Trans: Quạ
Đọc truyện ở Wattpad của Quạ để ủng hộ mình nhé!
Hồi nhỏ Khương Phi cãi nhau với An Mộng Như xong đều chạy đến chỗ Lục Bách Trình ẩn náu. Bây giờ cãi nhau xong chỉ có thể ra khỏi nhà lúc nửa đêm rồi đợi xe trong gió rét để trở về đường Ngô Đồng.
Khi ấy cô cảm thấy có một ngôi nhà riêng thật tốt. Lần đầu cô cảm nhận được cuộc sống một mình tự do là khi ở trong căn nhà nhỏ Lục Bách Trình thuê hồi cấp Ba. Không gian không nhiều nhưng vô vàn bí mật được cô cất giấu ở đây, chẳng hạn như giày cao gót, chẳng hạn như váy ngắn, đều là những thứ An Mộng Như không cho phép cô đụng vào khi ấy.
Tất nhiên Lục Bách Trình cũng không thích cô mặc nó, nhưng anh không phải An Mộng Như, cô không sợ anh, sau khi trang điểm xong cô thường ôm anh làm nũng, sắc mặt anh sẽ tốt hơn rất nhiều.
Chờ xe ban đêm thật tình không thể bằng ban ngày, khu phố cổ bên này có mấy quán bar rất nổi tiếng, cuộc sống về đêm nhộn nhịp đến rạng sáng, nhu cầu xe cộ cũng đắt khách. Khương Phi hứng gió trên phố gần hai mươi phút mới lên xe, tài xế hỏi cô đi đâu, định nói đường Ngô Đồng nhưng lời ra khỏi miệng lại thành trường cấp Ba Cừ Dương.
Khu nhà cho thuê năm ấy giờ vẫn còn nhưng đã cũ, sân bóng rổ đã bị phá, thay vào đó là một công viên nhỏ làm nơi thư giãn nghỉ ngơi. Khương Phi dừng lại ở lối vào hành lang ngước nhìn chăm chú, không tối om mà vẫn có những ánh đèn, có lẽ là học sinh thức khuya đọc sách.
Trời rét lạ thường, cô cũng không đi vào. Chính cô cũng không biết mình ở đây làm gì. Đứng một lúc, Khương Phi quay ra, lấy điện thoại trong túi áo, do dự vào giây rồi gọi cho Lục Bách Trình.
Cô nghĩ sẽ phải đợi một hồi lâu mới gọi được, bởi Lục Bách Trình là kiểu người nhận máy thì chậm mà cúp máy thì nhanh. Nhưng lần này anh bắt máy ngay tức khắc, như thể đang đợi nó từ lâu rồi, nhanh đến nỗi cô chưa kịp nghĩ xem sẽ nói gì, chỉ có im lặng.
"... Anh cho là mấy hôm nữa em mới gọi cho anh." Lục Bách Trình lên tiếng trước.
Khương Phi đóng chặt áo khoác, ngồi xổm dưới chân một ngọn đèn đường:
"Anh đến nơi chưa?"
"Rồi."
"Có lạnh không?"
"Khô ráo, ấm hơn Cừ Dương."
"..."
Khương Phi lại im lặng, kéo tóc ra khỏi khăn quàng cổ, khí lạnh lùa vào mới khiến cô cảm thấy hơi đau mặt.
An Mộng Như xuống tay rất mạnh.
Từ lúc Khương Phi còn nhỏ An Mộng Như hạ thủ hiếm khi lưu tình, đỉnh điểm là khi ấy cô nhắn tin với người máy bị lừa mấy trăm tệ tiền điện thoại, Vạn Hi cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ, cũng không dể ý, nhưng An Mộng Như cảm thấy mất mặt, nói xin lỗi xong về nhà cũng không tha cho Khương Phi.
Cho nên cái tát này, Khương Phi quen rồi.
Cô không thấy tủi thân cho đến khi nghe được Lục Bách Trình. Phản ứng của An Mộng Như hoàn toàn nằm trong dự đoán của cô. Từ trước nay cô vẫn cho là mình rất giống An Mộng Như, mạnh mẽ, cứng đầu, hay gây chuyện, không ai thuyết phụ được. Khi còn nhỏ cô chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời, bây giờ cô như đã độc lập, kết cục tệ nhất sau khi cãi nhau với An Mộng Như cũng chỉ có thể là bị cấm cửa về thôi.
Nhưng sau khi Lục Bách Trình lên tiếng, bức tường tâm lý cô mới xây lên bất ngờ sụp đổ.
"Em đang ngoài đường?" Lục Bách Trình nghe thấy tiếng gió.
Khương Phi thở dài một hơi cố gắng bình tĩnh lại tâm trạng, nói:
"Hôm nay em nói chuyện với mẹ, bà ấy biết rồi."
Lục Bách Trình nghe vậy thì ngạc nhiên nhưng không phản ứng quá nhiều, chỉ vội hỏi:
"Xảy ra chuyện gì?"
