Chương 126: Nếu Đường Diễn ở thế giới của La Thiến 2
Chuyển ngữ: Tiểu Vũ
Hai ngày sau, La Thiến lại gặp lại người đàn ông này, hôm nay anh lại đổi một bộ vest khác.
Sau khi mang cafe lên cho khách, La Thiến quay người trở về thì nhìn thấy Đường Diễn, anh ngồi ở cái bàn không xa, vẻ mặt lạnh lùng, mắt nhìn thẳng về phía trước, trên bàn chỉ có một cái cặp tài liệu màu xanh nước biển.
La Thiến ngẩn người, cầm khay đi tới hỏi: "Sao hôm nay anh lại tới? Muốn ăn bánh ngọt sao?"
Đường Diễn: "... Không phải bởi vì muốn ăn bánh nên mới tới."
"Thế là vì trả tiền sao?"
Đường Diễn: "..." Sau khi im lặng một hồi, anh rút ví từ trong ngực ra.
La Thiến cười ha ha chặn tay anh, nói: "Tôi nói đùa thôi, anh đừng tưởng thật, làm gì có chuyện nợ tiền tip chứ."
10 phút sau, Đường Diễn nhận được một phần bánh con sò.(*)
La Thiến ngồi xuống đối diện anh, chớp chớp mắt rồi nhỏ giọng nói: "Ăn đi! Tôi biết anh thích ăn. Mà sao anh kỳ quá vậy, nếu như tôi mà có tiền giống anh thì tôi chẳng quản người ta nghĩ thế nào đâu, tôi muốn ăn thì ăn, muốn chơi thì chơi, chẳng lẽ người ta còn có thể ăn tôi sao?"
Đường Diễn yên tâm thoải mái cầm thìa lên, vừa ăn vừa nghe cô nói.
La Thiến nhìn anh ăn rồi vui vẻ nói: "Tôi thấy thái độ của Trương tổng đối với anh rất khách khí, chắc hẳn anh là tổng giám đốc của công ty lớn nhỉ."
Đường Diễn gật đầu, không nói chuyện mà chỉ ngồi ăn, La Thiến cũng không để ý, cô đứng dậy cười nói: "Được rồi, anh ăn đi! Tôi phải đi làm việc đây."
La Thiến nở nụ cười xán lạn vẫy vẫy tay với anh, sau đó quay người rời đi.
Lúc thanh toán, La Thiến nhận được 1300 tệ tiền tip, Đường Diễn vẫn nói một câu cũ rích: "Cô làm không tệ."
La Thiến cầm tiền, cười nói: "Là việc tôi mang bánh ngọt cho anh?"
Đường Diễn liếc nhìn cô một cái, cái nhìn này giống kiểu "Cô cũng biết điều đấy", khiến La Thiến cúi đầu bật cười, sau đó cô ngẩng đầu vẫy vẫy tay với anh: "Mong rằng lần sau anh lại ghé quán nhé."
Đường Diễn gật đầu với cô rồi đi ra ngoài.
Từ đó về sau, cứ 2 ngày Đường Diễn lại tới quán cafe dưới công ty một lần. Mỗi lần anh đến, La Thiến đều mang lên một miếng bánh ngọt miễn phí, còn Đường Diễn thì lần nào cũng sẽ cho cô 1000 tệ tiền tip.
Một tháng sau, Đường Diễn vào quán lần nữa, nhưng lần này, anh không được ăn bánh ngọt, cũng chẳng thấy người phụ nữ kia đâu, Đường Diễn đoán, có lẽ cô lại thôi việc rồi.
Trong lòng có chút tiếc nuối, dù sao người thấu hiểu tâm ý của anh cũng không nhiều, người biết được anh thích ăn đồ ngọt chắc cũng chỉ có cô thôi!
Cứ như vậy, La Thiến trở thành một người bí mật trong lòng Đường Diễn, bởi vì kể từ lần đó, anh chưa từng gặp lại La Thiến.
Mỗi ngày Đường Diễn đều giống như máy móc, đi làm rồi tan làm, anh nhận ra mình cũng chỉ là hạt cát ở trong cái thế giới nhốn nháo náo nhiệt này thôi. Về nhà thì cô đơn trong sự im ắng lạnh lẽo, đi làm thì tịch mịch trong sự ồn ào ầm ĩ.
Thoáng cái đã 2 năm trôi qua, Đường Diễn chợt nghe thấy bố Đường nói, bố mẹ Thẩm nói với người khác rằng Thẩm Bối Bối đang yêu một anh chàng da trắng.
Lần đầu tiên Đường Diễn biết, anh và Thẩm Bối Bối... đã không còn cơ hội nữa rồi.
