Chương 60: Chương 60. Lần làm tình gần nhất (H)

Trans: Quạ 

Đọc truyện ở Wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!

Khương Phi cảm thấy bản thân lúc này xấu xí chết đi được. Cô nhịn cả một đêm, trên đường tới đây vốn định ngủ thì gặp phải vị đại ca ngồi kế bên ngáy như sấm, chưa nói đến chuyện cô sốc không ngủ nổi, chỉ nghĩ đến chút gì đó cũng khiến cô thất thần, Nhưng Lục Bách Trình vẻ không phát hiện, hoặc có phát hiện nhưng anh không để tâm. 

Bên ngoài sương mù mùa đông vẫn bao phủ cả bầu trời, ánh sáng yếu ớt lọt vào căn phòng tối nhưng cũng đủ cho cả hai nhìn rõ mặt đối phương. 

Từ lúc lên giường, Khương Phi chỉ nhìn Lục Bách Trình chằm chặp, ngoại trừ cuộc trò chuyện lúc mới vào cửa, sau đó không nói thêm gì, chỉ nhìn đối phương, trong phòng chỉ còn lại tiếng cởi quần áo sột soạt.

Lục Bách Trình mãi không cởi được áo ngực của Khương Phi, cô hơi vặn người tay ngược ra sau, áo liền cởi được. Nhưng cô không cho anh đi bước tiếp theo, nói: 

"Anh kéo rèm lại đi." 

Lục Bách Trình im lặng đảo mắc qua ngực cô rồi xuống giường kéo rèm cửa lại. Rèm chưa kéo xong nhưng anh đã thấy cô quay lưng lại, cởi quần, tấm lưng thon thả trở nên yếu ớt trong ánh nắng sớm. 

Anh để lại một đường sáng nhỏ, lên giường rồi ôm cô từ phía sau, tay vòng lên ngực mềm mại, vùi mặt vào tai cô hôn liên tục: 

"Lúc tới đây đã nghĩ gì?" 

Nụ hôn của anh làm cổ Khương Phi ngưa ngứa, cô nghiêng nghiêng đầu, nhắm mắt: 

"Nghĩ rằng tàu đi chậm thế không biết." 

 Vẻ như Lục Bách Trình vừa cười một tiếng, anh nhẹ nhàng nâng eo cô lên rồi để cô ngồi quay lưng lại với mình. 

Cho dù cách một lớp áo choàng tắm Khương Phi cũng có thể cảm nhận rõ ràng sự sưng trướng dưới đũng quần anh. 

Cô không nhịn được mà vặn vẹo mông nhẹ nhàng cọ xát: 

"Sao anh không cởi ra..." 

Lục Bách Trình không trả lời, đôi môi triền miên trên người cô một khắc cũng không rời. Cũng không phải là không dịu dàng, nhưng hôm nay có hơi khác biệt. 

Khương Phi mê man bởi hành động quấn quýt của Lục Bách Trình. Cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của anh người trên tường kính phòng tắm cách đó vài bước. Cô hơi nheo mắt lại, chưa kịp nhìn kỹ thì đột nhiên, Lục Bách Trình sờ xuống dưới, ấn ấn vào nụ hoa thịt làm cô có cảm giác hơi muốn đi tiểu, cơn tê dại từ âm hộ khiến cô kêu lên thành tiếng nhưng lại thầm mong anh đi sâu vào hơn nữa. 

Thế là cô nâng tay lên sờ soạng lung lung cả, rồi nhẹ nhàng nắm lấy đầu tóc anh: 

"Lục Bách Trình, cho em..." 

Cánh tay cô đang giơ lên mà càng thêm cao ngất, Lục Bách Trình ra sức xoa bóp nhào nặn như thể vắt sữa, hai đầu vú mẫn cảm cương cứng giữa ngón tay anh. 

"Trong tủ có bao." Lục Bách Trình mơ màng nói không rõ. 

