Chương 56: Chương 56. Diễn kịch

Trans: Quạ 

Đọc bản dịch tại wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!

Khương Phi bản tính đa nghi. 

Lần trước cô cãi nhau với Lục Bách Trình vì chuyện Thư Thanh đột nhiên xuất hiện ở bữa tối, anh nói rằng cô là đang giậu đổ bìm leo cũng không oan. 

Biết rằng, nếu bị Lục Bách Trình phát hiện ra cô lén tìm thông tin Thư Thanh trên mạng xã hội, thì chắc chắn sẽ lại có một trận "gió tanh mưa máu" về lòng tín nhiệm. Thế nhưng cô vẫn bỏ ra nửa tiếng đồng hồ lục tung số người theo dõi tài khoản mạng xã hội của Lục Bách Trình để tìm Thư Thanh. 

Thư Thanh không có nhiều hoạt động lắm, chuyện khiến Khương Phi chú ý nhất là cô ta đã chia sẻ vài bài hát, đều là tác phẩm của một ca sĩ Lục Bách Trình yêu thích. 

Có lẽ là đơn phương rồi. Khương Phi đảm bảo Lục Bách Trình không biết, bởi anh chẳng mấy khi đăng nhập tài khoản vào app này, làm sao mà biết được. Nhưng dù có như vậy cũng không ngăn được Khương Phi nhìn anh rất ngứa mắt. Cứ mỗi lần Thư Thanh chia sẻ bài hát, Khương Phi liền lấy tâm trạng khó chịu mà đuổi Lục Bách Trình ra phòng khách ngủ. 

Cũng may, Thư Thanh không hay chia sẻ nhạc cho lắm, nếu không, Lục Bách Trình biết sự thật chắc sẽ tức đến hộc máu mà trả thù. 

Lục Bách Trình không điềm đạm độ lượng như người khác hay nghĩ, nếu anh thực sự khó chịu thì cho dù người đó là nam hay nữ cũng không nể mặt, chỉ là nặng nhẹ thế nào thôi. 

Cho nên Khương Phi vô cùng khâm phục bản thân mình quá tốt bụng, thế mà có thể bao dung anh cho đến bây giờ. Tiếc là lần này phát ngôn khoa trương quá, cô thầm nghĩ như vậy. 

Cho nên, sau khi cúp điện thoại với Thư Thanh, Khương Phi lôi ngay số của Lục Bách Trình vào danh sách đen. 

Như một con cún đi tìm thức ăn, Khương Phi lần theo mạng tìm vào tài khoản của Thư Thanh. Quả nhiên nhìn thấy trạng thái mới của của cô ta, là ảnh tự chụp, dựa vào khung cảnh phía sau thì không nhìn ra được gì, nhưng đáng nói là định vị phía dưới ảnh chụp. 

... Lục Bách Trình cũng ở khách sạn này. 

Mãi sau Khương Phi mới nhớ ra mình đang ngồi xổm ngoài ban công, chân tay tê rần lạnh buốt, sờ một lượt đều thấy ẩm ướt. Lúc đứng dậy lại choáng váng, cả người đơ ra, chân trước đá chân sau suýt ngã. 

Nhưng cô không cho rằng mình vì Thư Thanh mà thất hồn lạc phách. Cô vẫn có thói quen bao biện cho bản thân để tìm đường lui, theo bản năng tự giải thích là do ngồi ngây ngẩn quá lâu nên tinh thần mới hoảng hốt. 

Còn vì sao mà ngây ngẩn, cô chỉ muốn cho qua. 

Lục Bách Trình đến vào giữa trưa hôm sau. 

Khương Phi thức trắng đêm, mãi đến gần sáng mới chợp mắt được. Đang lúc mơ màng lại cảm giác Chung Uẩn nằm bên thức dậy, cô miễn cưỡng mở một mắt nhắm một mắt, tim đập nhanh và mệt mỏi: 

"Sao cậu dậy sớm thế?" 

Chung Uẩn không khá hơn cô là bao, lau lau khuôn mặt sưng húp, nói: 

"Có muốn ăn sáng không mình nấu?" 

"Thôi khỏi, mình không dậy nổi." 

Chung Uẩn hỏi cô: 

"Tối hôm qua cậu thức khuya à? Sao lại ngủ thành thế này..." 

Khương Phi chỉ cảm thấy giọng nói của cô ấy càng lúc càng xa dần, ý thức mê man, lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ. 

Bị Chung Uẩn đánh thức lần nữa đã là giờ cơm trưa. Chung Uẩn nói: 

"Lục Bách Trình đang ở bên ngoài." 

Khương Phi lập tức hết buồn ngủ: 

"Cậu nói ai?" 

"Lục Bách Trình đang ở bên ngoài." Chung Uẩn lặp lại: "Các cậu xảy ra chuyện gì sao? Mình mở cửa cho cậu ấy vào, cậu ấy lại kêu mình gọi cậu dậy..." 

Khương Phi mím môi: 

"Không có gì." 

Cô bình tĩnh rời giường đi rửa mặt, rồi lấy một chiếc áo khoác choàng vào, cũng chẳng thay bộ đồ ở nhà mặc bên trong. 

Chung Uẩn hơi lo lắng nhưng lại nghe cô nói: 

"Mình đi ra ngoài với Lục Bách Trình một lát, cậu cứ ăn trưa trước đi, sau đó mình sẽ về với cậu." 

Chung Uẩn chỉ có thể nói được. 

Lục Bách Trình đợi ở phòng khách. 

Lần đầu tiên Khương Phi thấy anh lôi thôi lếch thếch như vậy. Dù là hồi ấy chia tay, hai người cũng rất giữ thể diện, về sau này những gì xảy ra với anh, Khương Phi không rõ nhưng có lẽ cũng không quá tệ. 

