Chương 122: Chương 121

Chương 121: Đường Hình và Bạch Nhụy 2

Chuyển ngữ: Tiểu Vũ

Đường Hình nhận lấy bình thủy tinh rồi cúi xuống nhìn, bên trong bình là những chú hạc giấy đủ màu sắc, mặc dù rất bé nhưng vẫn có thể nhìn ra, nó được gấp rất đẹp.

Đường Hình lắc lắc bình đựng hạc, ánh sáng của mặt trời rơi lên thành bình rực rỡ vô cùng.

Đường Hình nhìn Bạch Nhụy, hỏi: "Cậu gấp nhiều như vậy, cứ thế tặng tớ không sao chứ?"

Bạch Nhụy cười nói: "Không sao đâu, nguyện vọng của tớ đã thành sự thật rồi."

Đường Hình nhìn cô, gật gật đầu, sau đó ôm theo bình hạc giấy đi trước, Bạch Nhụy đi theo sau cậu, hai người cùng nhau ra khỏi cổng trường.

Mấy nữ sinh kia quả nhiên không còn kiếm chuyện với Bạch Nhụy nữa, dường như họ rất sợ Đường Hình. Những người khác không biết chuyện này, thế nên, những ngày an toàn của Bạch Nhụy chỉ dừng lại ở con số 3.

Một bạn nữ cùng lớp khi đi ngang qua bàn Bạch Nhụy đã thuận tay đập quyển sách lên đầu cô.

Đường Hình và Đường Diễn đang nghe người khác nói chuyện phiếm thì đột nhiên nghe thấy tiếng kêu, cậu quay sang nhìn Bạch Nhụy, rồi lại nhìn nữ sinh nào đó đang vui vẻ lùi về sau.

Đường Hình ngẫm nghĩ một hồi, sau đó cậu lấy một viên socola từ trong balo của Đường Diễn ra, đứng dậy đi tới chỗ của Bạch Nhụy, đưa viên socola ấy cho cô.

Bạch Nhụy ngây người nhìn cậu rồi nhận lấy viên socola, sau đó cô nghe thấy Đường Hình nói: "Đứng dậy."

Bạch Nhụy đứng dậy theo phản xạ, lại nghe thấy Đường Hình nói tiếp: "Đi theo tớ."

Bạch Nhụy ngơ ngác chạy theo. Đường Hình dẫn cô tới trước mặt nữ sinh vừa đập đầu cô. Nữ sinh kia dường như không ngờ tới Đường Hình sẽ xen vào chuyện này, cô ta ngây ngốc ngẩng đầu nhìn Đường Hình.

Đường Hình dừng lại trước mặt cô ta, từ trên cao nhìn xuống, sau đó kéo Bạch Nhụy tới, nói với nữ sinh kia: "Xin lỗi."

Nữ sinh đó sững sờ, hết nhìn Bạch Nhụy lại nhìn Đường Hình, Đường Hình không còn kiên nhẫn, cậu nhíu mày nói: "Xin lỗi đi, đừng để tôi lặp lại một lần nữa."

Thế là, nữ sinh đó ngoan ngoãn nói xin lỗi.

Đường Hình đẩy Bạch Nhụy lên một bước, nói với bạn học nữ: "Về sau còn làm như thế nữa không?"

Nữ sinh lắc đầu, Đường Hình nói: "Tốt nhất là như thế."

Sau đó, cậu lại dắt Bạch Nhụy về chỗ của cô, cuối cùng mới quay lại chỗ ngồi của mình.

Đường Diễn và mấy người bạn ngây ngốc nhìn xem hành động vừa rồi của Đường Hình, mãi tới khi cậu về, mấy người mới cười hỏi: "Sao thế? Vừa ý người ta à?"

Thẩm Bối Bối cũng cười nói: "Đường Hình sẽ không vừa ý bạn ấy đâu!"

Đường Hình nhìn đám bạn, nói: "Bạn học 6 năm, lại cùng một trường đi ra, người ta có việc thì mình phải giúp, hiểu không?"

Mấy anh em nhìn nhau một hồi rồi cười ra tiếng: "Hiểu rồi!"

Chuyện này chẳng qua chỉ là một sự vui đùa, mọi người sau đó cũng không để ý tới nữa. Mặc dù Đường Hình bảo kê Bạch Nhụy, nhưng cũng chỉ là bảo kê mà thôi, bởi vì Bạch Nhụy không được vào nhóm bạn bè của Đường Hình.

