Chương 58: Chương 58. Ngăn chặn tổn thất kịp thời

Trans: Quạ 

Đọc bản dịch truyện ở wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!

Lục Bách Trình dứt khoát nói là làm, năm ấy chia tay không vui vẻ, sau khi cô cúi đầu nói xin lỗi, biểu hiện trên khuôn mặt anh vừa hoảng sợ vừa bình tĩnh, cũng là thất vọng, đoán trước được như vậy cho nên mới nhẹ nhàng bước đi, không một lần quay đầu lại. 

Giống như bây giờ. 

Đồ ăn anh mua cho Khương Phi là củ sen xào, thịt lợn tẩm bột hấp cùng một phần canh gà hoàng kim. Mùi đồ ăn nhanh chóng xâm chiếm khoang xe. Hai người quay về, Khương Phi cầm hộp đồ ăn xuống xe, định hỏi anh có lên ăn cơm cùng không thì anh chỉ liếc nhìn cô một cái rồi nói: 

"Anh đi đây." 

Rồi đi thật. 

Khương Phi nhìn anh rời đi rồi cứ đứng nguyên đấy một lúc lâu, cơm canh cũng nguội ngắt, Chung Uẩn cũng đã đi rồi. 

Lúc ấy cô mới xem tin nhắn Chung Uẩn gửi cho mình, nói rằng La Dương tới đón cô ấy rồi. 

Mỗi người đều có lựa chon cho riêng mình, Khương Phi nghĩ. 

Cô yên lặng ăn cho xong bữa cơm, ăn đến lúc không nuốt nổi nữa mới thôi, trong hộp vẫn còn rất nhiều thức ăn. 

Lần trước chia tay cũng như vậy, một thời gian cô bị chán ăn nhưng lại ép mình ăn hết thứ này đến thứ khác, sinh chuyện dở dở ương ương khiến An Mộng Như phát hiện. 

Khương Phi vừa nhớ tới An Mộng Như, điện thoại từ bà liền gọi đến. An Mộng Như làm quất ngâm mật, bảo rằng uống cái này tốt cho họng, hỏi cô có muốn uống thì về nhà lấy. 

Một ngày cuối tuần vừa chậm chạp vừa ngắn ngủi. 

Mới qua hai ngày mà Khương Phi tưởng như mình đã trải qua quá nhiều chuyện, giống như đã thức đêm suốt một tuần làm tinh thần cô không tốt, không thể tự lái xe nên cô vẫy một chiếc taxi về khu phố cũ. 

Về tới nơi, An Mộng Như đang nói chuyện cùng Khương Thực. Trời lạnh nhưng trong phòng ấm áp. Qua làn khói nghi ngút của trà mới pha, Khương Phi nhìn khuôn mặt An Mộng Như dường như không có chút thay đổi nào. Có lẽ phải xem ảnh chụp mới biết bà trẻ ra sao, bởi vì sớm chiều hòa thuận cho nên chẳng để ý đến năm tháng đang dần trôi. 

"Ây dô, sao con lại mặc đồ ngủ ra đường?" An Mộng Như cao giọng. 

Khương Phi cúi đầu, bấy giờ mới nhớ mình vẫn mặc bộ đồ lúc ra ngoài cùng Lục Bách Trình. Cả ngày hôm này cô không tỉnh táo lắm. 

Vì hôm qua cô mơ mình rơi từ trên cao xuống, cho tới hôm nay Lục Bách Trình nói bọn họ nên tách ra để bình tĩnh trong ít lâu, cô thật sự hoài nghi có phải cô vẫn chưa tỉnh ngủ không. 

Mặc dù cô luôn ôm tâm trạng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, trong lòng nghi ngờ Lục Bách Trình đã làm chuyện có lỗi, cũng lo sợ Lục Bách Trình thật sự có lỗi, cho rằng hai người cô sẽ chẳng đi đến đâu, nhưng bây giờ thực sự đối mặt cô lại cảm thấy khó chịu vô cùng. 

Cuộc sống tự mua dây buộc mình. 

"Lúc đi vội quá..." Cô nói. 

"Làm cái gì mà vội? Con ăn cơm chưa?" 

