Chương 61: Chương 61. Phía trên không ngon bằng phía dưới

Trans: Quạ 

Đọc truyện tại Wattpad QuaDen01 để ủng hộ mình nhé!

Lục Bách Trình không trả lời Khương Phi. 

Anh tắm rửa sạch sẽ cho cô, tắm rửa đơn giản cho mình rồi mới cùng cô lên giương nằm. 

Cả quá trình, không phải anh không nhìn ra Khương Phi đang suy sụp tinh thần, nhưng thực tình anh không nghĩ là sẽ trả lời nhanh đến thế. 

Cô biết rõ anh sẽ không nói không. 

Cảm giác bị người ta đắn đo chèn ép dễ dàng như này không dễ chịu chút nào. Lục Bách Trình biết rõ mười mươi mình là người thế nào, anh chủ động dâng cho Khương Phi tất cả những mặt tích cực của mình, cũng cho cô đủ sự kiên nhẫn... Nhưng bây giờ nếu anh xúc động ôm cô, nói rằng anh tất nhiên cần cô, anh không nói được. 

Bởi vì anh thực sự nhìn ra quan hệ giữa mình với Khương Phi, theo suy nghĩ của Khương Phi, đáp án là anh, thật ra chưa chắc là kết quả cuối cùng, nhiều nhất cũng chỉ là an ủi nhất thời. 

Mâu thuẫn chính lại chưa được giải quyết. 

Nói không bằng làm. 

Trên thực tế, anh đã phải trả giá cho hành động này. 

Khương Phi ngủ rồi Lục Bách Trình lạng lẽ đi ra ban công, vừa mở điện thoại đã thấy mấy cuộc gọi nhỡ của bà Vạn Hi.

Vạn Hy hiện giờ không ở trong nước. Lục Bách Trình nghĩ, chậm nhất là hai ngày nữa Vạn Hy nên trở về nhà. 

Hai ngày liền đi tới đi lui Khương Phi nhức hết cả đầu, ngủ thẳng một mạch từ sáng đến tối, tám giờ mới tỉnh dậy, trong phòng tối om. 

Cô cũng nhớ lúc đang ngủ có bị đánh thức một lần, Lục Bách Trình sợ cô đau dạ dày nên nhân lúc cô chưa dậy đã nấu cho cô một bát cháo trắng nấm hương, uống rất được. 

Khương Phi liếm liếm môi, chân trần đi xuống giường. Căn phòng khá rộng, hai phía trong ngoài được ngăn bởi một cánh cửa kéo. Cô đẩy cửa ra, ánh sáng trong phòng khách chói mắt làm cô phải đưa tay che mặt. 

"Lục Bách Trình?" 

Tiếng gõ bàn phím ngừng lại, Lục Bách Trình gỡ kính xuống vẫy tay với cô: 

"Lại đây." 

Khương Phi đi tới, cả người mềm nhũn ngồi trong lòng anh, tựa vào vai anh: 

"Anh đang bận à?" 

"Ăn tối với em trước đã." Lục Bách Trình tắt máy tính. 

Khương Phi chớp chớp mắt mấy cái, cô vẫn chưa hoàn toàn buông được sự trốn tránh lúc sáng của anh. Nhưng tâm lí tương phản, ủ rũ không được, cô không hỏi lại lần thứ hai. Có một vài câu trả lời dù nhận được hay không cũng không khác biệt gì lớn. Hơn nữa cô cũng nói rằng sẽ cho Lục Bách Trình đủ sự tin tưởng, nếu cô gợi lại đề tài này một lần nữa, mặt thật sự khá đau. 

Nhưng vẫn có thể trút giận một cách hợp lý. 

Cô há miệng cắn vai Lục Bách Trình. Không mạnh, chỉ để lại một dấu răng mờ mờ, cuối cùng bình tĩnh lấy tay lau đi nước miếng bên trên, nói: 

"Đói rồi." 

Lục Bách Trình nhìn cô, cười như không: 

"Phía trên không ngon bằng phía dưới đâu." 

Khương Phi ớn lạnh cả người: 

"Da mặt quá dày là điểm yếu của anh đấy." 

Lục Bách Trình từ chối cho ý kiến, vỗ vỗ mông cô: 

"Đi rửa mặt, đưa em đi ăn tối." 

Cô không nhúc nhích, vẻ mặt vô tội: 

"Lần trước anh đi ăn cơm với Thư Thanh ở đâu? Em cũng phải đi."

Lục Bách Trình nheo nheo mắt. 

Cô lập tức giơ tay thề: 

"Không hiểu nhầm, không ghen, chỉ đơn giản là tò mò." 

Lục Bách Trình bị cô làm cho bật cười, cũng tin những gì cô nói. 

So với lần trước đến đây ăn cơm cùng Trương Duệ và Thư Thanh, lần này Lục Bách Trình có cảm giác thèm ăn hơn, nhưng cũng ăn không nhiều. Khương Phi nhìn menu rồi để anh gọi món, anh hỏi vài ba câu rồi nói: 

"Em xem một chút đi. Em ăn cái gì anh ăn cái đó." 

