Trans: Quạ
Đọc bản dịch tại wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!
Nhìn thấy Thư Thanh lúc họp ở Lâm Thành, Lục Bách Trình cũng hơi ngạc nhiên, cuộc họp diễn ra anh cũng không biểu hiện gì nhiều, chỉ gật gật đầu coi như chào hỏi.
Cuộc họp kết thúc, Thư Thanh gọi Lục Bách Trình lại:
"Không ngờ sẽ gặp lại em ở đây đúng không?"
Lục Bách Trình chỉ nhìn cô.
Cô ta làm như không thấy vẻ dò xét trong mắt anh, mỉm cười nói:
"Bố em bảo em đến đây để học hỏi anh."
"Anh không giúp gì cho em được."
"Không đâu. Em ngồi bên dưới cũng nghe hiểu được nhiều điều lắm."
Lục Bách Trình cũng không nói thêm gì nữa.
Bố của Thư Thanh và Vạn Hi là bạn tốt, cũng vì vậy mà Lục Bách Trình đã gặp Thư Thanh ở Nga mấy năm trước. Thư Thanh là người hướng ngoại, Lục Bách Trình khi ấy lầm lì ít nói, cô cũng không để bụng. Biết anh định mua quà, cô còn ngỏ ý muốn hướng dẫn anh vì cô đã từng đến Nga rồi. Lục Bách Trình không từ chối.
Khi mua cái mô hình kiến trúc kia, Thư Thanh tươi cười hỏi anh tặng cho ai, không biết vì sao lúc ấy anh thấy nụ cười của cô ta thật gai mắt. Lại nhớ Khương Phi, Khương Phi rất ít khi cười như vậy, rõ ràng là muốn thử lòng lại còn phải làm bộ như vô ý. Cho nên anh thản nhiên trả lời, tặng cho một người bạn.
"Oa, cái này chỉ tặng cho một người thôi sao? Anh có cần mua thêm vài cái nữa không?"
"Không cần." Lục Bách Trình thấy khả năng thăm dò của cô ta còn non lắm, Lục Bách Trình cười: "Chỉ cần mua một cái cho cô ấy thôi, nhiều hơn cô ấy sẽ không vui."
Thư Thanh sửng sốt, một hồi sau mới hỏi:
"Là một cô gái?"
Lục Bách Trình không vòng vo, gật đầu:
"Cô ấy tên là Phi Phi."
Trong chuyến đi ấy hai người cũng không gặp nhau quá nhiều. Sau khi Lục Bách Trình về nước liền cắt đứt liên lạc với Thư Thanh. Mà Thư Thanh về nước đúng lúc Lục Bách Trình và Khương Phi đang chia tay, chạm vào ngay chỗ đau của anh, quan tâm nhiều năm nên hỏi anh có thể giới thiệu Phi Phi cho cô ta làm quen không. Khi ấy cô ta tưởng Phi Phi là tên của Khương Phi.
Lục Bách Trình thầm nghĩ, nếu bây giờ có gương ở đây, nhất định anh sẽ nhìn thấy gương mặt mình xấu xí biết bao. Nếu không, giây sau Thư Thanh sẽ không lo lắng hỏi:
"Em nói sai ở đâu sao?"
Lục Bách Trình không gật cũng chẳng lắc đầu. Sau khi chia tay, dù anh không bao giờ đi tìm Khương Phi nhưng anh biết rất nhiều chuyện về cô, bao gồm cả chuyện đi Tây Hải hội ngộ cũng không phải ngẫu nhiên.
Cừ Dương lớn không lớn, nhỏ không nhỏ, anh có thể tiếp tục né tránh để hai người bỏ lỡ nhau, cũng có thể tạo ra vô vàn cuộc gặp gỡ bất ngờ để hòa giải.
Buổi tối Thư Thanh lại tới tìm Lục Bách Trình để hỏi vài chuyện công việc. Chuyến công tác này, bọn họ ở tầng trên tầng dưới của cùng khách sạn. Lúc ấy Lục Bách Trình chuẩn bị đi ăn cơm tối cùng Trương Duệ, anh liếc nhìn, Trương Duệ hiểu ý, khách sáo mời cô ta đi cùng. Thư Thanh vờ như không nghe ra ý chào xã giao trong lời, mỉm cười gật đầu nói:
"Được."
Trương Duệ: "..."
Có mặt Trương Duệ, Thư Thanh không thể trò chuyện nhiều với Lục Bách Trình, đương nhiên không phải chỉ muốn trò chuyện về công việc. Trên bàn ăn là Trương Duệ nói, Lục Bách Trình nghe, dáng vẻ lịch sự yên tĩnh, phản ứng lớn nhất cũng chỉ là ngước nhìn Trương Duệ ra hiệu cho anh tiếp tục nói chuyện.
Bọn họ ngồi đến muộn, xung quanh đã thưa người. Chiếc đèn lồng nhỏ trên trần dễ dàng làm nhợt nhạt và san bằng những đường nét trên gương mặt người ngồi. Nhưng Lục Bách Trình không gặp phải chuyện ấy, mũi cao thẳng, đường nét tuấn tú rõ ràng, hàng mi rậm in bóng lúc rủ xuống. Không chỉ rất quyến rũ, mà còn ấn tượng sâu sắc từ cái nhìn đầu tiên.