"Đi ra ngoài nói chuyện." Giọng cô khàn khàn. 

Chung Uẩn ở đây, không tiện nói chuyện. 

Lục Bách Trình hơi ngượng ngùng đứng dậy. Anh không nói, nửa tiếng trước, khi thấy cánh cửa mở ra dễ dàng, trong lòng anh vui mừng như điên. Nhưng người đứng sau cánh cửa là Chung Uẩn, như bị một chậu nước đá dội xuống đầu, anh khó mà kìm nén được vẻ mặt của mình.  

Dựa theo tính tình Khương Phi, làm sao có thể mở cửa lúc đang giận một cách dễ dàng như vậy được. Nếu thật sự không giận, vậy cô đổi mật khẩu cửa ngay trong đêm làm gì. 

Anh vuốt mặt, nói: 

"Đi ăn cơm trước nhé?" 

Khương Phi không để ý: 

"Tùy anh." 

Suốt dọc đường hai người không nói gì. Lúc đến nơi, cả hai đều không muốn xuống xe. Lục Bách Trình tháo dây an toàn, quay sang nhìn Khương Phi, gọi: 

"Phi Phi." 

"Em tưởng anh đang bận." Khương Phi cuối cùng cũng lên tiếng. 

Lục Bách Trình còn đang cảm giác trong lời cô có gì đó không ổn, đột nhiên nghe cô nói thêm: 

"Bận đến tám chín giờ mới cùng Thư Thanh ăn cơm xong, sau đó lại bắt chuyến bay đầu tiên đến bên này, anh có kịp không?" 

"... Anh không biết Thư Thanh sẽ tới." 

Mặc dù Lục Bách Trình chắc chắn với Thư Thanh, rằng những thủ đoạn của cô ta không thể làm lung lay tình cảm hơn mười năm của anh và Khương Phi, nhưng trên đường trở về anh không hề bình tĩnh, biết rõ điện thoại không kết nối được nhưng vẫn gọi, sợ Khương Phi không nhìn rõ thành ý của anh. 

Anh nới lỏng cổ áo, nói: 

"Bữa cơm tối qua Trương Duệ cũng có mặt ở đó, nếu em không tin, anh có thể gọi cho cậu ấy để em nói chuyện." 

"Người trả lương cho Trương Duệ cũng không phải em." 

"Phi Phi..." 

"Anh ngồi máy bay chuyến mấy giờ?" Khương Phi đột nhiên hỏi. 

Lục Bách Trình ngừng lại, thành thật trả lời: 

"Sáu giờ sáng." 

"Tối qua anh ngủ ngon không?" 

Trông vẻ mặt cô bình thường nhưng lời nói nồng nặc thuốc súng, Lục Bách Trình không biết chuyện gì đang đợi anh phía sau, anh do dự nắm tay Khương Phi: 

"Có phải em hiểu nhầm gì đó rồi không?" 

Khương Phi không rút tay ra, chỉ nhìn chằm chằm lên cổ tay anh, một chiếc đồng hồ, đó là đồ đôi với chiếc lần trước tặng sinh nhật cô. 

Kể cũng lạ, hầu như đồ đôi của họ đều do Lục Bách Trình mua. Mà cô, người luôn tự cho mình là tỉnh táo trưởng thành, lại chưa từng thử qua loại chuyện lãng mạn nhỏ nhặt như vậy. 

Cô khá nhàm chán. 

"Đêm qua em không ngủ được", cô nói: "Có hai con người nhỏ đánh nhau trong đầu em. Một con người khuyên em phải tin tưởng anh, đừng suy nghĩ nhiều. Con người còn lại thì bảo em rằng anh không đáng một đồng, rằng bản tính đàn ông các người đều thế. Nhưng cái đáng sợ là, em lại nghiêng về lời nói thứ hai hơn." 

Khương Phi nhìn sang Lục Bách Trình, khuôn mặt anh đanh lại, vẻ như đang có gắng tiêu hóa lời nói của cô, lại vẻ như đã hiểu rồi nhưng không thể phát tác ra được. Cô nói tiếp: 

"Đêm qua em đã suy nghĩ rất nhiều. Không chỉ có Thư Thanh... nhưng thành thật mà nói, Thư Thanh là cái gai bằng xương bằng thịt, tuy không lộ ra nhưng thỉnh thoảng lại đâm em một cái, coi như một chút gia vị cho cuộc sống cũng không sao. Nó có thể làm em ghen tị, làm em hiểu ra tầm quan trọng của anh, để em quan tâm anh nhiều hơn nữa... Có thể khiến em suy đi tính lại chủ đề vốn dĩ chúng ta phải đối mặt nhưng lại tìm cách tránh né. 

Lúc giải hòa anh từng nói, anh sẽ không kết hôn, thực ra em không tin. Anh là một tên cứng đầu, vì chuyện này mà chia tay em, hai năm sau anh đột nhiên xuất hiện nói với em rằng anh đã thay đổi ý định..." Đôi mắt Khương Phi đã ươn ướt: "Lục Bách Trình, nếu em không yêu anh, tại sao em phải cùng anh diễn kịch?" 

Trong mắt anh, dáng vẻ Thư Thanh nước mắt lưng tròng trong lúc đạo đức giả thật khiến anh cảm thấy ghê người. Nhưng Khương Phi còn chưa rơi giọt nước mắt nào, Lục Bách Trình đã thấy tim như bị bóp chặt. 

Anh biết "Định luật quả nhiên" của cô lại bắt đầu phát tác, giọng điệu nghiêm nghị nhưng có chút suy sụp hiếm thấy: 

"Nếu coi như diễn kịch, vậy diễn cả đời cũng là diễn, sao em lại cho rằng anh đang lừa dối em?" 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...