Chương 129: Chương 128

Chương 128: Nếu Đường Diễn ở thế giới của La Thiến 4

Chuyển ngữ: Tiểu Vũ

Cửa hàng trưởng lúc này mới nhìn về phía Đường Diễn, hỏi: "Anh gì của La Thiến?"

"Bạn bè." Đường Diễn bình tĩnh đáp, sau đó nói: "La Thiến đã làm được mấy ngày, mấy ngày nên nhận tiền lương, tất cả phải thanh toán cho cô ấy. Nếu không thì, anh muốn tham ô chỗ tiền đấy sao?"

"Không phải, cô ấy order sai món, khiến nhà hàng chúng tôi gặp phải tổn thất, cô ấy phải bồi thường là chuyện đương nhiên. Nhìn anh cũng khá đàng hoàng mà đến chuyện này cũng không biết?" Cửa hàng trưởng là một người phụ nữa gần 30 tuổi, thế nhưng nhìn qua thì cực kỳ già.

"Tôi không biết quy củ trong nhà hàng các cô là gì, tôi chỉ biết Ủy ban bảo vệ lao động cách đây không xa." Đường Diễn lạnh nhạt nói.

La Thiến trợn mắt há mồm, Đường tổng đỉnh thật đấy!

Cửa hàng trưởng nhíu mày, tức giận nói: "Cô ấy không kí hợp đồng với chúng tôi, dù anh có tới Ủy ban bảo vệ lao động thì cũng vô dụng thôi."

"À." Đường Diễn cười lạnh nói: "Coi chúng tôi là đồ ngốc sao? Luật về lao động có điều thứ 37 về ký kết hợp đồng, nhưng cũng có điều thứ 82 về không ký kết hợp đồng đấy. Cô có thể thử xem."

Chờ cửa hàng trưởng đi hỏi thăm tình hình, Đường Diễn nhanh chóng quay đầu hỏi cô: "Bao nhiều tiên?"

La Thiến bẻ ngón tay tính tính: "18 ngày công, mỗi ngày 90 tệ, cả thảy là... 1620 tệ. Cộng thêm 45 tệ nửa ngày hôm nay nữa thì là 1665 tệ."

Đường Diễn gật đầu, nói: "Chắc chắn không phải cô order sai đồ chứ?"

La Thiến gật đầu một cách khẳng định nói: "Chắc chắn! Tôi không biết tiếng Anh mà."

Đường Diễn: "... Nếu thế thì có thể cô đã order sai đồ rồi!"

"Không phải! Tôi không biết tiếng Anh, thế nên nếu có khách nói tiếng Anh vào ăn thì đều là người khác phục vụ, cửa hàng trưởng không bao giờ cho tôi phục vụ cả. Vì vậy, chuyện order sai đồ cho khách nói tiếng Anh khẳng định không có liên quan gì tới tôi." La Thiến khẳng định lại một lần nữa.

Đường Diễn liền nói: "Lát nữa thanh toán tiền lương, một đồng một xu cũng không được để cô ta trừ."

La Thiến hỏi: "Nếu chị ta không trả tôi thì sao?"

Đường Diễn lạnh lùng nói: "Không trả? Thế thì bắt cô ta đền gấp đôi."

Như dự đoán của Đường Diễn, cửa hàng trưởng đi vào hỏi thăm chỉ là trên danh nghĩa mà thôi, lúc đi ra, chị ta nhanh chóng tính toán tiền lương với La Thiến: "Tháng này em đi làm 18 ngày, đây là 1620 tệ, em đếm lại xem có thiếu không?"

Đường Diễn khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nói: "Còn nửa ngày nữa."

Cửa hàng trưởng: "... Cô ấy đột nhiên nghỉ việc, tôi còn phải bận tìm người thay thế cô ấy nữa."

"Không muốn nghe, nên đưa bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu." Vẻ mặt lạnh lùng của Đường Diễn lúc này cực kỳ muốn ăn đòn: "Hay là... " Đường Diễn quay đầu nhìn chị ta hỏi: "Cô muốn đền gấp đôi?"

Cửa hàng trưởng ngây người, nhưng vẫn cực kì không cam tâm tìm nguyện móc ra 45 tệ đưa cho La Thiến. La Thiến rất không khách khí nhận lấy, cười nói: "Cảm ơn cửa hàng trưởng!"

Chờ cửa hàng trường rời đi, Đường Diễn mở miệng nói: "Chúng ta có tiền rồi, có phải nên đổi sang mì mới sản xuất không?"