Công việc mới của La Thiến là làm nhân viên phục vụ tại một nhà hàng Tây. Cô lúc này vẫn coi như còn khá trẻ, nhưng so với mấy em gái 20 tuổi thì vẫn có chút già dặn hơn, mặc dù cô cũng chỉ hơn bọn họ mấy tuổi.
Công việc này La Thiến làm hơi vất vả, bởi vì nhà hàng cô đang làm rất hay có khách nước ngoài, mà La Thiến thì lại không biết tiếng Anh, mỗi lần có khách nước ngoài tới là đều phải để người khác đi lên ứng phó. Mấy ngày nay cửa hàng trưởng có chút không vui, La Thiến lại đang cân nhắc tới chuyện đổi công việc. Công việc ở quán cafe 2 năm trước cô rất thích, hoàn cảnh và tiền lương ở đó đều rất tốt, nhưng tiếc rằng sếp lại sa thải cô.
Thật ra cô biết thừa lý do mà người ta đuổi việc cô. Chẳng qua là đỏ mắt với số tiền tip Đường tổng cho mà thôi, sau khi đuổi việc cô nhất định bọn họ sẽ ra quy định mới, kiểu như nếu khách cho tiền tip thì phải chia đôi với quán chẳng hạn.
La Thiến cũng chẳng tiếc nuối gì nhiều, là tốt thì vẫn sẽ tốt, còn nếu là đen thì có chạy đằng nào cũng vẫn đen thôi. Cô không thể ỷ lại cả đời vào nơi đó được, nhưng mà cô thật sự tiếc 1 vạn rưỡi tiền tip một tháng.
Khoác chiếc áo thu đông ra bên ngoài, tay cầm ô che mưa, cô chạy chậm chậm về phía trước.
"Gì vậy nhỉ?" La Thiến lùi trở về, nhìn người đàn ông đang ngồi im bất động trong con hẻm nhỏ, trời thì mưa to, rảnh rỗi hay sao mà lại ngồi trong hẻm này, còn không che ô nữa chứ?
La Thiến thầm nghĩ lý do, nhưng cô vẫn quyết định đứng ngoài đầu hẻm kêu lên: "Anh gì ơi, anh đang làm gì đấy? Trởi mưa mà anh không về nhà sao?"
Người đàn ông trong hẻm ngẩng đầu nhìn qua, mái tóc ướt sũng dán sát vào trán, nước mưa thuận theo mái tóc nhỏ giọt xuống, ánh mắt thì lạnh lẽo đến thấu xương.
"Ha ha, người anh em ơi, anh thử nói một câu đi! Anh đang diễn phim kinh dị à? Resident Evil? Zombie?" La Thiến nhìn người đàn ông không động đậy, bởi vì khuất bóng nên trong lòng cô có rất nhiều ý nghĩ kinh khủng xuất hiện.
"Bánh ngọt?" Người đàn ông dường như có chút nghi hoặc, anh hỏi bằng giọng nói hơi khàn khàn.
"Bánh ngọt?" La Thiến hỏi lại, nhưng chân thì chẳng dám bước vào trong, chỉ đứng ở bên ngoài gọi với vào: "Anh muốn ăn bánh ngọt hả? Tôi mua cho anh một cái nhé?"
Người đàn ông ngẩn người, nói: "Sao cô lại ở đây?"
La Thiến một tay nắm cán ô một tay vuốt vuốt tóc, khó hiểu hỏi: "Liên quan gì tới anh? Mà anh đang làm gì đấy? Nếu không có việc gì thì tôi đi nhé?"
Người đàn ông liền nói: "Cô vào đây."
"Tôi không vào đâu." La Thiến không chút do dự từ chối.
Đường Diễn: "..."
"Anh có chuyện gì sao? Tôi gọi điện nhờ cảnh sát giúp nhé, anh thấy được không?" La Thiến hỏi.
Đường Diễn câm nín rồi căn răng nói ra: "Tiền tip."
La Thiến ngây người, a một tiếng rồi hỏi: "Anh là Đường tổng?"
Một tuần này, đây là lần đầu tiên tâm trạng của Đường Diễn có vẻ tốt, giọng nói của anh không khỏi mang theo ý cười: "Ừm."
La Thiến chạy vào trong, mở đèn flash của điện thoại ra soi, sau đó kinh ngạc nói: "Đúng là Đường tổng rồi, sao anh lại ở chỗ này."
Đường Diễn liền nói: "Tâm trạng không tốt!"
La Thiến: "Gì cơ!" Tâm trạng không tốt thì ra ngoài nghịch mưa? Mà thôi, dù sao thì anh ta cũng là một người kỳ quái, có thừa tiền nhưng lại chẳng dám mua đồ ăn mà mình thích.
"À! Thế... anh vẫn muốn ngồi đó dầm mưa sao?" La Thiến hỏi.