Khương Phi lắc lắc đầu, xoay người lấy. 

Lúc cúi xuống cô cảm thấy bụng dưới đang được an ủi nên vùng kín đã ướt sũng, ánh mắt Lục Bách Trình như gió đêm lạnh giá càng thổi bùng lên dục vọng của cô. 

Cuối cùng cũng tìm được bao, cô quay lại đeo cho Lục Bách Trình, xong xuôi mới ngước mắt lên hỏi: 

"Em đã nói là đừng đợi em, có phải anh không thèm nghe lại thức suốt một đêm không?" 

Lục Bách Trình không gật mà cũng không lắc, anh cầm tay cô khoác lên vai anh: 

"Ngồi xuống đi." 

Lúc nói chuyện, đôi mắt anh đen như mực, giọng điệu như đang trò chuyện bình thường, thế mà lại làm cho Khương Phi hít thở hỗn loạn, cô cúi đầu nhìn chỉ thấy vật kia dựng đứng sừng sững, tư thế sẵn sàng chiến đấu. 

Cô vô thức nuốt nước bọt, dùng tay đỡ lấy nó rồi ngồi xuống, mái tóc theo đó mà xõa ra. Lục Bách Trình vén sang một bên giúp cô. Rất nhanh sau đó, dương vật đã được bao lại trong một khoảng ấm áp. 

Dạo này bận rộn, lần gần nhất hai người làm tình là đêm giao thừa, sau đó hiếm khi ở cùng nhau được, nếu có cũng chỉ đơn giản là đắp chăn đi ngủ. 

Nơi đó hồi phục rất nhanh, lại chặt chẽ như lúc đầu, ngay khi dương vật với vào được phần đầu đã bị kẹp chặt không di chuyển được, Lục Bách Trình hơi cau mày, tay véo mông Khương Phi để đi sâu vào hơn nữa

Đợi khi cả côn thịt đã vào được rồi, Khương Phi mới thở phào nhẹ nhõm, ôm chặt lấy Lục Bách Trình: 

"Em rất nhớ anh." 

Lục Bách Trình nắm lấy eo cô, động một cái: 

"Ừ." 

Ngay sau đó là sự tình không thể dừng lại được. 

Cả hai người đã trải qua một khoảng thời gian không mấy vui vẻ, nhưng chỉ mấy tiếng đồng hồ sau đã cùng nhau lên giường ở một nơi khác. Không thể không nói đến, từ khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, thậm chí đến lúc hai người trần trụi dính lấy nhau, giữa họ có một sự cẩn trọng lạ thường. Mà sự cẩn trọng ấy, sau khi Khương Phi bày tỏ "Em rất nhớ anh" đã biến mất không chút dấu vết. 

Lục Bách Trình vẻ ngoài nho nhã lại khôi phục bản tính như trước, anh nắm chặt tay Khương Phi, mạnh mẽ đẩy về phía trước. 

Tư thế này quá sâu, Khương Phi không khuỵu xuống mà gần như là ngồi chồm hỗm, hai vú lắc lư đến mức toát cả mồ hôi. 

"Không được, không được đâu..." 

Khương Phi van xin hết lần này đến lần khác, cô hơi cúi người chưa kịp nằm xuống thì Lục Bách Trình đã nhét ngay một cái gối xuống bụng cô. 

Anh xoa xoa âm hộ nhẹ nhàng, rồi lại ác ý chọc một cái, nghe tiếng cô rên rỉ rồi lại tiếp tục vào từ phía sau. 

Côn thịt vẻ như càng lúc càng to. 

"A... a..." 

Khương Phi quỳ nằm úp sấp, sắp tới rồi, đầu ngón chân co chặt vào nhau, mà bụng dưới cũng đang thít chặt lại. 

Lục Bách Trình không những không rút ra mà còn đâm mạnh hơn nữa, âm hộ kia vội vàng hút chặt làm anh không thể không gấp gáp. 

