Không cần nghĩ nhiều, trước sau đều được tự do, sống cho chính mình. Hợp nhau thì đến, không hợp thì tan, cũng không cần gây ra một cuộc "hỗn chiến" khiến cả hai bên gia đình phải can thiệp. 

Có thể sự cởi mở này không trong sáng, nhưng cần có sự cân bằng giữa kết hôn và không kết hôn, ít nhất là cô cảm thấy thoải mái. 

Theo cô, nếu như chân tình thật ý thì ngay cả không cưới nhau đi nữa vẫn có thể bên nhau đến già, nếu như hư tình giả ý thì dù có lấy nhau rồi cũng không thể hạnh phúc được. 

Nhưng An Mộng Như không hiểu được suy nghĩ của Khương Phi. 

"Phi Phi." Giọng Lục Bách Trình vang lên kéo cô rời khỏi mớ suy tính hỗn loạn trong đầu, anh đưa thuốc cảm đến rồi nói: "Uống thuốc." 

"Anh đi mua thuốc thật à? Chỉ là viêm mũi thôi mà." Khương Phi hít hít mũi, lại phải uống thuốc. Cô hỏi: "Anh đi mua thuốc, mẹ em có nói gì không?" 

"Anh nói đi ra ngoài mua đồ ăn cho em." 

Khương Phi nhìn trong túi có một ít đồ ăn vặt, đều là những thứ không có ở trong nhà. 

"Mẹ em sẽ lại "bảo ban" em một trận nữa cho xem." 

"Không đâu." Lục Bách Trình lắc đầu: "Dì ấy nói em bị đau đầu, nhờ anh lúc đi ngủ thì chú ý em." 

Khương Phi che mặt lại muốn khóc. 

Lục Bách Trình xoa xoa mí mắt sưng đỏ của cô: "Áp lực lắm sao?" 

"Bây giờ em đang tự hỏi mình có làm gì sai không?" 

Lục Bách Trình ôm cô, vuốt ve dọc sống lưng cô, châm rãi nói: "Nhưng làm sao em phân biệt được đúng sai đây..." 

----------------------------------- 

An Mộng Như thực ra là một bà mẹ vừa khiến người ta yêu vừa khiến người ta ghét? 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...