Chương 54: Chương 54. Ngoại tình

Trans: Quạ 

Đọc chương mới ở wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!

------------------------------ 

Đầu năm, Lục Bách Trình khá bận rộn, lúc anh không ở Cừ Dương, Khương Phi về bên khu Ngô Đồng sống. 

Đêm đầu ở lại Khương Phi đã mơ cô đang trèo lên một tòa cao tầng, gió trên sân thượng gầm thét dữ dội xô đến bên rìa, cô không đứng vững được nữa, bước chân giẫm lên khoảng không, đầu hướng xuống dưới, cả thân mình cũng rơi theo... 

Khương Phi choàng tỉnh dậy. Trời còn chưa sáng. 

Cô rót một cốc nước, uống xong lại không ngủ được nên lấy điện thoại ra xem. Lúc ấy mới biết Chung Uẩn đã gọi cho cô hai cuộc, lúc một giờ sáng, khi ấy cô đã ngủ từ lâu rồi. 

Từ lúc Chung Uẩn sinh em bé xong, đã lâu Khương Phi chưa gặp lại cô ấy. Hôm em bé được đầy tháng cô cũng gửi quà mừng, sau đó hai người cũng chỉ liên lạc qua điện thoại bởi vì ai cũng có việc riêng phải làm. 

Năm cũ vừa qua, Khương Phi cũng không nghĩ nhiều, mà đáng ra Chung Uẩn không nên thức vào giờ này. Khương Phi không để ý nhiều đến hai cuộc gọi nhỡ kia. Mấy tiếng sau, Chung Uẩn xuất hiện trước cửa, hai mắt đỏ hoe, Khương Phi bấy giờ mới biết, xảy ra chuyện rồi. 

La Dương ngoại tình. 

Khương Phi nghe Chung Uẩn vừa kể chuyện vừa khóc thút thít, đầu lông mày nhíu chặt lại. 

Mấy tháng nay, hai vợ chồng cô ấy bận bịu chuyện của em bé đến tối tăm mặt mũi, không trò chuyện nhiều như trước đây được. Cách đây ít lâu, em bé bị sốt cao, mẹ chồng trách Chung Uẩn không chăm con tốt, suốt ngày nói ra nói vào, sau đó dùng một loại phương pháp thời xưa không biết đã nghe được ở đâu khiến bé nổi mẩn đỏ khắp người. Cả gia đình liên tục phải ở lại bệnh viện... 

Loại chuyện ấy cứ theo thời gian mà tích tụ lại, chặt tre làm sách cũng khó mà ghi hết. Chung Uẩn biết quan hệ mẹ chồng nàng dâu là câu chuyện muôn đời khó giải, nên cũng không muốn làm khó La Dương ở giữa. Nói với anh ta vài lần rồi cũng vô ích như chưa nói, La Dương cũng mất kiên nhẫn, nói: 

"Mẹ anh chăm sóc con cho chúng ta đã không dễ dàng gì rồi, em còn đòi hỏi gì nữa? Có thể thôi đi được không?" 

Từ lúc ấy Chung Uẩn dần dần tê liệt, nếu không phải lần này La Dương đi công tác mất liên lạc, sau đó điều tra mới phát hiện anh ta đang nuôi gái bên ngoài, thì Chung Uẩn cũng sẽ không đến tìm Khương Phi kêu khổ. 

"Lúc mình còn đi làm, có đồng nghiệp kia đùa rằng, chuyện một người đàn ông đi công tác bên ngoài, làm gì có thời gian mà ngắm cảnh, đi chơi gái một lần cũng coi như là cảm nhận chút văn hóa phong tục địa phương. Nói xong còn cười hì hì, nhận xét nơi nào tốt nước, làm cho da dẻ phụ nữ cũng mềm mịn... Khi ấy mình còn cảm thấy thật ghê tởm, về nhà nói với La Dương, anh ta lập tức thề non hẹn biển sẽ không bao giờ làm ra loại chuyện ấy. Mình nào có ngờ đến ngày hôm nay, chủ nhiệm bộ môn mà nghe được chuyện này nhất định sẽ bị chế nhạo một trận..." 

Khương Phi vốn luôn có địch ý với chuyện hôn nhân, Chung Uẩn lại hiểu cô quá rõ. Sau khi lập gia đình cô ấy chỉ nói ra những chuyện tốt đẹp, nhiều nhất cũng chỉ dám phàn nàn chuyện mẹ chồng không thích gặp mình. Về chuyện La Dương lực bất tòng tâm, cô ấy chưa bao giờ đề cập đến. 

Trước lúc kết hôn, Khương Phi dặn dò cô ấy, cưới rồi không cần sống chung với cha mẹ chồng. Cô ấy nghe thì nghe, nhưng lúc sinh em bé xong, cô định thuê bảo mẫu, mẹ chồng lại không đồng ý vì cho rằng quá phí tiền, lại đích thân đến giúp trông cháu. Xuất phát điểm là tốt, La Dương không ý kiến, cô ấy có thể nói gì nữa? 

