Trans: Quạ
Các bạn theo dõi bộ truyện tại wattpad QuaDen01 là ủng hộ mình rất nhiều!
Biết cả hai nhà sẽ cùng nhau ăn cơm, càng đến gần giờ hẹn Khương Phi càng lo lắng.
Giống như đây là lần đầu tiên cô gặp Vạn Hi, căng thẳng đến nỗi ba đêm không ngủ được. Thế là cô quấn lấy Lục Bách Trình cùng xem một bộ phim điện ảnh.
Tình cờ bộ phim ấy lại kể về chuyện tình yêu thuở thanh mai trúc mã, Khương Phi đã xem rồi nhưng xem đi xem lại vẫn thấy không đủ.
Cô hỏi Lục Bách Trình: "Có phải đàn ông ai cũng ngoài lạnh trong nóng không?"
Lục Bách Trình từ chối bình luận.
Cô lại hỏi: "Ngày trước em gây sự với anh, không để ý tới anh, anh có lén đứng ở chỗ tối nhìn em không? Hoặc là, cố gắng thu hút sự chú ý của em chẳng hạn?"
Cho dù Lục Bách Trình không muốn thừa nhận nhưng đó là sự thực. Loại chuyện xấu hổ này khi ấy làm cũng chẳng thấy làm sao, nhưng bây giờ đột nhiên nghĩ lại, ngoại trừ việc phát hiện mình vẫn chưa quên thì còn cảm thấy cực kì xấu hổ, chỉ hận không thể làm lại từ đầu được.
Anh đổi chủ đề: "Đã một giờ rồi, em không buồn ngủ?"
Quả nhiên Khương Phi bị di chuyển sự chú ý, cô đè nén trong lòng yếu ớt nói: "Em vẫn sợ ngày mai sẽ xảy ra chuyện không hay."
Trên thực tế, không có "chuyện không hay" nào xảy ra hết.
Người lớn hai nhà đều giấu kín tâm tư trong lòng, trời xui đất khiến thế nào mà bữa cơm vẫn tốt đẹp. Chỉ có mỗi Khương Phi là như ngồi trên đống lửa, cô nhìn Lục Bách Trình cho rằng anh cũng như mình vậy, nhưng lại thấy anh đường hoàng đĩnh đạc, trò chuyện thoải mái tự nhiên, hẳn là đỉnh hơn cô nhiều.
Đúng là kẻ không cảm thấy tội lỗi nhất ở đây.
Trước lúc chia tay, Vạn Hi tặng Khương Phi một cái vòng ngọc phỉ thúy, nói rằng lần này bố Lục không thể về được là lỗi của bà, nói cô đừng để bụng.
Chuyện này Vạn Hi đã nói trước lúc dùng cơm rồi, Khương Phi chắc chắn không để bụng, cô chỉ cảm thấy chiếc vòng trên cổ tay nặng quá, cuối cùng cũng nói cảm ơn bác Vạn Hi.
Vạn Hi hơi để ý đến xưng hô nhưng cũng không làm khác, bà quay sang nói chuyện cùng An Mộng Như.
Khương Phi ngồi quan sát, không biết có phải tại mắt cô xuất hiện ảo giác không, nhưng cô vẫn cảm thấy vẻ tươi cười của An Mộng Như là ngại ngùng và cứng ngắc.
Có lẽ bà cũng giống cô, đáng lẽ có thể thẳng thắn từ chối nhưng trong lòng thấy có lỗi, nên cũng chỉ đành mỉm cười nhận lấy.
Một bàn tay ấm áp, là Lục Bách Trình.
Cô ngước nhìn anh, hôm nay anh ăn mặc khá nghiêm túc chỉnh tề, trang trọn gọn gàng. Thực ra ngay cả khi anh mặc đồ một cách tùy tiện thì cũng vậy thôi. Có khuôn mặt này chống đỡ thì mặc cái bao tải cũng thấy đẹp sao?
Kết thúc bữa tối, Vạn Hi có tài xế đón, Lục Bách Trình lái xe đưa An Mộng Như và Khương Thực về, Khương Phi ngồi ghế cạnh ghế lái, lần đầu tiên cô cảm thấy trong xe thật ngột ngạt khó chịu khiến cô không thể thở được.
