Chương 106: Chương 105

Chương 105

Edit: Tiểu Vũ

"Bà ơi, bên này bên này." La Giai Giai vẫy vẫy vé máy bay trong tay, gọi bà nội La đang ngồi trong khu vực nghỉ ngơi.

Một nhóm 25 người của La gia bắt đầu đi tới cửa lên máy bay, xếp hàng check vé. Bà nội La cầm vé máy bay, trong lòng hết sức kích động. Bà vẫn chưa được đi máy bay lần nào, đây là lần đầu tiên. Năm ngoái được đi tàu cao tốc đã khiến bà mở rộng tầm mắt lắm rồi.

Là nhóm lao động đầu tiên của nước Trung Quốc mới thành lập, bà nội La chưa từng rời khỏi quê hương của mình. Cả đời đều bận bận rộn rộn, bà không giống những người trẻ tuổi được đi đây đi đó, được chứng kiến những cảnh tượng hoành tráng đẹp đẽ.

Khi còn bé, bà phải ở trong nhà giúp đỡ bố mẹ, lớn lên thì lấy chồng rồi giúp chồng sinh con đẻ cái làm việc đồng áng, về sau con lớn thì lại giúp con dựng vợ gả chồng chăm cháu, cháu lớn thì tiếp tục giúp nó nấu cơm chăm con. Ở nông thôn, gần như tất cả phụ nữ đều sẽ trải qua một đời như vậy, nếu may mắn được con cháu hiếu thuận thì về già sẽ được dưỡng lão nghỉ ngơi.

Còn nếu không may mắn, chờ đến khi hết sức lao động thì sẽ bị con cháu ghét bỏ, cuối cùng ngay cả chết đi như thế nào cũng sẽ phải xem con cháu còn bao nhiêu lương tâm.

Khi còn ở nhà với bố mẹ, bà nội La luôn là người làm nhiều nhất, ăn ít nhất. Bố mẹ thiên vị anh trai, ngay cả vải vóc hồi môn của bà cũng bị bố mẹ mang cho anh trai làm tiền sính lễ cưới vợ.

Tới lúc lấy chồng, nhờ tay chân nhanh nhẹn khỏe mạnh nên khá được bố mẹ chồng xem trọng. Sau khi bố mẹ chồng mất, bà liền trở thành người có tiếng nói nhất trong La gia.

Sau khi chồng mất, bà nội La một lòng hướng về con trai cả. Tư xưa tới nay, truyền thống con trai cả nuôi bố mẹ già đã trở thành truyền thống rồi, thế nên bà có thiên vị con trai cả hơn một chút. Con trai thứ 3 là út, do đó cũng rất được bà quan tâm.

Còn con trai thứ hai, bởi vì quá thẳng thắn trung thực, không biết làm nũng, không biết nói lời dễ nghe, nên không được bà nội La chú ý tới. Khi đó trong nhà rất nghèo, ai còn dư sức để đi quan tâm một người suốt ngày lầm lì không vui chứ.

Cứ như vậy, lão nhị dần dần trở thành người không được yêu thích nhất trong nhà. Lão nhị cũng không bởi vì chuyện này mà phấn đấu cố gắng, không có tiền đồ chính là không có tiền đồ.

Về sau cưới vợ sinh con, cuộc sống của lão nhị còn khó khăn hơn cả cuộc sống của bà nội La, thế nên làm sao có thể nuôi thêm cả bà?

Bà nội La càng quyết tâm quyết chí đi theo con trai cả. Là con trai đầu nên cái gì lão đại cũng được hưởng đầu. Cưới vợ sinh con, ra ngoài làm việc kiếm tiền, cộng với sự giúp đỡ của bà nội La nên con trai cả trở thành người đầu tiên xây nhà trong La gia.

Con trai thứ 3 mặc dù nhỏ nhất những cũng có tiền đồ nhất. Bởi vì lúc chú sinh ra, gia đình đã khá giả hơn cho nên chú là người duy nhất trong nhà được đi học. Không dám nói là đại phú đại quý thế nhưng không bao giờ phải lo lắng chuyện ăn mặc. Việc kinh doanh tuy rằng không lớn nhưng thu nhập mỗi tháng vẫn có khoảng 1-2 vạn.

Nhà con út khá giả là thế, nhưng bà nội La chưa từng có suy nghĩ sẽ đến ở với nhà con út. Bà rất rõ ràng, bây giờ con dâu út có thể hiếu thuận với bà nhưng nếu sống chung thì có thể sẽ không như thế. Không giống như con dâu cả, nó và bà đều là người nông thôn, tính cách và suy nghĩ đều rất giống nhau.

Con dâu cả mặc dù không thật lòng thật dạ cho lắm, nhưng cũng tuyệt đối không dám đối xử tệ bạc với bà.