Mặt trời bắt đầu lặn dần xuống phía tây. 

"Mới ăn xong." 

"Lại ăn cơm muộn. Con đây là ăn trưa hay ăn tối thế? Sau này còn muốn ăn uống được nữa không?" 

"Có chứ." 

Khương Phi gật đầu một cái, thay giày vào nhà, đi theo An Mộng Như vào bếp. Cô nhìn thấy một lọ thủy tinh vừa vặn cầm bằng hai tay, hồi nhỏ thích ăn vụng, không cần pha nước, chỉ cần mở nắp và quẹt đầu ngón tay, liếm một cái, thật ngọt. Lục Bách Trình làm vẻ cụ non bảo cô không vệ sinh. 

An Mộng Như nói: 

"Buổi sáng thức dậy, uống một chén nước không trước rồi hãy uống nước ngâm, vậy mới tốt." 

Từ lúc về nhà cô bỗng nhiên ngoan ngoãn yên lặng, An Mộng Như nhìn cô một cách lạ thường: 

"Con sao thế?" 

"Gì thế mẹ?" 

"Cãi nhau với Tiểu Lục?" 

Khương Phi cúi đầu không nói. 

An Mộng Như nghiêm mặt: 

"Cãi nhau ghê lắm sao?" 

Khương Phi hơi khó hiểu, hôm nay An Mộng Như không chế nhạo cô. Bình thường bà sẽ nói rằng cô xấu tính lắm lắm nên mới cãi nhau với Lục Bách Trình. 

Cô gật đầu rồi lại lắc, nói: 

"Anh ấy đi công tác, mấy hôm tới con ở nhà." 

An Mộng Như không như mọi khi, không hỏi thêm câu gì. 

Đến tận tối bà mới khoác áo đi vào phòng Khương Phi. 

Khương Phi vừa thoa kem dưỡng da xong chuẩn bị đi ngủ, thấy bà bước vào cô không ngạc nhiên, cũng không nói gì chỉ chui vào giường nằm rồi chừa lại chỗ cho bà. 

An Mộng Như lên giường đắp chăn, tựa người vào đầu giường, nhìn Khương Phi đang nằm nghiêng: 

"Nói xem, làm sao mà cãi nhau?" 

Khương Phi nhất thời không biết nói làm sao, cuối cùng lại thành: 

"Con bị bệnh đa nghi nặng." 

"Tiểu Lục có đứa con gái khác?" 

"Không có." Khương Phi sợ An Mộng Như hiểu lầm vội giải thích: "Không phải tại anh ấy." 

"Cãi nhau như thế con ăn no rửng mỡ à?" 

"..." 

Đúng. Cô đúng là đứa ăn no rửng mỡ. 

An Mộng Như lắc đầu: 

"Mẹ thật không hiểu nổi người trẻ mấy đứa, rõ là đang tốt đẹp sao đùng một cái đã mâu thuẫn cãi cọ rồi?" 

Khương Phi mãi chưa hoàn hồn, giọng nói cũng nhỏ: 

"Bất đồng quan điểm." 

"Quan điểm gì?" 

An Mộng Như cười nhạt: 

"Sau này sinh con rồi con sẽ biết mấy cái mâu thuẫn thế này chẳng là gì cả." 

Bây giờ có lẽ đang chìm đắm trong tình yêu, nói trắng ra là góc cạnh trên người vẫn chưa được cuộc đời mài giũa. 

"Chuyện con cái vẫn còn sớm." Khương Phi mãi mới trả lời. 

Vấn đề bây giờ là hai người cô còn có thể tiếp tục không. 

"Vẫn còn sớm?" An Mộng Như không bắt được trọng điểm trong lời cô, lại kéo cô đến vòng suy tư luẩn quẩn của bà: "Phải cưới trước rồi mới tính đến chuyện con cái." 

Khương Phi cau mày phản ứng lại, cô ngẩng lên hỏi: 

"Tại sao nhất định phải cưới xin rồi mới được sinh con?" 

An Mộng Như đơ người: 

"Không thì sao? Con muốn có con ngoài giá thú à?" 