Đới mặt với sự ưu ái của Vạn Hi, An Mộng Như biết nguyên do nhưng không thể nào giận được,
Hiện giờ Vạn Hi không ở đây, Khương Phi sợ bà sẽ gây khó dễ Lục Bách Trình, nhưng suốt một quãng đường bà không hề nói gì cả. Đến lúc xuống xe, bà hỏi Lục Bách Trình:
"Có muốn ở nhà một đêm không?"
Khương Phi nín thở, lúc Lục Bách Trình đồng ý, cô lại nhìn An Mộng Như. An Mộng Như không nhìn cô, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, nói:
"Vậy đi, để dì tìm thêm một cái chăn bông, đêm nay lạnh."
Khương Phi được sủng mà lo, cô siết chặt tay Lục Bách Trình.
Lục Bách Trình lại nắm tay cô, mìm cười.
*
Bời vì lúc ăn cơm tối không yên ổn nên Khương Phi chẳng ăn được gì nhiều.
Trong lúc Lục Bách Trình đang tắm, cô xuống lầu định vào tủ lạnh xem có gì ăn được. Vừa đến cầu thang liền nghe tiếng An Mộng Như nói chuyện với Khương Thực trong bếp.
Khương Phi dừng bước.
Hai người đang chuẩn bị bữa sáng cho ngày mai. An Mộng Như có thói quen uống sữa đậu nành vào buổi sáng, cho nên tối nào cũng phải chuẩn bị đậu ngâm để xay. Còn Khương Thực là bị bà gọi vào nhà bếp ngồi nói chuyện.
An Mộng Như nói: "Buổi sáng dì lớn của Phi Phi hỏi có muốn xem mắt nữa không, bên ấy có một mối không tệ, tôi cũng định nghe ngóng xem, kết quả lại gửi cho tôi ảnh của một ông chú đầu hói... Ông nói xem "một mối không tồi" là thế nào? Điều kiện có tốt đến đâu cũng không thể là ông chú đầu hói chứ!"
"Bà cũng thật là..." Khương Thực có hơi không đồng tình: "Phi Phi hẹn hò với Tiểu Lục rồi mà bà vẫn còn muốn nó đi xe mắt à?"
"Tôi cũng chỉ tò mò chút thôi! Sau đó tôi liền bảo với dì lớn là Khương Phi có bạn trai rồi, cho xem ảnh mà dì ấy còn ghen tị, cách một cái điện thoại tôi cũng nhận ra đấy nhé."
An Mộng Như đắc ý không lâu, giọng bà nhỏ lại: "Nhưng lúc dì ấy hỏi tôi bao giờ hai đứa làm đám cưới, tôi lại không trả lời được..."
Tiếp sau là một khoảng im lặng, chỉ còn lại tiếng nước xay cùng hạt đậu.
Lúc Khương Phi cho là hai người đã nói xong chuyện rồi thì An Mộng Như lại lên tiếng: "Ầy, bữa cơm tối nay ăn không ra vị gì cả. Chung quy lại vẫn cảm thấy là mình nợ người ta cái gì đó, nhưng nghĩ đến Vạn Hi hiểu lầm mới thành ra như vậy, tôi lại bực mình... lão Khương, ông nói xem, nếu Vạn Hi mà biết chính Khương Phi mới là người không chịu kết hôn, bà ấy con giữ thái độ này được nữa không?"
Khương Thực thở dài nói: "Nói cái này bây giờ còn có ích gì, tụi nhỏ sống cho chính mình, sao bà còn nghĩ như vậy?"
"Tôi đây là chịu không nổi đáy!"
"Bà nhỏ cái tiếng lại." Khương Thực hạ giọng: "Tiểu Lục kia rất chân thành với Phi Phi."
"Tôi biết rồi, chứ không thì hôm nay tôi sao có thể cho nó ở lại? Dù sao nam nữ cũng khác biệt, tôi đang nghĩ Phi Phi có bị thiệt thòi hay không, mà bà ấy lại muốn giúp Tiểu Lục giữ Phi Phi lại..."