La Giai Giai cùng mấy anh chị em trong nhà đều rất vui vẻ soát vé lên máy bay. Bà nội La được chú út dìu đi theo, tiếp viên hàng không nhìn thoáng qua vé của bà nội La rồi nói: "Bà ơi, chỗ của bà ở bên này cơ ạ!"

Bà nội La hả một tiếng: "Sao tôi lại không giống bọn họ?"

Tiếp viên hàng không cười nói: "Vé của bà là khoang hạng nhất, không giống khoang phổ thông ạ, cháu dẫn bà tới chỗ của bà nhé?"

La Giai Giai đi đằng trước đột nhiên quay đầu nói: "Bà nội, bà được ngồi khoang hạng nhất ạ? Cháu với bà đi xem một chút đi!"

Tiếp viên hàng không cũng không nói gì, với khách ở khoang hạng nhất, bọn họ đều sẽ chiều lòng khách hơn một chút. Cô ấy dẫn bà nội La rời đi trong ánh mắt hâm mộ của toàn thể người nhà họ La. Tới khoang hạng nhất, bà nội La còn chưa nói gì mà La Giai Giai đã kêu lên: "Oa! Ở đây rộng thật!"

Bà nội La ngay cả khoang phổ thông còn chưa từng ngồi, vừa rồi đi qua khoang phổ thông bà thấy ghế rất rộng rãi đó chứ.

Nhân viên hàng không đưa bà nội La tới một vị trí, nói: "Cháu giúp bà cất hành lý nhé!"

Bà nội La làm gì có hành lý gì, chỉ có một chiếc túi mà thôi, để xem lúc ăn cưới có gì có thể mang về thì nhét vào.

Tiếp viên hàng không nhận lấy túi rồi cất lên trên, sau đó nói với bà nội La: "Khi máy bay chuẩn bị cất cánh, bà hãy thắt dây an toàn vào nhé, chờ tới khi máy bay đã ổn định thì bà có thể tháo dây an toàn ra. Nếu như bà chưa biết, vậy thì có thể nhấn nút này, sẽ có người tới giúp bà. Hành khách của khoang hạng nhất được phục vụ đồ ăn miễn phí, bất cứ khi nào bà cần cái gì thì đều có thể gọi chúng cháu. Cái ghế này có thể điều chỉnh thành giường, nếu bà muốn ngủ thì hãy gọi chúng cháu, sẽ có nhân viên tới đưa chăn cho bà... " Tiếp viên hàng không vốn dĩ chỉ cần nói qua qua, thế nhưng thấy vị khách này có chút bỡ ngỡ, lại là người già, nên cô ấy nói kĩ hơn một chút.

Bà nội La nghe xong thì cảm thấy rất tốt, tâm trạng vô cùng vui vẻ. La Giai Giai đứng đó hâm mộ: "Ở đây thật tốt! Vì sao chúng cháu phải ngồi khoang phổ thông?"

Tiếp viên hàng không liền cười nói: "Khoang hạng nhất cả thảy chỉ có 8 ghế. Đoàn của em nhiều người như vậy nên dù có muốn cũng không đủ chỗ đâu!"

La Giai Giai không nói gì thêm, đứng đó nhìn bà nội La một lúc liền bị tiếp viên hàng không gọi đi. Bà nội La cũng không rõ vị trí này tốt đến mức nào, thế nhưng, nhìn cháu gái hâm mộ khiến bà có chút đắc ý.

Hành trình bay kéo dài hơn 4 tiếng. Khi hạ cánh, tất cả mọi người đều có chút mệt mỏi.

La Giai Giai dẫn cả nhà đi tới nơi lấy hành lý, sau đó đi ra ngoài đại sảnh. Vừa ra ngoài đã thấy có người giơ cao tấm bảng ghi chữ "La gia".

La Giai Giai: "..." Hình như hơi ngắn gọn quá thì phải? Mà, cái chữ kia, không phải do La Thiến viết đấy chứ?

Đấy, thế nên mới nói, hai người này là chị em họ cũng có chút lý do cả đấy. Hai chữ này đúng là do La Thiến vung bút viết nên.

Sau khi đón được gia đình họ La, nhân viên được giao nhiệm vụ nhanh chóng đưa họ tới khách sạn.

Nơi ở của La gia là một dãy phòng bình dân, nhưng bởi vì nó thuộc khách sạn cao cấp nên dù bình dân thì cũng có chút bình dân cao cấp.

Nơi ở của bà nội La thì khác biệt hoàn toàn, chỉ cần có mắt thì đều nhận ra.

Đi vào trong nhìn xem một chút, cách trang trí và nội thất đều khiến người ta phải trợn tròn mắt. Đương nhiên, La Giai Giai theo tới xem cùng cũng chỉ hận không thể đổi phòng với bà nội, cơ mà cô ta không dám lên tiếng.