Không hiểu sao tâm trạng Khương Phi không thoải mái lắm, chọn đại ba món nhìn vừa ý. Món salad lên trước, cô hỏi: 

"Anh phải ở đây một tuần nữa à?" 

"Nhanh thì năm ngày." 

Khương Phi bĩu môi: 

"Chiều mai em phải về, văn phòng luật còn một vụ chưa xử lý... À đúng rồi, em đã nói cho anh biết chưa? La Dương ở bên ngoài đã đi chơi gái." 

"..." 

Cô nói chuyện một cách thản nhiên, chiếc nĩa trên tay xâm vào chiếc lá, nhanh và chuẩn xác. 

Lục Bách Trình lắc đầu: 

"Chưa nói." 

Khương Phi kể lại toàn bộ, sau đó nói: 

"Đêm hôm ấy tâm tình em với Chung Uẩn đều không tốt lắm. Lúc cô ấy ngủ rồi em gọi điện cho anh nhưng lại thấy tiếng Thư Thanh trả lời..." 

Cô cười tự giễu: "Em vốn cũng không muốn nghi ngờ nhiều, khi trước chúng ta cũng từng cãi nhau vì cô ấy, nhưng đếm hôm ấy tâm trạng em tệ vô cùng, lý trí không thắng được cảm tính cho nên mới như vậy." 

Bây giờ nghĩ lại, cô cũng cảm thấy mình đúng là quá sức đa nghi. 

Nhưng có ai luôn luôn giữ được bình tĩnh đâu? Nếu cô là người đứng ngoài cuộc, tất nhiên có thể trí lý phân tích được lợi và hại, nhưng cô lại là người trong cuộc, mà đêm ấy trời lạnh như vậy... Biết rằng nói nhiều cũng vô ích, Khương Phi vẫn muốn giải thích rõ ràng với Lục Bách Trình. 

Lục Bách Trình trầm ngâm hai giây, nói: 

"Anh cũng không đúng." 

"Cái gì?" 

"Về Thư Thanh. Em tức giận, phần lớn nguyên nhân là cô ấy khiến em cảm thấy xa lạ." 

Khương Phi tự nhận mình có quan hệ minh bạch với Lục Bách Trình, nhưng có một người phụ nữ như vậy bỗng nhiên xuất hiện bên cạnh Lục Bách Trình, mà cô lại không hay biết gì, chuyện này không chỉ khiến cô cảm thấy vô lý mà còn khiến cô nghi ngờ. 

Lục Bách Trình nói: "Từ lúc chúng ta bên nhau, anh luôn theo bản năng mà ghen ghét những người theo đuổi em. Bởi vì chính anh cũng tức giận như vậy, cho nên mới không nói cho em biết, sợ em sẽ không vui." 

"Em làm gì mà bụng dạ hẹp hòi như thế..." Khương Phi nói với một lương tâm đang cắn rứt. 

Lục Bách Trình nhìn cô, trong mắt toàn là ý trêu chọc, anh nói: 

"Em có lẽ không biết lúc thấy em ghen, anh đã mừng thầm." 

Khương Phi ngẩn ra. 

Anh không nói tiếp nữa. Vì thức ăn đã được dọn lên bàn. 

Một bữa cơm bình thường nhưng lòng người vui vẻ nên cũng tạm coi là mỹ vị. 

Ăn tối xong, hai người đi bộ về khách sạn, Ở trên con phố vắng người, gió đêm thổi nhè nhẹ lên mặt, ở đây ấm và khô ráo hơn Cừ Dương, mặc nhiều một chút sẽ không thấy lạnh. Cho dù vậy, Khương Phi vẫn như kẹo kéo dính chặt lấy Lục Bách Trình. 

Lục Bách Trình thuận tay ôm lấy eo cô: 

"Hình như nặng hơn phải không?" 

"Hả?" Khương Phi sờ sờ bụng: "Chắc là mặc nhiều đấy." 

"Béo chút cũng tốt." 

Khương Phi nghĩ đến cái gì đó, kéo tai anh xuống thì thầm: 

"Ngực em gần đây to hơn thì phải. Sáng nay anh có nhận ra không?" 

Lục Bách Trình im lặng mở tay ra như đang dang nhớ lại. 

"Hình như là có chút." 

Khương Phi cười ha ha. Chắc do tiếng cười của cô nghe thật khôi hài, Lục Bách Trình cũng cười theo. 

Hai người nhìn nhau cười khùng. 

Không lâu sau Khương Phi cảm thấy như có ánh mắt nhìn theo hai người bọn cô. Cô nhìn xung quanh một lượt rồi nhận ra Thư Thanh. 

----------------- 

Chương ngọt sủng thêm chút mặt dày của họ Lục dịch cũng nhanh :)))))

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...