"Bà xem kìa, lại thế rồi!"
An Mộng Như im lặng một lúc mới lại nói: "Thôi quên đi, hai đứa nó muốn làm cái gì thì tùy, tôi không quản cũng không muốn quản."
"Chỉ mạnh miệng. Đến lúc có người hỏi, hẳn là bà lại bị tẩy não cho mà xem, bọn trẻ bây giờ..."
Sau đó đều là những lời Khương Phi đã nói cùng bà.
"Làm gì có!" An Mộng Như phản bác.
"Lần trước bà nói chuyện cùng dì ấy tôi nghe thấy rồi."
"..."
Khương Phi không đứng nghe thêm nữa, cũng không muốn tìm đồ ăn ở tủ lạnh nữa. Cô quay lại rồi lặng lẽ lên lầu.
Tối hôm ấy, hai người đều không ngủ sớm được.
Lúc ăn cơm Vạn Hi đã tế nhị nhắc đến chuyện con cái, biểu cảm An Mộng Như không rõ ràng nhưng bà vẫn khẳng định:
"Đó là việc của bọn trẻ, chúng ta cũng không thể quản được, thuận theo tự nhiên đi."
Vạn Hi cũng bỏ qua chủ đề này.
"Tính tình mẹ em nóng nảy nhưng ngoài mặt vẫn thầm bao che khuyết điểm của em. Nhớ vụ lừa đảo qua điện thoại ấy, ở nhà mẹ em đánh em một trận, hung hung dữ dữ, nhưng đến lúc gặp bác Vạn Hi, mẹ em lại toàn nói giấu cho em, sợ rằng em sẽ bị người ta coi thường. Mẹ em thực ra rất tốt bụng, cho nên mới sợ em vì lời ra tiếng vào của người khác mà khổ sở... Hôm nay nhìn mẹ cố kìm nén, em khó chịu vô cùng."
Lục Bách Trình nói: "Dì cũng là suy nghĩ cho em."
"Về chuyện con cái, anh thấy sao?"
"Chuyện này do em quyết định."
Khương Phi im lặng lúc lâu, mãi mới nói: "Kí lai chi tắc an chi*. Đối với chuyện con cái, em có hơi mâu thuẫn, vừa cảm thấy rắc rối vừa thấy mới lạ, chi bằng cứ theo tự nhiên, cái gì phải đến rỗi cũng đến thôi."
(*) Kí lai chi tắc an chi: chuyện đã đến thì cũng nên chấp nhận.
"Ừ."
Cô chợt cười một cái: "Em phát hiện ra, rất nhiều chuyện trước đây vì không chắc chắn nên thường bị làm quá lên rất nhiều, cho đến khi sự việc thực sự xảy ra, thì cũng không phải là cái gì to tát lắm."
"Em nói hôm nay?"
"Cảnh tượng hôm nay, em đã nghĩ đến vô vàn kết cục tồi tệ, nhưng anh xem, chẳng có gì xảy ra hết."
"Vì cơ bản cũng không có gì."
Khương Phi mím môi, nhoài nửa người nằm lên Lục Bách trình, tai áp lên ngực nghe rõ từng nhịp tim của anh, cô nhìn bụi bay dưới ánh đèn đường, giống như mưa phùn trong đêm, từng chút từng chút một làm ẩm ướt mảnh đất khô cằn của cô.
Cô nói: "Lục Bách Trình, cảm ơn anh."
Lồng ngực Lục Bách Trình hơi rung lên: "Đừng khách sáo."
----------------------------
"Đừng khách sáo" ở đây thật ra có nghĩa gì?
Nghĩa là, giữa hai chúng ta không cần phân chia chuyện của anh hay chuyện của em, cho nên không cần phải cảm ơn. Mọi chuyện anh làm đều vì anh yêu em.
- Quạ -
Cảm ơn và tạm biệt Khương Phi - Lục Bách Trình.
Xin chào Giang Lộng Nguyệt - Diệp Nhiên, xin chào "Đêm tháng Tám".
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bạn thấy sao?