Mà sự im lặng của Khương Phi bây giờ khiến tim An Mộng  Như đập mạnh hơn. 

"Khương Phi Phi, con có ý gì?" 

Khương Phi như máy bị kẹt, cô chậm chạp ngồi dậy rồi từ từ nói: 

"Con không muốn kết hôn, con thấy như bây giờ rất tốt." 

Mặt An Mộng Như biến sắc: 

"Con nói nghiêm túc cho mẹ!" 

"Con không nói đùa." 

Mở đầu như vậy, tiếp theo sẽ dễ nói chuyện hơn nhiều. 

Khương Phi nói: 

"Con đã nói với Lục Bách Trình rồi, anh ấy sẵn sàng chấp nhận..." 

An Mộng Như kéo mạnh bàn tay cô đang đặt bên miệng, nói: 

"Con cho là ưu điểm nhược điểm nam nữ đều như nhau hay sao? Lục Bách Trình có thể náo loạn cùng con bời vì nó không để ý. Ừ thì bây giờ con còn trẻ trông cũng không tệ, yêu đương cũng không có gì sai. Nhưng đợi được bao nhiêu năm? Đến lúc ấy nó muốn kết hôn nhìn con hoa tàn ít bướm mà vỗ mông chạy mất, còn mỗi mình con ở lại ai sẽ đi tiếp cùng? Con có nghĩ tới chưa?" 

Khương Phi đoán được An Mộng Như sẽ nói như vậy, cô nói thẳng: 

"Cái gì của con thì vẫn là của con, có giấy chứng nhận kết hôn hay không cũng không thay đổi được sự thật. Hơn nữa nếu thật lòng muốn tiến xa thì ai cũng không ngăn được. Ly hôn cũng tốn kém công sức tiền bạc, không bằng ngăn chặn tổn thất kịp thời..." 

"Vậy nên con ngăn chặn tổn thất bằng cách không lấy chồng sinh con? Lục Bách Trình ăn cơm nhà ta vài lần, con liền cho rằng nhà học Lục bên kia là người câm? Trước đây mẹ đã dạy con thế nào? Con gái phải yêu chính mính, như con không gọi là ngăn chặn tổn thất, mà là tiền mất tật mang, lăn lộn nửa đời người rồi đi may áo cưới cho người khác!" 

"... Mẹ." 

Không gian đông cứng lại vì cơn giận của An Mộng Như, Khương Phi thở hổn hển nặng nề, cô vẫn không thay đổi lập trường: 

"Chuyện con cái bây giờ vẫn là quá sớm, có hay không cứ thuận theo tự nhiên. Nhưng cho dù có thế nào đi nữa con cũng sẽ không kết hôn. Nếu Lục Bách Trình không thể cùng con đi đến cuối cùng vậy có nghĩa là con với anh ấy không có duyên phận. Con sẽ có lựa chọn cho riêng mình. Nếu không có trói buộc, con với anh ấy vẫn có thể bên nhau, đó là may mắn của con, có thể gặp được một người không nỡ nhìn con cô độc đến già..." 

Ngày tháng là mình sống, tốt xấu tùy người chứ không phải ở hôn nhân, cái gọi là quy tắc chế tài bảo vệ quyền lợi hai bên sao có thể hài lòng hết thảy? 

Khương Phi chưa nói xong, cái tát của An Mộng Như rơi xuống. Bà ôm ngực, khí huyết không thông, nói: 

"Khương Phi, con đây là muốn làm mẹ tức chết." 

Khoảnh khắc ấy, Khương Phi không khỏi đau lòng. Đầu óc cô choáng váng nhưng vẫn suy tư về những lời hoa mỹ mình vừa thốt ra. 

Nói cái gì mà lựa chọn cho chính mình... Lời này giống như nút chai rượu đột nhiên bị bung ra, lúc trưa Lục Bách Trình nói hai người cần tách ra để bình tĩnh lại, cô chậm chạp phản ứng, khóe mắt ươn ướt mới nhận ra mình không muốn xa anh chút nào. 

Cô sợ phải chia tay anh, nhưng lại không muốn thừa nhận nhược điểm của mình. 

-------- 

Ôi cái con bé cứng đầu này...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...