Sau khi có được lời xin lỗi từ bạn nữ kia, Bạch Nhụy cực kỳ biết ơn Đường Hình, ngoài ra, còn có chút cảm tình nào đó mà chính cô cũng không hiểu thấu.

Về sau, ngày nào Bạch Nhụy cũng xuất hiện ở những nơi có Đường Hình.

Lúc Đường Hình chơi bóng rổ, Bạch Nhụy đi theo mấy bạn nữ, đứng ở bên ngoài nhìn cậu chơi bóng.

Lúc Đường Hình lên thư viện, cô ngồi ở chiếc bàn sau lưng cậu.

Lúc Đường Hình tới nhà ăn, cô chạy theo gọi những món mà Đường Hình đã gọi.

Lúc Đường Hình tới sân vận động chạy bộ, cô ngồi dưới bóng cây bên cạnh nhìn cậu.

Cảm giác mà Bạch Nhụy dành cho Đường Hình, có lẽ giống như sự hâm mộ, sự sùng bài mà fan dành cho thần tượng vậy.

Cô đi theo sau cậu, từ năm lớp 7 tới năm lớp 9, nhưng cô không dám ngày nào cũng đi theo, bởi vì cô sợ cậu sẽ chán ghét điều này. Cô cố gắng hết sức để khiến mình có thể xuất hiện một cách phù hợp với hoàn cảnh, cô cũng rất cố gắng để khiến cậu không nhìn thấy mình.

Cô biết, Đường Hình là một vệt sáng trong lòng cô, cậu giúp cô tránh được cái ngày cực kỳ đáng sợ đó, cậu giúp cô nhận được lời xin lỗi mà cô nên có được.

Cô cũng biết, Đường Hình sẽ không hiểu hai việc làm đơn giản đó của cậu đã mang tới cho cô những gì?

Cả nước đã có bao nhiêu người tự sát bởi vì không chịu nổi sự ức hiếp, bắt nạt? Bạch Nhụy không biết, nhưng cô biết mình không không đủ kiên cường, nếu như không có Đường Hình, có lẽ cô sẽ lựa chọn ra đi vào một ngày nào đó.

Thế nhưng, Đường Hình như một vệt sáng, chiếu sáng kiếp sống học sinh đáng sợ của cô, chiếu sáng mỗi một nơi tăm tối trong cái trường học này, khiến cô có thể an toàn khi tới bất cứ đâu.

Vào thời khắc đó, cô không thể không sùng bái cậu, cũng không thể không yêu thích con người đó.

"Cậu có biết Bạch Nhụy đi theo cậu không?" Thẩm Bối Bối vừa cầm một xâu nấm kim vừa hỏi Đường Hình.

Tầm mắt Đường Hình vừa vặn dừng trên thân ảnh của Bạch Nhụy, cô đang ăn cơm cùng Bạch Tử Hàng ở quán ăn nhỏ đối diện, cậu đáp: "Biết."

Thẩm Bối Bối lại hỏi: "Thế cậu không định cảnh cáo cô ấy à?"

Đường Hình quay đầu nhìn Thẩm Bối Bối, Thẩm Bối Bối nói tiếp: "Nhìn tớ làm gì? Chẳng lẽ cậu thích cô ấy đi theo cậu suốt ngày sao?"

Đường Hình lại quay đầu nhìn về phía Bạch Nhụy, thích không? Cậu không biết. Nhưng mà, có một điều cậu có thể khẳng định, cậu không chán ghét cô.

Thẩm Bối Bối nhận lấy con sò mà Đường Diễn nướng cho, cô dùng đũa một lần để ăn, thoải mái thở ra một hơi, sau đó nói: "Mấy bạn nữ trong lớp đều nói cô ấy không sạch sẽ, Đường Hình, cậu đừng có để bị mê hoặc."

Đường Hình quay đầu nhìn Thẩm Bối Bối một chút rồi cúi đầu ăn.

Ngày hôm sau, lúc Đường Hình đi học thì phát hiện ra Bạch Nhụy lại đi theo phía sau mình.

Đường Hình không nói gì, chỉ đi về phía trước, Bạch Nhụy thấy anh đi cũng đi theo, mãi tới khi tới một công viên xa lạ, cô mới nhận ra có gì không đúng.

Bạch Nhụy sững sờ, cô thấy Đường Hình quay lại nhìn mình, trên mặt cậu mang theo một nụ cười, đây là lần đầu tiên cô thấy Đường Hình cười, nụ cười đó sao mà đẹp đến vậy.