Khương Phi chẹp miệng rồi tóm tắt những gì An Mộng Như đã nói lại, cố gắng như không có vấn đề gì, rồi cười nói:
"Có thể liên lụy đến anh, sau này anh với em không thể tùy ý về nhà được nữa."
Bây giờ chắc chắn An Mộng Như sẽ cho là hai người bọn cô là cùng một giuộc với nhau. Dù sao Lục Bách Trình ngang dọc chẳng sợ ai, đương nhiên tình nguyện gặp rắc rối cùng Khương Phi. Khương Phi và An Mộng Như có vài quan điểm nhìn thì khác biệt nhưng suy nghĩ kỹ càng lại thấy thật ra rất giống.
Cô nói như vậy nghĩa là thể hiện thiện chí lắm rồi, sao Lục Bách Trình có thể không hiểu, anh trần giọng hỏi:
"Giờ em ở đâu?"
Khương Phi không đáp, gần như cùng lúc anh hỏi cô cũng nói:
"Em muốn đi tìm anh."
Lục Bách Trình sững người:
"Bây giờ?"
Khương Phi chấp nhận, cô đã tra vé lúc ngồi trên taxi, có chuyến sớm nhất là sáng mai, cô chờ không nổi. Nhìn thấy tàu hỏa có một chuyến lúc không giờ, tới bên kia sẽ là rạng sáng, vừa đẹp.
Dù sao đem này cô cũng không ngon được.
Cô hỏi anh:
"Anh vẫn ở khách sạn lúc trước à?"
Nhất thời Lục Bách Trình chỉ biết... thở.
"Không ở nữa." Anh nói.
Khương Phi là một người giỏi phán đoán, nói cách khác thì cũng có thể là Lục Bách Trình đã quá hiểu cô, trong lúc hai người đang cãi nhau, anh chưa trả lời kịp, đã qua tám tiếng đồng hồ nhưng anh vẫn hiểu Khương Phi muốn nói điều gì.
[Tối hôm qua anh ngủ ngon không?]
Khương Phi nói cô đã suy nghĩ suốt một đêm, chẳng lẽ anh thì không? Lúc trên đường đến sân bay, dưới chân anh toàn là tàn thuốc lá, Trương Duệ cẩn thận nhìn anh suốt dọc đường, ngay cả việc nhắc nhở anh quay lại sớm cũng không dám nói trực tiếp.
Anh ghét nhất những chuyện không thể kiểm soát, nhất là khi phía Khương Phi không có liên lạc gì.
"Đổi khách sạn rồi."
"Vậy gửi địa chỉ cho em." Giọng Khương Phi nhẹ hơn.
"Khi nào tới nơi? Anh đi đón em."
"Đừng, sớm mai em mới tới, anh không cần đợi em."
Nhưng Lục Bách Trình vẫn đợi.
Trên đường quay về anh dường như kiệt sức, hơn một tiếng ngủ say cũng đủ để anh sáng tỏ mọi chuyện trong đêm dài giữa anh với Khương Phi.
Giống như một lời thừa nhận.
Anh hiếm có khi thực sự cần thiết một vật hay một người, Khương Phi là duy nhất.
Từ nhỏ đến lớn.
Yêu một người, tình yêu sẽ biểu lộ trong ánh mắt.
Anh thường bị dụ dỗ bởi ánh mắt Khương Phi nhìn anh ngây ngẩn, mỗi lần tim loạn nhịp anh đều cẩn thận kìm nén.
Không muốn mất đi.
Bên nhau quá lâu quá quá lâu, cho dù thế nào cũng không thể hoàn toàn chia cắt.
Thấy nắng sớm mờ mờ ngoài cửa sổ, Lục Bách Trình như nhìn thấy chính mình, không có thông báo nào trên điện thoại, có thể nói là sung sướng vô cùng.
Có lẽ trước đây, anh đã tiến quá nhiều bước, cô chỉ tiến một bước anh đã thấy mãn nguyện lắm. Cô tìm anh sau trận cãi nhau với An Mộng Như, đây coi như là một bước tiến lớn.
Đang nghĩ đến đây thì tiếng chuông cửa vang lên, tim Lục Bách Trình nhảy vọt.
Anh nhanh chóng xoay người mở cửa, nhìn thấy Khương Phi cả người bụi bặm, áo khoác dài quấn khăn choàng, khuôn mặt tái nhợt đáng thương, mí mắt hằn thêm một đường, phờ phạc mệt mỏi.
Hai người nhìn nhau không nhúc nhích một hồi lâu
Cuối cùng, cô là người lên tiếng trước phá vỡ sự im lặng:
"Em tắm rửa đã..."
"Không cần."
Lục Bách Trình kéo cô vào phòng rồi ôm chặt, cánh cửa đóng lại, thấy cô đẩy mình ra anh hơi ngừng lại, hơi thở không ổn định:
"Sao thế?"
Khương Phi cau mày hơi ngại ngùng nói:
"Em vừa xuống tàu, trên người toàn mùi hôi..."
Anh nâng gáy cô lên hôn thẳng xuống.
"Không sao, cởi ra là hết."
--------
Cãi nhau không quá ba chương truyện :)))
Bạn thấy sao?