"Công nhận mẹ chồng mình, bà ta rất tốt với đứa bé, nhưng cách biểu đạt quá vô lí ngang ngạnh, lúc nào cũng cho là mình quá trẻ thiếu hiểu biết, chả lẽ mình sẽ hại chết con mình hay sao? Mình vốn nhịn được chuyện gì sẽ cố nhịn, qua một thời gian sẽ lại ổn thôi. Thế rồi lại đến lượt La Dương nữa. Phi Phi, cậu nói xem tại sao anh ta lại ghê tởm như thế, ngang nhiên đi chơi gái? Trách không được đều nói đàn ông là động vật thân dưới, bọn họ không ngại bẩn..." 

Khương Phi há hốc miệng, cô không thể nói thêm gì. Bây giờ Chung Uẩn không giữ được bình tĩnh. 

Và cô cũng không phải con giun trong bụng Chung Uẩn, chỉ dựa vào những lời cô ấy nói khi trước mà ấn tượng về một La Dương trung thực, che chở cô ấy. Nhưng một người như vậy lại thừa dịp công tác mà chơi bời dâm dật, Là một người ngoài cuộc, cô chỉ có thể nói rằng, nếu không chịu được thì li hôn đi. Nhưng Chung Uẩn không phải cô, và còn một đứa bé mới chào đời kẹt giữa Chung Uẩn và La Dương, phiền lại càng thêm phiền.  

"Anh ta có biết cậu đã phát hiện mọi chuyện chưa?"

Chung Uẩn sụt sịt: 

"Không biết." 

"Vậy cậu ở đây thì ai trông em bé?" 

"Mình đưa con về nhà, mẹ mình trông. Cuối tuần nào cũng như vậy, mẹ chồng mình sẽ không nhận ra chuyện gì đúng không?" Chung Uẩn càng nói càng buồn rầu: "Con mẹ nó, mình đây cũng thật quá thất bại. Khóc cũng không dám khóc trước mặt họ, sợ rằng lại nghe những lời khuyên tiếp tục chịu đựng, mình sẽ càng suy sụp." 

Nói cái gì mà nhẫn nhịn một chút thì trời yên biển lặng, đây là chỉ biết nói thì dễ mà không nghĩ đến làm thì khó. 

Khương Phi không muốn cô ấy nhịn, cũng không muốn mắng cô ấy. Sự tình ra như vậy, cũng chỉ có cô ấy mới biết bản thân phải làm gì. 

Cô đưa cho Chung Uẩn đồ dùng cá nhân.

"Tối nay cứ ngủ ở chỗ mình đã. Như vậy có ổn không?" 

Chung Uẩn gật đầu: 

"Mình đã nói với mẹ mình là đến chỗ cậu. Bây giờ cứ thế này trở về chắc chắn sẽ bị nghi ngờ..." 

Thực ra cho đến lúc này, Khương Phi biết Chung Uẩn đã lựa chọn thế nào. 

Nhưng cô không nói thêm gì, an ủi Chung Uẩn ngủ xong cổ họng hơi khô, cô đi vào bếp pha một tách trà mật ong. Vừa tựa vào tủ lạnh vừa uống, mặt ngây ra, cô bỗng nhiên muốn nghe giọng nói Lục Bách Trình vô cùng. 

Cô không phủ nhận, sau khi Chung Uẩn đến, từ trong thâm tâm cô luôn có cảm giác một ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Cô biết không nên đem hoàn cảnh của mình nghĩ giống như vậy, những vụ kiện giống Chung Uẩn, cô đã xử qua không biết bao nhiêu lần cũng không còn nhớ rõ nữa. 

Điều khiến cô thực sự buồn là Chung Uẩn quyết định vờ như không biết chuyện này. 

Khương Phi nghiêng người vén lại mái tóc, với tình hình hiện tại của Chung Uẩn, không khó để hình dung ra áp lực mà cô ấy phải đối mặt sau khi đề nghị ly hôn, nhất là bây giờ cô ấy vẫn đang thất nghiệp và ở nhà. 

Uống hết nửa tách trà Khương Phi cảm giác ngọt ngấy cả cổ họng. Cô đi vào phòng ngủ tìm điện thoại rồi đi ra ban công gọi cho Lục Bách Trình.  

Hôm nay Chung Uẩn tới từ sáng sớm, cả một ngày Khương Phi đều bên cạnh cô ấy, thậm chí cô còn không trả lời được cuộc gọi lúc chiều của Lục Bách Trình. Chín giờ tối, từ ban công nhìn xuống, trời vào mùa đông cái lạnh đang trùm lên khắp thành phố. Đường Ngô Đồng không yên tĩnh được như khu nhà Nghi Sơn, đối diện tiểu khu là một công viên đèn sáng và cây cối xanh tốt, rất nhiều người tới đây đi dạo. 

"Lục Bách Trình..." 

"Chị Phi Phi." 

Khương Phi chưa kịp nói xong đã bị một giọng nữ cắt ngang. 

Nói ra, cô và Thư Thanh chẳng quen thân gì nhau, nhiều nhất cũng chỉ gặp nhau mỗi tối hôm ấy. Nhưng mà thật thần kì, bây giờ cô nghe một cái đã nhận ra giọng nói của cô ta. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...