Bạch Nhụy nghe thấy Đường Hình nói: "Cậu đi theo tớ à?"

Bạch Nhụy muốn phản bác lại, cô chỉ là cùng đường tới trường với cậu thôi, sao có thể tính là đi theo? Thế nhưng cô đột nhiên nhận ra, bây giờ cậu và cô đang đứng trước một công viên xa lạ, không thể nói như thế kia được.

Bạch Nhụy cúi đầu: "Xin lỗi cậu."

Đường Hình hỏi: "Cậu thích tớ?"

Bạch Nhụy cúi đầu, Đường Hình lại nói: "Cậu có biết Nhất Trung không?"

Bạch Nhụy gật đầu, Đường Hình xoa đầu cô rồi nói: "Nếu như cậu đỗ vào đó, tớ sẽ đồng ý ở bên cậu."

Bạch Nhụy trừng lớn mắt nhìn cậu, nhưng cậu lại chỉ cười cười rồi quay người rời đi.

Từ đó về sau, Bạch Nhụy bắt đầu điên cuồng học tập, cô không có thời gian để đi theo Đường Hình nữa.

Sau đó, cô thi lên cấp 3 rồi nghỉ hè. Cô ngơ ngác ngồi trên giường suy nghĩ, có phải Đường Hình cố tình nói vậy để cô không đi theo cậu nữa? Cậu phát hiện ra cô đi theo mình, nhưng lại ngại nói thẳng ra nên đã dùng một biện pháp dịu dàng đến vậy để từ chối cô?

Một thời gian sau, thành tích thi cấp 3 được công bố, Bạch Nhụy đã đỗ vào Nhất Trung như ý nguyện, bố cô còn bày tiệc tận 3 ngày để khoe con.

Khi Bạch Nhụy đeo balo tới Nhất Trung nhập học, cô có chút thất vọng, bởi vì cô không hề biết Đường Hình sẽ thi vào trường nào.

Năm học mới bắt đầu vào tháng 9 như thường lệ, thời tiết vẫn còn sự nóng bức của mùa hè, thế nhưng ở đây đã chẳng còn cây cổ thụ trăm năm như ở trường cấp 2 số 16 nữa rồi.

Học sinh ra ra vào vào ngoài cổng trường, dưới ánh nắng mùa hè, trông ai nấy cùng đều tràn ngập sức sống. Bạch Nhụy kéo kéo quai cặp, sau đó, cô nhìn thấy Đường Hình đứng ở ngoài cổng trường.

Đường Hình vẫn là Đường Hình lúc trước, chỉ có điều đã đẹp trai một chút. Cậu dựa lưng vào bờ tường cạnh cổng trường, học sinh nào ra vào cũng phải quay đầu nhìn cậu một cái.

Lúc này, Đường Hình đã nhìn thấy Bạch Nhụy, cậu lại nở nụ cười như hôm ở công viên, Bạch Nhụy trông thấy mà ngây ngẩn hết cả người, cô nắm chặt quai cặp chạy tới trước mặt cậu.

Đường Hình cười nói: "Giữ đúng lời hẹn, cậu đã thi đỗ rồi, vậy thì bọn mình chính thức bên nhau nhé."

Bạch Nhụy không thể tin nổi, hỏi lại: "Thật sự?"

Đường Hình gật đầu, Bạch Nhụy cười lớn rồi nhảy qua ôm lấy cậu. Đây là hành động to gan lớn mật nhất của cô, nhưng cô đang rất vui, cả người kích động tới mức không thể tự kiềm chế.

Đường Hình dường như đã sớm đoán được, khi cô nhào tới cậu cũng vừa hay đưa tay đón được.

Đây cũng là sự bắt đầu của hai người, trong sự qua lại của rất nhiều học sinh, dưới cái nóng nực của mùa hè, khi mới chỉ là những cô cậu 15 tuổi, hai người họ đều thích lẫn nhau.

"Đường Diễn, cậu biết không? Anh cậu đang yêu đương với Bạch Nhụy đấy."

Đường Diễn sững sờ, cậu nhìn Thẩm Bối Bối một chút rồi hỏi: "Thật à?"

Thẩm Bối Bối gật đầu nói: "Rất nhiều người ở cổng trường nhìn thấy đấy, OMG, anh cậu thế mà lại đi thích kiểu con gái thế kia."

Đường Diễn nhíu mày: "Anh ấy thích là được rồi, quan tâm kiểu này kiểu nọ làm gì? Cậu đừng có mà đi quản chuyện cả anh ấy, tính tình anh ấy không tốt đâu."

