Trans: Quạ
Đọc truyện ở wattpad QuaDen01 là ủng hộ mình rất nhiều!!!
Bởi vì còn công việc nên Khương Phi không thể ở lại lâu, cô trở về Cừ Dương.
Buổi tối về đến nơi, cô nhận được điện thoại của Khương Thực, nói đơn giản thì là cuộc điện thoại làm thuyết khách, tận tình khuyên bảo cô đừng giận An Mộng Như nữa, nhưng cũng không thể nói thẳng ra, chỉ hỏi cô có rảnh thì về qua nhà.
"Bố đừng đùa chứ, con còn không hiểu mẹ hay sao? Trừ khi con nghe theo ý mẹ, còn lại miễn bàn."
Nhà họ Khương chủ trương cha hiền mẹ nghiêm, trước kia An Mộng Như giáo huấn Khương Phi, Khương Thực ở giữa sắm vai người giải hòa. Lần này tuy có chút không hài lòng với việc cưới hỏi của Khương Phi nhưng trong lòng vẫn thiên vị con gái. Ông cho rằng bây giờ có Lục Bách Trình bên cạnh Khương Phi, con gái ông sẽ không kết thúc nếu không muốn, cùng lắm thì sau này ông sẽ nuôi nó. Lại nói, Khương Phi không phải là không thể sống độc lập... Nhưng mà những lời này, tạm thời không thể nói với An Mộng Như đang tức giận được.
"Mẹ con cũng là vì nghĩ cho con." Khương Thực hơi ngừng lại, rồi bắt đầu nói gần nói xa: "Hai hôm nay mẹ con nói chuyện với bố, không hiểu làm sao con lại có suy nghĩ không muốn lấy chồng, hay do con nhận nhiều án ly hôn quá chăng? Hay chuyện đại học khiến con phiền lòng? Con cứ nói với bố, bố sẽ không nói lại với mẹ con đâu."
"..." Khương Phi khóc không được cười không xong: "Không liên quan đến chuyện này, do con chủ định không muốn lấy chồng, bố không thích ăn cần tây, mẹ cũng không ép bố ăn đấy thôi."
"Đó là vì mẹ con cũng không thích ăn cần tây."
Khương Phi chỉ cười không nói gì.
Khương Thực lúng túng: "Con cũng không thể nói như vậy..."
"Bố." Khương Phi cắt ngang lời khuyên can của ông, nửa đùa nủa thật nói: "Con thực sự không muốn xảy ra, nhưng nhỡ đến lúc đó con bị tâm thần thì sao?"
Bệnh của Khương Phi không cần nói cũng tự tới, lúc chia tay Lục Bách Trình là thời điểm công việc của cô căng thẳng nhất. Lần ấy căng thẳng đến nỗi An Mộng Như cũng không dám nói chuyện lớn tiếng với cô, sợ rằng sẽ kích thích cô. Sau này mọi chuyện ổn dần, An Mộng Như mới từ từ cho cô đi xem mắt, nhưng chẳng bao lâu sau đó cô lại làm hòa với Lục Bách Trình.
Khương Thực nghe vậy quát lớn:
"Cái con bé này sao lại nói bậy thế!"
Khương Phi phải bớt nói vài câu mới cúp được điện thoại. Từ cuộc điện thoại của Khương Thực, cô có thể đoán ra thái độ của An Mộng Như. Nhưng cô không vội, bây giờ cô không thiếu nhất là thời gian.
Thế mà không nghĩ tới, An Mộng Như sẽ chủ động tìm cô nhanh như vậy.
Hôm ấy cũng tình cờ là ngày Lục Bách Trình về.
Giờ nghỉ trưa, Khương Phi thường giải quyết bữa trưa ở dưới lầu, sau đó trở về phòng làm việc được, vì quan hệ giữa cô và Lục Bách Trình nên cô vẫn không có tinh thần. Gọi điện thoại cho anh, nói cô muốn đi siêu thị mua đồ về nhà nấu lẩu.
"Anh tới bên chỗ em đi, siêu thị cũng gần, chỗ anh không tiện lắm."
"Được. Khoảng bốn giờ chiều anh đến, có cần đi cùng em không?"
"Cần chứ."
Hai người không ai nhắc đến sự việc khó chịu kia.
Lục Bách Trình nói bốn giờ chiều đến sẽ nhắn tin cho Khương Phi, đúng lúc này Khương Phi có việc phải ra ngoài, cần tài liệu chạy trước đã, Lục Bách Trình lại trở thành tài xế đưa cô đến đồn cảnh sát.
Đợi cô xong việc cũng phải qua một tiếng sau.
Mùa hè ngày dài, năm giờ trời vẫn sáng sủa, Khương Phi đi đôi giày mới, một bước lên xe liền tháo ra, dáng vẻ thoải mái, cô sáp đến gần Lục Bách Trình ngửi ngửi:
"Anh hút thuốc sao?"