Chẳng hạn như Thư Thanh.
Mặc dù bà Vạn Hi không nói thẳng ra, muốn để mặt mũi cho nhà cô ta nhưng xét từ thái độ bỗng thay đổi đột ngột của bà, Thư Thanh cũng có thể đoán ra được bảy tám phần.
Lục Bách Trình thích Khương Phi.
Hai người ở bên nhau từ bao giờ, Thư Thanh chỉ biết so với lúc cô ta gặp Lục Bách Trình thì Lục Bách Trình thích Khương Phi từ sớm hơn rất nhiều.
Trên phương diện này, giác quan thứ sáu của cô ta luôn chính xác.
Dù không thể nói rõ tâm trạng của bản thân là như thế nào, cô ta chỉ biết lúc bên cạnh Lục Bách Trình thì bao nhiêu quy tắc mà cô ta tuân thủ trước đây đều bị phá vỡ.
Bữa tối xong xuôi cũng đã gần chín giờ. Trương Duệ đi lấy xe, Lục Bách Trình đi rửa tay, Thư Thanh ngồi đợi ở bàn chợt nghe tiếng điện thoại rung lên. Tìm một lúc cô ta phát hiện âm thanh từ túi áo khoác của Lục Bách Trình đang vắt trên ghế.
Điện thoại di động chỉ là phương tiện liên lạc của Lục Bách Trình, bên trong không giấu diếm gì, nhưng tất nhiên là phải trong lòng bàn tay anh hai bốn trên hai bốn.
Tim Thư Thanh đập nhanh hơn.
Ma xui quỷ khiến thế nào, cô ta lấy điện thoại ra khỏi túi.
Người gọi hiển thị là "Phi Phi".
Kết quả rõ ràng, cô ta nhận máy.
*
Phản ứng đầu tiên của Khương Phi lúc nghe câu "chị Phi Phi" kia là Thư Thanh thật sự kêu chị gọi em với cô à?
Tay cô trượt xuống, mồ hôi túa ra, hỏi:
"Lục Bách Trình đâu?"
"Anh ấy đi rửa tay rồi."
Đi rửa tay à... Khương Phi thầm suy đoán, này có lẽ là cùng nhau ăn cơm. Cô hiểu Lục Bách Trình không giống một kẻ không thể rời xa điện thoại như cô. Điện thoại anh trống trơn, app mua sắm cũng không có, nói thẳng ra thì chỉ cần đưa cho anh một chiếc "cục gạch" có chức năng nhắn tin gọi điện, anh cũng có thể sử dụng một cách thuận lợi. Việc Thư Thanh trả lời điện thoại cho anh chỉ là trùng hợp, nhưng đến giờ này rồi cơm cháo gì mà lâu thế?
"Hai người đang đi cùng nhau?"
"Vâng, em đến để học hỏi thêm."
Lý trí nhắc nhở Khương Phi không cần nghĩ nhiều, nhưng giọng điệu Thư Thanh hào sảng, nhẹ nhàng như không có gì. Khương Phi không thoải mái, cô lạnh nhạt hỏi:
"À, vậy có nghĩa là hai người bận đến bây giờ mới xong?"
Thư Thanh cười cười vẻ như chấp nhận:
"Chị Phi Phi có chuyện gấp hả? Lát nữa em sẽ chuyển lời cho anh Tiểu Lục để gọi lại cho chị nhé?"
"..." Khương Phi lạnh lùng nói: "Không cần."
"Điện thoại của anh?"
Lời nói vang lên cũng là lúc điện thoại trên tay cô ta bị lấy đi, ngón tay vừa rửa nước quét qua thùy tai, Thư Thanh giật mình như sợ hãi. Nhìn màn hình điện thoại tắt sáng, cuộc gọi đã kết thúc mới nói:
"Anh làm em giật cả mình."
Lục Bách Trình im lặng nhíu mày mở điện thoại lên xem.
"Tại sao lại nghe điện thoại của anh?"
Anh cũng không thèm ngẩng lên, gọi lại cho Khương Phi.
"Chuông đổ một lúc lâu, em sợ là việc gấp cho nên..."
Thư Thanh chưa nói xong nhưng Lục Bách Trình càng lúc càng nhíu chặt lông mày, tiếp tục nhấn số gọi lại cho Khương Phi.
Lần này vẫn là tiếng chuông chờ nối máy.
"Thư Thanh."
Lục Bách Trình hít sâu một hơi như đang kìm nén cơn giận, một lúc sau mới bỏ điện thoại ra, nói:
"Tôi biết cô đang nghĩ gì. Tôi chỉ có thể nói, đáp án của tôi trước sau không thay đổi, cũng khuyên cô đừng lãng phí thời gian nữa. Trò trẻ con này chẳng ăn thua gì đâu, vì nó không áp dụng cho tôi và Khương Phi, hiểu chưa?"
Vẻ mặt anh chưa bao giờ lạnh lùng như vậy, sắc mặt Thư Thanh trắng bệch, khóe mắt ươn ướt nhìn thật đáng thương. Cô ta lắp bắp nói:
"Em không..."
Lục Bách Trình làm như không thấy chỉ lạnh giọng cắt ngang:
"Tốt nhất là cô đừng có."
Anh nhấc áo khoác lên rồi đi thẳng.
Bạn thấy sao?