Kết thúc cuộc làm tình, không biết ai tới trước, lúc rút côn thịt ra, Lục Bách Trình tháo bao, mang côn thịt đến trước mặt Khương Phi. 

"Ăn nó đi." 

Khương Phi vẫn còn đang run rẩy vì cao trào, khuôn mặt cô mê man, ngoan ngoãn mở miệng nuốt côn thịt vào, ăn hết tất cả tinh dịch bắn ra. 

Cả người Lục Bách Trình đanh lại, muốn làm thêm hiệp nữa nhưng vẫn hỏi Khương Phi: 

"Ôm em đi tắm nhé?" 

Khương Phi vẫn chưa nhận ra gì, gật một cái thấy đầu đau nhức mới bảo: 

"Em buồn ngủ quá Lục Bách Trình ạ." 

Lục Bách Trình vuốt tóc cô, không nói gì, bế cô vào phòng tắm. 

Mái tóc được vén lên anh mới nhìn rõ vết hồng hồng trên má cô. 

Không sưng, nhưng vết bàn tay in lên rõ ràng. 

Ánh Mắt của người đàn ông nóng như lửa làm Khương Phi khó có thể làm lơ, cô quay đầu đi vẻ không để ý lắm, nói: 

"Không sao rồi." 

Lục Bách Trình hít sâu một hơi, cúi người kiểm tra nhiệt độ nước, lúc sau mới nhẹ nhàng nói: 

"Phi Phi, anh không nghĩ sẽ xảy ra chuyện này." 

Nếu không vì cãi nhau, Khương Phi cũng không muốn ngả bài với An Mộng Như sớm như vậy. 

Trước đây Lục Bách Trình cho là, dù có xảy ra chuyện gì thì mình cũng ở bên cạnh Khương Phi. Nhưng khi ấy anh đã ở một nơi rất xa, thậm chí anh còn nghĩ đến việc đối xử lạnh nhạt với cô nữa. Theo ý đồ của anh, để anh mang tiếng là người theo chủ nghĩa không kết hôn sẽ tốt hơn cho Khương Phi. 

"Chuyện này sớm muộn gì cũng phải nói thôi."

Khương Phi xoay mặt anh thẳng về mình, nói từng chữ một: 

"Anh muốn cho em bình tĩnh lại, đây chĩnh là kết quả của bình tĩnh." 

"Kết quả?" 

"Một người bị đuổi còn hơn cả hai cùng bị." Khương Phi buồn ngủ lắm rồi nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường: "Sự khủng hoảng niềm tin mà anh nói đến, em đã suy nghĩ rồi. Khi trước em là người lòng vòng đi trong ngõ cụt, tình cảm cần hai người cùng cố gắng, em không nên đem lòng nghi ngờ hôn nhân đánh đồng lên người anh, cũng không nên đem những chuyện không có thật ra phân tích quá kỹ... Anh đã sẵn sàng chấp nhận thói hư tật xấu của em, nếu em vẫn còn nghi thần nghi quỷ thì rất không công bằng với anh." 

"Lục Bách Trình," Khương Phi nghiêm túc: "Em không dám hứa rằng em sẽ tốt lên ngay lập tức, em sẽ vẫn kiên trì với quan điểm không kết hôn, bây giờ em có thể chắc chắn điều duy nhất, đấy là không muốn chia tay anh... Còn anh thì sao? Anh có còn cần em nữa không?" 

Nói đến câu sau, giọng nói của Khương Phi đã run rẩy. 

------------------------ 

Đính chính lại

Do mình dịch sai tên của nhân vật nên đã sửa lại. 

Lục Bách Xuyên -> Lục Bách Trình 

Chung Ôn -> Chung Uẩn 

La Ngôn -> La Dương

Khương Trị -> Khương Thực 

Các bạn thấy chương nào có lỗi vui lòng cmt một cái để nhắc mình nhé! Xin cảm ơn! 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...