La Thiến nháy mắt, nói: "Chúng ta có tiền, sao còn phải ăn mì nữa?"

Đường Diễn: "..." Tại sao anh không nghĩ tới điểm này nhỉ?

Đường Diễn cũng tự cảm thấy mình lạ lùng, sau đó liền nói: "Thế gọi món đi!"

La Thiến ngay cả menu cũng không thèm mở mà gọi luôn: "Beefsteak, beefsteak, à mà từ từ đã, anh mời sao?"

"Cô vừa được phát tiền lương, không phải cô nên mời sao?" Đường Diễn chọc cô.

La Thiến ngẫm lại, sau đó hỏi: "Vừa rồi anh gọi món gì?"

Đường Diễn cúi đầu suy nghĩ một hồi, nhíu nhíu mày nhìn La Thiến rồi nói: "Không nhớ."

"..." La Thiến khó hiểu nhìn anh, nói: "Anh trai à, anh gọi mà anh không nhớ là sao?"

"Vừa rồi có người giới thiệu, tôi không nghe, để người ta chốt món luôn." Đường Diễn nói.

Một lát sau, phần ăn xa hoa của Đường Diễn được mang lên, La Thiến trợn tròn hai mắt lên nói: "Sao anh lại gọi phần ăn 388 tệ?"

Đường Diễn cầm dao nĩa nhìn cô, nói: "Rất đắt sao?"

La Thiến nuốt nước miếng, nói: "Vô... cùng đắt!"

Đường Diễn cúi đầu nhìn beefsteak trước mặt, lại nhìn La Thiến ngồi đối diện, sau đó anh đẩy phần beefsteak của mình tới trước mặt cô, nói: "Ăn đi! Tôi mời."

Sau đó, anh cầm ly rượu đỏ lên uống một ngụm, La Thiến nhìn đĩa bò beefsteak cao cấp trước mặt, gần như sắp chảy nước bọt tới nơi rồi: "Thế tôi không khách khí đâu nhé?"

"Ăn đi!" Đường Diễn nhìn cô, nở nụ cười.

La Thiến cắt một miếng thịt, híp mắt bỏ vào trong miệng, vừa ăn vừa nói: "Mềm quá đi! Đường Diễn, ngon thật sự ấy."

Đường Diễn ngồi đó đợi phần beefsteak của La Thiến lên, vừa uống rượu vừa bình phẩm: "Rượu nho này sao thế nhỉ? Cứ có cảm giác quá chát."

La Thiến ngây người: "Không ngon sao?"

Đường Diễn gật đầu: "Thôi bỏ đi, ăn ngon không?"

Hai người ăn xong và tới quầy thanh toán, sau khi thu ngân báo giá, Đường Diễn trực tiếp rút thẻ ra quẹt, sau đó mang theo La Thiến ra khỏi nhà hàng.

Hai người vừa ra khỏi cửa là La Thiến liền bật cười ha ha ha ha ha.

Được rồi! Đường Diễn cảm thấy mình đã quen với điều này, mặc dù hai người mới gặp lại nhau có 2 ngày: "Cô cười cái gì vậy?"

La Thiến kéo áo Đường Diễn rồi nói: "Đường Diễn ơi Đường Diễn ơi, anh thật sự tốt quá đi! Đây là lần đầu tiên tôi thoải mái tới như vậy, anh có thấy vẻ mặt vừa rồi của mấy cô ấy không? Ha ha... Việc anh tới đã thành công khiến tôi vô cùng thoải mái và dễ chịu."

Đường Diễn: "... Thật vinh hạnh."

La Thiến vui vẻ lôi kéo Đường Diễn chen chân lên xe bus, mục tiêu của bọn họ chính là đến siêu thị mua đồ.

"Đường Diễn, anh thích ăn cái gì?"

Đường Diễn đẩy xe mua sắm đi theo sau lưng La Thiến, trong đầu hiện lên ít nhất 10 món có vị ngọt, nhưng mà anh lại ngậm miệng không đáp, La Thiến liền nói: "Trái cây cuộn đường, thịt heo xào chua ngọt, sườn xào chua ngọt, thịt ướp mắm chiên hay là bánh táo?"

La Thiến tung tẩy ví tiền trong tay, vừa đi vừa hỏi, lúc nói tên món ăn cuối cùng, cô quay đầu nhìn về phía Đường Diễn, trên mặt là nụ cười vui vẻ, bổ sung một câu cuối cùng: "Tôi đều ~ biết làm hết."