La Phượng Lan thì không suy nghĩ nhiều như con gái! Bà ta với bà nội La đã tùy tiện quen rồi, thế nên liền nói: "Mẹ, buổi tối con với mẹ ngủ chung nhé!"

Phòng này vô cùng lớn, ngoại trừ chiếc giường xa hoa 2 m ở trong phòng ngủ thì chiếc sofa đặt ngoài phòng khách cũng có thể nằm ngủ. Trong tủ lạnh có đầy đồ ăn và đồ uống, La Phượng Lan hận không thể gói hết đem về.

Bà nội La trợn mắt nhìn con dâu: "Con với lão đại có phòng của mình, đừng có nói mấy lời này, thật mất mặt."

"Mẹ, nếu con ở đây thì buổi tối có thể chăm sóc mẹ mà! Trời tối, đi vệ sinh sẽ có chút bất tiện, đúng không?"

Quản lý cười nói: "Phòng này được trang bị hệ thống đèn âm thanh, bác chỉ cần nói bật đèn thì đèn sẽ tự động sáng ạ. Bởi vì lo phòng tối không nhìn thấy nên khách sạn chúng cháu đã lắp để phục vụ khách."

La Phượng Lan: "... Ừm, phòng này một đêm bao nhiêu tiền?"

Quản lý cười nói: "7886."

Bà nội La: "..." Ôi trời ơi!

Cùng lúc đó, La Thiến và Đường Diễn đang ở trong bệnh viện làm thủ tục khám thai. Trong lúc chờ đợi, La Thiến nói: "Gần đây bà nội em hiểu rõ sự đời hơn không ít, không còn quá đáng như xưa nữa. Không biết lúc này nhìn phòng khách sạn bà sẽ có tâm trạng gì nhỉ?"

Đường Diễn: "... Chắc là, rất vui vẻ!"

La Thiến cười một tiếng: "Ha ha, nhất định rồi, nếu là em thì em cũng sẽ vui vẻ. Nếu không phải bà ấy từng nuôi bố em khôn lớn thì em sẽ không cho bà ấy đãi ngộ tốt thế đâu! Hầy, con người ấy mà! Khi làm chuyện gì cũng nên để cho mình một con đường lui, sau này cũng sẽ dễ nói chuyện hơn. Đáng tiếc, có cái cọc chết là huyết thống, không thể không mời một nhà bác cả."

Đường Diễn không quan tâm lắm, nói: "Nếu đã nhất định phải mời, vậy thì cứ chiêu đãi cho tốt, dù sao cũng được chút thanh danh, không lỗ đâu. Nội trong 2 ngày tới tất cả thân thích sẽ đến đủ, khách sạn bên kia đang dọn phòng cho họ. Bà ngoại em ngày mai cũng tới đấy, em có muốn tới gặp không?"

"Đi chứ, tại sao lại không đi? Lúc trước chạy lên Bắc, nhờ chút tiền bà ngoại cho em mới có thể sinh sống được trong giai đoạn đầu."

Đường Diễn ừm, nói: "Vậy ngày mai chúng ta cùng đi!"

"Số 142, La Thiến." Tiếng loa thông báo vang lên.

La Thiến đứng dậy đi vào, Đường Diễn chờ ở bên ngoài, trong lòng có chút khẩn trương. Không lâu sau đó, La Thiến đi ra, cô cầm trong tay mấy tờ giấy, nói: "Phải đi lấy máu, còn cả siêu âm nữa."

"Có muốn gọi Lữ Khải không?" Đường Diễn thấy có nhiều cái cần làm liền nghĩ tới việc đi cửa sau của anh bạn thân. Dù sao thì từ sáng tới giờ, anh đã phải xếp hàng hơn 2 tiếng rồi.

La Thiến yên lặng liếc anh một lúc, nói: "Anh không hiểu gì hết, em chưa từng được trải nghiệm tâm trạng xếp hàng chờ đợi của người mẹ, thế nên bây giờ em muốn làm điều này."

Đường Diễn rất muốn nói: Hình như em cũng chưa từng được trải nghiệm cảm giác có đặc quyền nhỉ?

Nhưng anh biết, có đôi khi La Thiến sẽ lên cơn một chút, nhưng lúc ấy cô sẽ muốn trải nghiệm một số việc kỳ quái, thôi thì tùy cô vậy!

Kết quả, sau khi mất nửa tiếng xếp hàng lấy máu và 1 tiếng chờ đợi siêu âm trong vô vọng, La Thiến đi tới nhìn con số của mình và số của người vừa được gọi, cách xa nhau cả một đoạn dài thật dài.

Cô mỉm cười nhìn Đường Diễn, nói: "Diễn Diễn, số điện thoại của Lữ Khải là gì?"

Đường Diễn: "... Không phải em muốn được trải nghiệm tâm tình chờ đợi này sao?"