"Phải đợi lâu, chán quá."
"Ai biết hiệu suất làm việc ở đây lại chậm như thế, khó trách Lương Tiêu lại đếm vụ này đẩy cho em."
Lục Bách Trình khinh bỉ: "Đồng nghiệp của em đúng cái gì cũng có thể."
"Lúc em xin nghỉ để đi gặp anh, anh ấy cũng giúp đỡ em, có qua có lại thôi mà."
Lục Bách Trình không muốn nghe chuyện của Lương Tiêu, anh im lặng lái xe, tránh cầu vượt tắc đường, vòng xe vào lối tắt, nửa tiếng sau vào tới bãi đỗ xe ngầm của một trung tâm mua sắm trên đường Ngô Đồng.
Với hành trình từ công ty luật về nhà của Khương Phi, anh không thể nào quen thuộc hơn được nữa. Khương Phi vừa lấy bằng lái xe, anh cùng cô ra ngoài, mãi cô mới dám lái xe, lái được mấy ngày lại kêu phiền, nói ghế lái không thoải mái bằng ghế bên...
Khương Phi ngày trước cũng hay mua sắm ở đây, nhưng sau này có dịch vụ chuyển phát tận nhà, cô ít tới đi. Hai người chọn này chọn kia, đến cuối, ngoài đồ nấu nướng ra còn có thêm không ít đồ gia dụng.
Trước đây sợ An Mộng Như phát hiện, Khương Phi chỉ dám để lại dấu vết của một mình cô, Lục Bách Trình tuy đến nhiều lần nhưng hiếm khi ở lại qua đêm, nên ngay cả áo ngủ cũng không thể tiện tay để nơi dễ tìm thấy.
Giờ đã khác xưa rồi.
Mua tới mua lui Khương Phi cùng Lục Bách Trình quay về tiểu khu, lúc bước vào thang máy còn tranh cãi xem nước lẩu thế nào mới là ngon nhất, tận đến cửa nhà vẫn bất phân thắng bại.
Đồ đạc trên tay Lục Bách Trình, anh nhập được mật mã cửa, Khương Phi tiến lên, nhưng không hiểu sao vừa ấn số vừa vừa cảm thấy cực kỳ bất an.
Cô lẩm bẩm: "Hay lúc mình ra ngoài quên kiểm tra cái gì đó chăng?"
Vừa dứt câu, tiếng mở cửa vang lên.
Đến khi nhìn thấy An Mộng Như đang ngồi trong phòng khách, Khương Phi mới hiểu được lý do làm mình bất an khi nãy.
"Về rồi à."
Khương Phi đè nén hơi thở: "Mẹ."
"Còn chưa ăn cơm?"
"... Con vừa đi siêu thị, định tối nay sẽ ăn lẩu."
An Mộng Như hơi gật gật đầu:
"Đợi một chút đi, mẹ cũng sắp về đây, con qua nói chuyện với mẹ một chút."
Bà phủi phủi góc áo không có nếp gấp nào, đứng dậy, như thể mới nhìn thấy Lục Bách Trình, ngoài cười nhưng trong lòng thì không, nói:
"Tiểu Lục, phiền cháu ở phòng khách một lát, dì nói chuyện với Phi Phi nói chuyện một chút."
"Được ạ." Lục Bách Trình vô cùng bình tĩnh, nhưng Khương Phi rất bất ngờ.
Từ lời thú nhận của mình, cô biết chắc An Mộng Như sẽ giận sang cả Lục Bách Trình, nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy An Mộng Như cư xử không thiện ý với Lục Bách Trình, cô có hơi không quen...
"Con còn đứng ngây ra à? Đi vào đây với mẹ!?"
An Mộng Như như đang nín thở, khuôn mặt căng ra, bà đi thẳng vào phòng ngủ, Khương Phi sững người, ngoái lại nhìn Lục Bách Trình, thấy anh ra hiệu cho cô đi nhanh theo cô mới mạnh dạn bước.
"Khóa cửa lại."
Khương Phi nghe thấy thế vô thức liếc nhìn phòng ngủ, tìm kiếm bóng dáng cái chổi lông gà... chổi lông gà của An Mộng Như thật sự là bóng ma với tuổi thơ của cô.
Đây là nhà của cô, không có chổi lông gà nào hết. Nhưng câu tiếp theo của An Mộng Như mới thật kinh người, một câu hỏi khiến cô ngu người luôn, sức mạnh còn khủng khiếp hơn chổi lông gà vạn lần.
An Mộng Như hỏi cô: "Con với Lục Bách Trình, chính xác thì ai mới là người không muốn kết hôn?"
Bạn thấy sao?