Đường Diễn cuối cùng cũng bật cười, nói: "La Thiến, cô đã biết tôi thích ăn món gì rồi... vậy thì cô cứ làm món nào cũng được!"

La Thiến liếc anh một cái, quay người lại rồi vừa đi vừa hát Bài ca vẫy hành. Đường Diễn chỉ có thể đuổi theo, La Thiến tới khu bán thịt tươi, cô nói với Đường Diễn: "Hôm nay thịt vẫn rất tươi, bình thường lúc tôi tới mua đều đã muộn rồi. Nhưng mà, hôm nay tươi thế này thì không có chuyện giảm giá rồi."

Đường Diễn nói nhanh: "Mua đi mua đi, tôi trả tiền."

La Thiến chớp chớp mắt nhìn anh, sau đó vui vẻ nói với ông chú bán thịt: "Chú ơi, cho cháu 1kg sườn nhé, loại sườn có xương ấy chú, đúng đúng đúng, chính là vị trí này, vị trí này ăn rất ngon."

Đường Diễn: "... Cô... " Lúc trước định mua thịt ở vị trí nào gì?

"Đường Diễn, anh còn muốn ăn gì nữa?" La Thiến quay đầu, hai mắt sáng lấp lánh: "Sườn thì nửa cân làm sườn chua ngọt nửa cân sốt phomai. Đã có thịt thì không thể thiếu cá, chúng ta đi mua cá đi!"

Sau đó, không đợi Đường Diễn trả lời, cô liền xoay người đi tới quầy hải sản, nói với người bán hàng: "Chú ơi, chú ơi. bắt cho cháu con cá này với... Gì cơ? 2.5 kg cơ ạ? Không nhiều không nhiều, lấy con này đi ạ."

Đường Diễn: " 2.5 kg?" Hơi nhiều đấy!

"Đường Diễn, anh còn thích ăn cái gì nữa không?" La Thiến quay đầu, tiếp tục chớp chớp đôi mắt lấp lánh nhìn Đường Diễn: "Phật nhảy tường tôi cũng biết làm! Canh gà hạt dẻ và canh vịt đều là món ngon của mùa Thu, hai món này tôi cũng biết làm, anh có muốn ăn không?"

Đường Diễn nhìn đôi mắt đang lóe sáng của cô, lặng im một lúc mới nói: "Cô xem rồi mua đi!"

Thế là, La Thiến xách theo một đống đồ cùng Đường Diễn đi ra khỏi siêu thị, Đường Diễn không còn gì để nói: "Cô đúng là không khách khí thật đấy!"

"Ha ha ha ha ha, khách khí với người cho 1,5 vạn tệ tiền tip một tháng? Tôi đâu có ngốc đâu?" La Thiến vô cùng vui vẻ, hôm nay có rất rất rất nhiều đồ ăn ngon!

Đường Diễn lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Tôi có nên cảm ơn cô không?"

Buổi tối, Đường Diễn nhìn một đống báo được trải lên sàn, sau đó là từng món từng món được La Thiến bê vào trong nhà đặt xuống đó, sườn sốt phomai, sườn xào chua ngọt, cá trắm sốt cà chua, canh vịt, tôm nhỏ xào rau, cua hấp cả con, tôm sú hấp.

Đường Diễn nhìn một bàn đồ ăn trước mặt, sau đó lại nhìn La Thiến chắp tay lạy mình: "Đạ ta Đường Diễn đại thần đã ban thưởng cơm, ân này, tất không quên."

Đường Diễn nhíu chặt mày: "Thế ân tiền tip đã quên rồi sao?"

La Thiến nghĩ nghĩ rồi nói: "Đó là dùng thành quả lao động để đổi lấy, sao có thể tính được?"

Đường Diễn không muốn để ý tới cô nữa, anh cầm đũa gắp cá ăn, ăn xong thì híp mắt khen: "Không kém khách sạn bao nhiêu đâu."

La Thiến cười: "Vốn là học từ đầu bếp của khách sạn mà."

Đường Diễn lại kẹp một miếng xương sườn, sau đó nói: "Tay nghề quả thật không tệ."

Miếng đầu tiên mà La Thiến gặp là sườn sốt phomai, sau đó cô híp mắt hưởng thụ nói: "Cuối cùng thì tôi cũng được ăn sườn sốt với nhiều phomai thế này, ngon quá đi ~ "

Đường Diễn ghét bỏ nhìn món sườn sốt phomai rồi nói: "Chẳng ra gì!"