"Ừm, em đã trải nghiệm đủ rồi!" La Thiến vỗ vỗ ngực, nói: "Quá đủ, quá đủ rồi."

Đường Diễn: "... Để anh xem nó tan làm chưa."

Rất nhanh sau, Lữ Khải mặc áo blouse trắng phi tới.

"Chị dâu, sao chị tới mà không nói!" Lữ Khải nhìn thấy La Thiến liền mỉm cười rồi bắt mạch cho cô.

La Thiến cười cười: "Thì tại vì không muốn quấy rầy anh làm việc đó mà!"

Lữ Khải nhanh chóng tiếp: "Quấy rầy gì chứ, em cứ đến là anh có thời gian."

Đường Diễn không chịu được cắt lời: "Cô ấy là vợ tôi chứ có phải vợ cậu đâu, cậu ngọt sớt như thế để làm gì?"

Lữ Khải mỉm cười: "Tôi vui đó! Tôi từng cảm thấy cậu sẽ độc thân cả đời, không ngờ cũng có ngày thấy cậu được gả đi!"

La Thiến lập tức cười ha ha ha ha: "Đúng vậy, đúng vậy! Chỉ có em bằng lòng lấy anh ấy rồi!"

Đường Diễn: "..." Hai tên ngu xuẩn.

Sau khi đùa giỡn vài câu, Lữ Khải liền dẫn La Thiến đi siêu âm. Được chen hàng tận mấy chục người, La Thiến kiêu ngạo vô cùng.

"Diễn Diễn! Vừa rồi em đã trải em được cả hai cảm giác, hiện tại em tổng kết được như sau, có tiền tốt thật đấy! Có người quen thích thật đấy! Cái cửa sau này, quá sảng khoái, quá thoải mái luôn." La Thiến vừa nói vừa vui.

Đường Diễn liền nói: "Thế ban đầu sao em còn giày vò như vậy? Lãng phí mấy tiếng lận!"

Trước đó Đường Diễn đã phải xếp hàng 40 phút để lấy số, sau đó lại xếp hàng hơn 1 tiếng để được gọi vào khám. Nếu không phải La Thiến muốn trải nghiệm cảm giác chờ đợi này thì Đường Diễn đã muốn phá bệnh viện rồi. Đây mà gọi là bệnh viện à? Nếu bị thương chảy máu còn phải xếp hàng kiểu này thì thăng thiên luôn rồi còn đâu, chữa bệnh cái quái gì nữa!

La Thiến che mặt nói: "Em chỉ muốn nhìn xem tư thế xếp hàng oai hùng của chồng em thôi mà!"

Đường Diễn: "... Thế đẹp trai không?"

"Ha ha ha ha ha ha... " La Thiến cười to: "Đẹp trai! Cả một hàng có mỗi anh là đàn ông thì đương nhiên phải đẹp trai rồi, không muốn đẹp trai cũng không được."

Đường Diễn: "... Ừm, vui không?"

La Thiến gật đầu: "Vui!"

Đường Diễn liền nói: "Lần sau anh lại tới xếp hàng cho em nhé!"

La Thiến ôm cánh tay Đường Diễn, nói: "Diễn Diễn nhà em ngoan quá đi tốt quá đi! Nhưng mà không cần nữa đâu! Chúng ta có Khải Khải rồi, về sau bảo anh ấy giúp đỡ chút, dù sao cũng là bố nuôi mà!"

Đường Diễn cả giận: "Ai muốn cậu ta làm bố nuôi?"

La Thiến lại cười: "Bố nuôi rất tốt mà! Về sau đến khám đều không phải xếp hàng!"

Đường Diễn mắng: "Em nói gì đấy? Con của anh chẳng lẽ chỉ đáng giá chen hàng thôi sao? Không muốn xếp hàng thì anh có đầy cách! Với cả, Khải Khải gì cơ? Gọi là Lữ Khải Lữ Khải!"

La Thiến ừ ừ à à gật đầu, nhưng vừa ngoảnh đi cái là quên hết sạch những gì vừa nghe.

"Tít ~~~ tít ~~~ tít... " Đang vui vẻ thì đột nhiên trong đầu cô vang lên âm thanh máy móc kỳ lạ nào đó, chỉ vang lên trong nháy mắt liền biến mất.

La Thiến ngây người, cô nghe lại một cách cẩn thận, nhưng không nghe thấy gì nữa. Nhất thời, cô không rõ âm thanh đó vang lên trong đầu cô hay là do tai cô nghe thấy.

La Thiến nghiêng đầu, vẻ mặt vô cùng ngơ ngác, gì đó? Ảo giác à?

"La Thiến, lên xe nào!" Đường Diễn hạ kính xuống gọi.

La Thiến à một tiếng, mở cửa xe ngồi vào trong.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...