Trans: Quạ
Đọc ở wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!
-----------------------------------
Uống thuốc xong, Khương Phi tỉnh táo không ngờ. Cô nằm một lúc thì kêu đau chân rồi bảo Lục Bách Trình xoa bóp cho cô.
Lục Bách Trình đi tới bóp chân cho cô. Nói mới nhớ, đây là lần đầu tiên anh ở lại phòng của Khương Phi. Hồi Đại học, hai người không "làm" được, Khương Phi không để anh vào phòng của cô nữa.
Xoa một lúc, Lục Bách Trình quay lại giường, một tay gối sau đầu một tay kia ôm vai Khương Phi, nhẹ nhàng nói:
"Thật ra hôm nay dì An cũng nói chuyện với anh."
"Nói gì thế?"
"Đại ý là sợ em bị bắt nạt."
"Nhưng anh sẽ không bắt nạt em."
"Không khẩu vô bằng*."
(*) Không khấu vô bằng: vu khống, nói mà không có căn cứ hay bằng chứng.
Nếu cùng An Mộng Như nói chuyện không muốn cưới xin, bà nhất định cho rằng lời nói ra dễ thất hứa, đến lúc Khương Phi không còn trẻ nữa, dù Lục Bách Trình bây giờ tình cảm có nồng nàn mấy đi chăng nữa, ai biết sau này có thấy mệt mỏi hay không, lại quay đi tìm một người phụ nữ khác...
Dù sao thì Lục Bách Trình có điều kiện tốt, trên mặt pháp luật vẫn là người độc thân, không chịu trách nhiệm gì có thể phủi tay một cách sạch sẽ vô tình. Lỡ khi ấy hai người có con, Khương Phi muốn khóc cũng chẳng kịp. Cho dù An Mộng Như rất yêu quý Lục Bách Trình nhưng vẫn đặt Khương Phi lên trên hết chứ.
Khương Phi sầu não: "Đại khái là có thể hợp lý hóa việc kiếm chác từ anh."
"..." Lục Bách Trình bất lực: "Có thể như vậy."
Khương Phi bắt đầu suy nghĩ miên man: "Nếu li hôn, anh cho em tiền là lẽ đương nhiên. Nếu chỉ là chia tay mà anh vẫn cho em, thì tiền ấy coi như làm từ thiện. Bời cho dù anh có không cho em một đồng nào thì em cũng chẳng có cách nào phản đối được."
Lục Bách Trình lạnh mặt: "Sao em lại nghĩ đến chuyện chia tay?"
"Em chỉ đang so sánh."
"Chủ nghĩa bi quan."
"Ai có thể chắc chắn về tương lai chứ?"
Mặt Lục Bách Trình xụ xuống, không nói không rằng, Khương Phi mãi không thấy anh trả lời, ngẩng lên nhìn đã thấy sắc mặt ai đó đen ngòm. Khương Phi chột dạ nhớ ra không thể nói đùa với anh được. Mặc dù cũng không có gì đáng đùa lắm.
Cô nâng má anh thành mặt cười rồi cọ cọ vào cằm anh: "Sao mà không biết nói đùa gì thế?"
"Đừng có thử anh mãi, một hai lần còn được, riết rồi em không thấy mệt à?"
Khương Phi chớp chớp mắt, đột nhiên vươn tới hôn lên môi anh một cái: "Đừng giận mà."
Lục Bách Trình dường như không bị lay động, con người đen như mực, Khương Phi đang định lùi lại liền bị anh nắm chặt lấy eo, hôn thật sâu xuống.
Có thể nói đó là một cái hôn, nhưng chính xác hơn thì là một cái cắn.
Khương Phi cảm thấy hơi đau, cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ lạ lùng.
Những năm đầu, kỹ năng hôn còn chưa tốt, mỗi lần hôn nhau Lục Bách Trình đều cắn miệng cô, cắn rất nhiệt tình, mỗi một nụ hôn sâu Khương Phi đều kêu kì lạ như vậy.
Tâm tư Lục Bách Trình dâng trào, mải nghĩ đến những chuyện trước đây, anh mới lại nhớ ra đây là phòng của Khương Phi. Một nơi anh muốn vào lại không vào được, muốn "hành sự" lại càng không.
Anh cau mày, bàn tay tiến thẳng vào nơi giữa hai chân Khương Phi.
Trong phòng có máy sưởi ấm áp, Khương Phi mặc ít quần áo, lớp quần ngủ mỏng manh dính sát lên âm hộ.