La Thiến: "! ! !" Lập tức đặt đũa xuống, nói: "Sao lại chẳng ra gì? Phomai chính là sức mạnh đấy, hu hu hu, ngon chết mất."

Đường Diễn tiếp tục ghét bỏ nhìn phomai, sau đó anh chuyển qua ăn món canh vịt. Mùi vị quả nhiên vừa ngọt vừa thơm, mùa thu ăn món này đúng là vô cùng dễ chịu.

Sau khi cơm nước no nê, Đường Diễn dựa người về phía sau, xoa xoa bụng rồi nằm thẳng cẳng xuống cái giường tự chế của mình, nói: "Tôi không động được nữa đâu, hôm nay không rửa bát."

La Thiến cũng leo thẳng lên giường, sau đó nói: "Không rửa thì thôi, không rửa nữa."

Đường Diễn bỗng nhiên ngồi dậy: "Không rửa? Vậy mấy thứ này làm sao bây giờ?" Đường Diễn chỉ vào một đám đồ ăn thừa và bát đũa bẩn.

La Thiến đã nằm xuống, khoát khoát tay nói: "Cứ để đó đi!"

Đường Diễn trừng cô: "Sao mà để đó được? Tận một đêm đấy, nhỡ vi khuẩn lên thì sao?"

"Không biết, tôi không xa xỉ như vậy đâu! Dù sao thì tôi cũng không động đậy được nữa đâu."

Thế là, Đường Diễn chỉ có thể đứng dậy dọn dẹp, La Thiến thì nằm trên giường chỉ huy: "Trong ngăn kéo có một xấp túi to để đựng rác, cái kia đừng đổ đi, mai vẫn ăn được đấy!"

"Mai ăn? Đầy vi khuẩn."

"Không chết đâu, không chết đâu. Một đêm thôi thì lấy đâu ra vi khuẩn siêu cấp chết người được? Này, cái đó cũng vẫn ăn được, bát đũa thì để trong bồn mai dậy rửa... "

Cuối cùng Đường Diễn cũng chỉ đổ đi một món duy nhất, đó chính là món tôm xào rau mà hai người không ăn được mấy đũa.

La Thiến lúc ấy còn đau lòng nói: "Món này mới gắp được vài đũa thôi."

Đường Diễn lập tức nói: "Cái khác thì tùy cô, nhưng đĩa có rau này tôi nhất định phải đổ, để tới ngày mai thì sao mà ăn được?"

Đường Diễn dọn dẹp xong còn phải đi rửa bát, xong xuôi đâu đấy rồi anh mới lăn lên giường nằm. Lúc này, anh mới chợt nhớ tới, tại sao mình phải khổ thế này nhỉ?

Quay đầu nhìn lại, La Thiến đã ngủ say như chết ở trên giường rồi, anh đưa tay kéo kéo tóc cô, nhưng cô cũng không tỉnh, Đường Diễn chỉ có thể nhẹ giọng mắng: "Đồ không có lương tâm."

Sau đó, Đường Diễn cũng nằm xuống đi ngủ.

Ngày hôm sau, Đường Diễn tỉnh lại dưới hành động nhìn chằm chằm của ai đó, mở mắt ra thì liền bị cảnh tượng trước mắt dọa cho tới mức muốn ngủ giấc ngủ ngàn thu. La Thiến ngồi trước đầu giường của Đường Diễn, vừa ăn chuối vừa nhìn anh chằm chằm.

Đường Diễn: "! ! ! Cô làm cái gì đấy?"

La Thiến cắn một miếng chuối tiêu, nói: "Không có gì! Chỉ là thấy anh ngủ rất an tĩnh nên muốn nhìn một lát thôi. Hôm nay tôi phải ra ngoài tìm việc làm, anh có muốn đi cùng không?"

Đường Diễn thở dài, thương lượng: "La Thiến, về sau cô có thể đừng ngồi xổm trước đầu giường rồi nhìn tôi ngủ được không?"

La Thiến lại cắn miếng chuối nữa, ngây thơ hỏi: "Tại sao?"

Đường Diễn cắn răng nghiến lợi nói: "Có ai mở mắt nhìn thấy cảnh tượng này mà không giật mình kinh hãi không?"

"Cũng có phải nửa đêm ngồi trước đầu giường anh đâu!" La Thiến bất mãn nói.

Đường Diễn: "! ! !" Cô còn định ngồi trước đầu giường nhìn tôi vào lúc nửa đêm?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...