Đường Diễn: "... Tôi chỉ là ngồi xổm lâu quá nên tê chân thôi."
La Thiến chớp hớp đôi mắt to của mình, đột nhìn cười ha ha ha ha ha nói: "Cái này anh nên nói sớm hơn chứ! Cần tôi tới dìu anh không? Anh ngồi đây bao lâu rồi?"
Đường Diễn có chút lúng túng đáp: "Trước khi trời mưa... "
La Thiến lập tức nói: "Tôi biết rồi, anh cũng sẽ chẳng thấy mưa mà vẫn đâm đầu ra ngoài đâu! Chỉ có thằng ngốc mới làm thế thôi!"
Đường Diễn yên lặng nuốt xuống câu nói chính vì thấy trời sắp mưa nên anh mới ra ngoài dầm mưa, thay vào đó là hỏi La Thiến: "Cô vừa tan làm à?"
La Thiến gật đầu nói: "Đúng vậy!"
"Sao lúc trước lại nghỉ việc ở quán cafe?" Đường Diễn hỏi. Sau khi La Thiến thôi việc, anh từng tới đó 2 lần, cho dù cả 2 lần đều là cửa hàng trưởng đến tiếp, nhưng kể từ sau lần đó, anh đã không còn đến thêm lần nào nữa.
"Nghỉ việc thì có thể có lý do gì chứ?" La Thiến cười khoát khoát tay, nói: "Cái nghề này của chúng tôi ấy mà, tính lưu động vốn rất lớn, rất ít khi làm lâu dài tại một cửa hàng nào đó."
Đường Diễn gật gật đầu, La Thiến hỏi anh: "Muốn tôi gọi xe giúp anh không? Ừm ~ hoặc là, anh có muốn tới nơi nào không?"
Đường Diễn lắc đầu, anh không muốn về nhà, cũng không muốn trở về căn phòng lạnh như băng kia.
La Thiến gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó hỏi: "Nếu anh không ngại thì tới nhà tôi nhé!" La Thiến rất tín nhiệm Đường Diễn, cô cũng chẳng hề nghĩ tới căn nhà thuê nho nhỏ của cô có hợp với anh không. Hoặc là, Đường Diễn có thể tiếp nhận được hay không?
Lúc này, Đường Diễn đương nhiên không biết căn nhà mà mình sắp tới trông như thế nào, vì thế, anh gật đầu nói: "Thế thì phiền cô rồi."
Sau đó La Thiến nói: "Anh có mang tiền không? Chúng ta gọi xe về đi!"
Đường Diễn nhíu mày: "Không phải cô vừa bảo gọi xe giúp tôi sao?" Sao bây giờ lại không có tiền rồi?
"À! Vừa rồi là tôi coi như mình đang làm chuyện tốt! Nhưng mà, là anh thì tôi sao dám có ý vượt mặt được!" La Thiến cười ha ha ha nói.
Đường Diễn sờ sờ túi bên trong ngực, xác định ví tiền và điện thoại đều còn thì mới gật đầu nói: "Có mang."
"Thế chúng ta đi thôi!" La Thiến quay đầu nhìn anh, hai mắt cô rất to, lấp lánh ánh sáng nào đó.
Đường Diễn không tự giác bước theo cô. Khu nhà của La Thiến cách nơi này không gần lắm, thế nhưng ngồi taxi thì tới rất nhanh.
La Thiến giải thích với Đường Diễn rằng: Cô phải tăng ca nên không bắt được chuyến xe cuối, nếu muốn về đi phải đi bộ mất 40 phút, coi như đi tản bộ buổi đêm.
Đến nơi La Thiến ở, Đường Diễn mới biết được, cái khu này thực chất thì là một khu nhà xuống cấp. Phòng mà La Thiến thuê không nằm sâu trong ngõ vì thế bọn họ không cần phải đi tới cái ngõ nhỏ đen sì đó, La Thiến nói, thuê nhà ở đó không an toàn.
Tòa nhà La Thiến thuế nằm ở làn sau của trục đường chính, bên ngoài cửa tòa nhà là một thiết bị khóa cảm ứng, chắc là chủ nhà lắp thêm.
Đi vào bên trong, có khoảng hơn 10 chiếc xe điện đang đỗ. La Thiến nói trước kia cô cũng có một chiếc, nhưng về sau bị trộm mất rồi, thế là cô đổi sang đi xe bus đi làm.
Tòa nhà này có 6 tầng tất cả, phòng ở của La Thiến nằm trên tầng thứ 5, cầu thang vừa hẹp vừa chật lại vừa cao, bước đi không hề dễ dàng, chỉ cần hơi không chú ý là sẽ ngã sấp xuống,
La Thiến vừa cười vừa kể, cô đã từng ngã từ trên tầng xuống tầng 1, bởi vì cầu thang quá nhỏ nên cô đã lăn xuống tận tầng 1 mà chẳng được ngừng chút nào.