Tay Lục Bách Trình vuốt ve trên dưới, xoa xoa nắn nắn như đang mô tả hình dáng môi âm hộ.
Khương Phi động tình, cả người không ngừng vặn vẹo, khuôn mặt nghiêng sang một bên, đầu lưỡi tấn công Lục Bách Trình. Nhưng anh không tham chiến, nụ hôn cứ thế rơi xuống cổ.
"Cho em, Lục Bách Trình cho em đi..."
"Nhỏ tiếng một chút."
Căn phòng cách âm không ổn, ở trong có thể nghe tiếng bên ngoài, nhưng bên ngoài biết đâu có thể nghe được tiếng bên trong lúc lớn lúc nhỏ, vẫn nên cẩn thận là trên hết.
Lục Bách Trình ở trên, nhìn vẻ mặt khổ sở cắn chặt môi dưới của cô liền đưa ngón tay vào miệng cô:
"Ăn cái này."
Khương Phi cũng làm theo, lưỡi quấn lấy đầu ngón tay, liếm liếm thành vòng tròn rồi mút lấy, đôi mắt khép hờ, cũng không biết bản thân mình bây giờ có bao nhiêu quyến rũ.
Cổ Lục Bách Trình nổi rõ những đường gân xanh, anh quỳ nửa người một tay kéo phăng quần lót của cô đi. Lỗ nhỏ lộ ra, thấp thoáng đã hơi ẩm ướt. Anh ngước lên đã thấy Khương Phi không chịu nổi mà tự chơi đùa núm vú rồi. Hai núm nho nhỏ màu hồng vì hành động của cô mà đậm màu hơn và cương lại.
Người đàn ông cụp mắt, ngón tay đưa vào khuấy động lỗ non mơn, nước chảy theo ra nhưng đột nhiên côn thịt đã bị đút vào, Khương Phi bị đâm không chịu nổi mà rên rỉ mãn nguyện.
Giọng cô lúc này mềm mại khác hẳn thường ngày, Lục Bách Trình nghe tiếng thở dốc nhẹ nhàng quyến rũ của cô, lại càng đâm vào sâu hơn.
"Hành sự" ở đây là mang lại một cảm giác kích thích kì lạ. Cuối cùng cũng thực hiện được giấc mộng năm nào, một điều kiêng kỵ bất thành văn.
Âm hộ nhỏ đầy đặn căng mọng nước, mật dịch bao lấy côn thịt. Lục Bách Trình không đeo bao cao su, côn thịt hiếm có khi được chạm vào "hàng thật", mỗi lần va chạm đều phát ra tiếng bạch bạch.
Khương Phi gục ngã giữa chừng, hai mắt đỏ hoe, cả người run rẩy. Nhưng Lục Bách Trình chưa có ý định xuất ra nên anh lật người cô lại tiếp tục "hành sự", mỗi lần càng tiến vào sâu hơn.
Khoái cảm trong cơ thể đến quá nhanh, Khương Phi sợ hãi hét lên một tiếng, cô cắn chặt góc gối, cuối cùng cả người co cụm lại thành một quả bóng, trên người như có vô số con kiến đang bò lên.
Lục Bách Trình không nhịn nổi nữa, anh xoay vai cô lại để hai người đối diện nhau, nhìn cô chăm chú, phía dưới không ngừng giã xuống nhưng dịu dàng hơn nhiều.
"Anh mau lên..." Khương Phi nức nở.
"Sắp tới rồi."
Không biết qua bao lâu Khương Phi lại tới rồi, hai mắt trống rỗng, cô yếu ớt đẩy bụng dưới của Lục Bách Trình ra, lỗ chân lông khắp người như đang bốc hơi, giọng nói không tự chủ mà trở nên to hơn.
Lục Bách Trình nhanh tay che nửa dưới khuôn mặt cô lại, anh nhìn sâu vào trong đôi mắt Khương Phi rồi chạy nước rút nhanh nhất có thể. Ngoài miệng lại an ủi lấy lệ:
"Rất nhanh sẽ xong thôi."
"..."
Khương Phi cảm thấy tối nay tên này cực kì cao hứng, lúc xong xuôi mới uể oải nói một câu:
"Chẳng lẽ là anh lén lút uống thuốc à?"
Lục Bách Trình nhéo mông cô một cái, cố tình đáp lời:
"Yên tâm, không uống thuốc vẫn "xử" em như thường."
----------------------
Bộ này lên 50k "mắt" thì mình tung "hàng mới" nhé 😉
Bạn thấy sao?