Thẩm Bối Bối gật đầu nói: "Tớ chẳng thèm! Tối nay đi xem phim không?"

Đường Diễn gật đầu nói: "Cậu thích đi thì đi!"

Thẩm Bối Bối reo hò thích thú: "Ok, vậy tối tớ tới tìm cậu nhé."

Đường Diễn lắc đầu cười, sau đó cậu nhìn thấy Đường Hình đi về phía này, và cả Bạch Nhụy đằng sau Đường Hình nữa.

Chuyện có thể ngẫu nhiên học cùng lớp 10 năm là chuyện rất hiếm khi xảy ra.

Đường Hình và Bạch Nhụy, tiểu học là duyên phận, cấp 2 là tình cờ, còn cấp 3 này, là do Đường Hình nhờ bố Đường.

Chuyện chuyển lớp này với ông là quá dễ dàng, giống như chuyện ông nhờ người cho Đường Hình và Đường Diễn học cùng lớp với nhau vậy.

Đường Diễn trơ mắt nhìn Đường Hình và Bạch Nhụy tìm chỗ ngồi với nhau, nội tâm Đường Diễn: "..." Chỉ muốn chửi người, Đường Hình hoàn toàn quên mất người em trai này rồi.

Sau khi vị trí bên cạnh Đường Diễn trống không, Thẩm Bối Bối rất không khách khí mà chiếm dụng.

Từ đó về sau, Bạch Nhụy chính thức gia nhập nhóm bạn bè của Đường Hình, không giống với hồi cấp 2, bây giờ mọi người đã nể nang Bạch Nhụy hơn nhiều.

Còn các bạn học khác thì hoàn toàn không dám có ý nghĩ bắt nạt cô, cho dù có cảm thấy cô yêu khí đầy người thì cũng không quá quan tâm. Nhìn bạn trai của người ta đi, không đơn giản đâu!

"Tiểu Nhụy, đi ăn cơm nào." Đường Hình ném sách xuống bàn, Bạch Nhụy theo thói quen xếp lại cẩn thận cho cậu và cất sách của mình, sau đó mới đáp: "Ừm!"

Đường Hình đưa Bạch Nhụy tới nhà ăn, trên đường đi, Bạch Nhụy hỏi Đường Hình: "Cậu thích ăn cái gì?"

Đường Hình nhìn cô rồi cười: "Bắt đầu từ bây giờ, ăn món mà cậu thích ăn." Cậu biết Bạch Nhụy đã ăn món mà cậu thích suốt 3 năm, thế nên hiện tại, cậu muốn cùng cô ăn món cô thích.

Bạch Nhụy vuốt vuốt đuôi tóc, nói: "Tớ không đặc biệt thích món gì cả! Món cậu thích tớ đều thích."

Nhìn Bạch Nhụy càng lớn càng xinh, Đường Hình thản nhiên nói: "Tớ cũng không thích ăn món gì cả, cứ ăn món cậu thích đi."

Bạch Nhụy: "..." Cô ngẩn người nhìn Đường Hình nghiêm túc bên cạnh, trịnh trọng gật đầu nói: "Ừm!"

Hai người vừa đi vừa trò chuyện.

Bạch Nhụy hỏi: "Đường Hình, tớ lại gấp hạc giấy cho cậu nhé!"

Đường Hình hỏi lại cô: "Để làm gì?"

Bạch Nhụy cười nói: "Góp đủ 1000 con thì cậu có thể ước một điều đó. Mỗi ngày tớ sẽ gấp cho cậu một con, được không?"

Đường Hình gật đầu: "Tớ sẽ mua bình thủy tinh loại lớn, cậu cứ gấp to to một chút nhé."

Thế là, 3 năm sau đó, đổi thành Đường Hình đi đâu cũng dẫn theo Bạch Nhụy, Bạch Nhụy không cần phải lén lút đi theo sau cậu như lúc trước nữa.

"Tiểu Nhụy, đi chơi bóng rổ đi."

"Được."

"Tiểu Nhụy, tới sân vận động đi dạo đi."

"Được."

"Tiểu Nhụy, lên thư viện làm bài tập đi."

"Được."

Bạch Nhụy ngoan ngoãn đáng yêu như một con thỏ nhỏ, trắng trắng mềm mềm, xinh đẹp dễ thương, vừa yên tĩnh lại vừa nghe lời. Bạch Nhụy thích Đường Hình, rất rất thích. Cô chưa từng nghĩ tới, bọn họ sẽ kết thúc như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...