Nói xong, có lẽ là nghĩ tới tình cảnh lúc đó của mình, cô che miệng lại nhỏ giọng bật cười.
Đường Diễn: "..." Cảm động vì tinh thần lạc quan của cô.
Bóng đèn treo ở cầu thang cũng là đèn cảm ứng, nhưng mà bóng đèn ở đoạn cầu thang từ tầng 2 lên tầng 3 đã bị hỏng rồi, La Thiến đành dùng điện thoại để soi đường. Đến phòng của La Thiến, Đường Diễn phát hiện đây là cửa gỗ, bên ngoài cũng không có cửa chống trộm.
La Thiến rút chìa khóa ra mở cửa, căn phòng trông cũng khá rộng, La Thiến nói nó được 29 mét vuông, bên trong có nhà tắm và nhà vệ sinh, nhưng không có nhà bếp.
Đường Diễn nhìn thấy không ít nồi niêu xoong chảo trên cái bàn dài ngoài hành lang thì liền biết phòng bếp được ở bên ngoài.
"Anh ngồi đi!" La Thiến nói.
Đường Diễn nhìn xung quanh căn phòng, có một chiếc giường rộng 1 mét rưỡi, bên trên trải ga và chăn rất gọn gàng sạch sẽ. Trên giường có một cái máy tính bảng, còn trên tủ đầu giường thì có một gói khoai tây chiên ăn dở.
Phía trước giường có một tấm thảm hình tròn, đường kính khoảng 2 mét, trên thảm có mấy cái gối và một cái bàn thấp.
Đối diện giường là một cái tủ quần áo rộng 1 mét rưỡi, bên cạnh tủ quần áo là một chiếc tủ lạnh cỡ nhỏ. Bởi vì dầm mưa nên toàn thân Đường Diễn lúc này ướt sũng, không tiện ngồi lên trên thảm hay trên giường của người ta, nhưng ngoài hai chỗ đấy ra thì chẳng có chỗ nào để ngồi cả.
La Thiến mở tủ tìm quần áo, tìm được một lúc thì cô nói: "Đường tổng ơi, anh đi tắm trước đi! Chỗ tôi bây giờ tắm là vừa vặn lắm đấy, bởi vì lúc nào người khác không cần nước thì chỗ tôi mới có nước!"
Đường Diễn xoay người đi tới phòng tắm nhưng lại nghe thấy giọng cười của La Thiến ở đằng sau.
Đường Diễn nhíu mày: "Cô cười cái gì?"
La Thiến xoay người lại, trên tay cầm một chiếc váy ngủ màu hồng, nói: "Đường tổng này, chỗ tôi không có quần áo của đàn ông, nếu bảo anh mặc váy ngủ thì anh có để ý không?"
Đường Diễn nhìn chiếc váy ngủ màu hồng trong tay La Thiến, sự buồn phiền trong lòng cuối cùng cũng bị sự tức giận thay thế, anh nghiến răng nghiến lợi nói với La Thiến: "Tôi Cực Kỳ Để Ý! ! !"
La Thiến cười ha ha ha, nói: "Vậy phải làm sao bây giờ? Anh tắm xong cũng không thể khỏa thân được! Hay là, tôi sang nhà hàng xóm mượn cho anh mặc tạm nhé? Hàng xóm của tôi vừa hay chính là một thằng nhóc đấy!"
Đường Diễn thở dài nói: "Đi mua."
La Thiến không được vui lắm: "Sắp 10 giờ tối rồi, bên ngoài trời còn mưa nữa."
Đường Diễn nghĩ nghĩ rồi nói: "Mua ở cửa hàng tiện lợi trước tòa nhà ấy, trong đó chắc chắn sẽ có quần áo ngủ và đồ lót của đàn ông."
"Trong đó đắt lắm." La Thiến lại càng không vui.
Đường Diễn hết cách, nói: "Tôi trả tiền."
Thế là, La Thiến cầm lấy tiền ra khỏi nhà.
Tiểu Vũ: Vì có 1 số bạn thắc mắc nên mình giải thích qua, 8 chương cuối này không hề có chút yếu tố xuyên không nào cả. Tác giả đang đặt ra giả thuyết rằng, nếu như La Thiến phiên bản thật sự cả về ngoại hình và tính cách (cũng chưa từng đọc cuốn tiểu thuyết mà cô xuyên vào kia) gặp được Đường Diễn thì chuyện gì sẽ xảy ra. À, Đường Diễn cũng chẳng liên quan gì tới La Thiến trong truyện nhé.
Bạn thấy sao?