Chương 129: Nếu Đường Diễn ở thế giới của La Thiến 5
Chuyển ngữ: Tiểu Vũ
"Đường Diễn, anh xong chưa?" Hôm nay La Thiến mặc một chiếc áo trắng dài tay và một chiếc quần yếm bò, tóc buộc đuôi ngựa sau gáy, trên lưng đeo một chiếc balo nhỏ màu đen, cả người trông trẻ hơn những mấy tuổi.
Đường Diễn thắt cà vạt, sờ sờ cái cằm sạch sẽ, soi gương nhìn cả người một lượt, sau khi xác định đã ăn mặc hẳn hỏi rồi thì mới bước ra khỏi căn phòng tắm rộng chưa đầy 3 mét vuông.
Trông thấy cách ăn mặc của La Thiến, Đường Diễn hơi ngẩn người, nói: "Tuổi này rồi mà vẫn còn mặc quần yếm hả?"
La Thiến mỉm cười, nhưng tay thì đã với lấy cây chổi ở đằng sau, cô hét lên một tiếng: "Muốn đánh nhau đúng không? Tại sao tôi không thể mặc?"
Đường Diễn quay đầu đi chỗ khác, nói thầm: "Tôi còn tưởng chỉ có học sinh mới mặc thôi."
"Đi thôi đi thôi!" La Thiến kéo tay Đường Diễn ra cửa.
Chàng trai sát vách ra ngoài vứt rác thì bắt gặp cảnh tượng này, lập tức trêu chọc: "Còn nói không phải bạn trai cơ đấy."
La Thiến tạo thế tay Lan hoa chỉ chỉ cậu ta: "Đồ chó độc thân, ngậm miệng đê."
Chàng trai: "..." Thanh máu nhoáng cái bay sạch.
La Thiến cười lớn kéo Đường Diễn đi ra ngoài. Khu vực xung quanh nơi ở của La Thiến thật ra rất phồn hoa, chỉ có điều, khu mà cô ở bây giờ chính là khu dân nghèo trong nhiều khu giàu, hay nói cách khác chính là thôn trong thành phố.
Giá nhà đất ngày một leo thang, mấy tòa nhà La Thiến ở kia sớm hay muộn cũng sẽ bị dỡ. Chỉ là, nếu bây giờ động luôn thì khá khó giải quyết mặt bằng, rẻ quá thì chẳng ai chịu chuyển, còn nếu đắt thì lại chẳng ai chịu hủy. Hiện tại, đó được xem là một nơi rất lúng túng, may mà người không có tiền rất nhiều, thế nên cư dân ở nơi đó sửa sang phòng ở lại một chút rồi cho thuê, mỗi tháng cũng kiếm được không ít.
La Thiến đi ra khỏi tòa nhà, qua một làn thì chính là tuyến đường lớn, hai bên đường rực rỡ sắc màu bởi những tấm biển hiệu. Từ tiệm lẩu tới món Nhật món Hàn món Pháp... rồi tiệc đứng buffet nhà hàng Tây, cái gì cần đó đều có.
Nhà hàng Tây lúc trước mà La Thiến làm lương không cao, công việc thì lại bận rộn, ưng một cái là cuộc sống khá nhẹ nhàng thanh thản.
Bây giờ thôi việc rồi, La Thiến muốn tìm một nơi nào đó lương cao để làm.
Cô vừa đi vừa nói với Đường Diễn: "Trước đó tôi đã muốn đổi việc rồi, anh chàng sát vách nhà tôi ấy, tiền lương mỗi tháng được tận 3200, đi làm đầy đủ thêm 150, một tháng có 3 ngày nghỉ, chứ nào có giống tôi, tiền lương được có 2700, không làm đủ ngày thì bị trừ chỉ còn 2500, một tháng lại chỉ cho nghỉ có 2 ngày."
Đường Diễn vừa đi vừa nghe cô nói, nhưng anh rất ít khi đáp lại. Đối với anh, mấy chuyện mà La Thiến đang kể lể này quá nhỏ, nhỏ tới mức chỉ là một trò cười chẳng đáng để ý tới, thế nhưng anh lại chẳng phiền khi nghe nó, chỉ là không mở miệng đáp lại cô mà thôi.
Lúc đi ngang qua một tiệm trà sữa, La Thiến đi vào mua 2 cốc, cô một cốc Đường Diễn một cốc. Cô vừa uống vừa nói: "Ừm, đây chính là bữa mời khách cho việc phát lương hôm qua."
Đường Diễn: "... Tôi nhớ là một cốc trà sữa này chỉ có 6 tệ thôi?"
La Thiến hứ một tiếng, nói: "Anh xem thường 6 tệ có phải không, 2 cốc cũng là 12 tệ rồi đấy. Trước khi tôi chẳng nỡ uống đâu, thế mà bây giờ anh còn xem thường?"
Đường Diễn: "... 12 tệ thì có gì mà không nỡ?"
La Thiến bi thương nhìn về phía xa xa: "Tôi muốn tiết kiệm tiền dưỡng lão mà!"
Đường Diễn có hơi ê răng, hỏi: "Tôi đã muốn nói từ sớm rồi, bây giờ cô mới mấy tuổi? Dưỡng lão cái gì chứ?"
La Thiến liền nói: "Anh cho rằng nếu không tiết kiệm thì tới lúc tôi cần nó sẽ tự động uỳnh một cái nhảy ra trước mặt tôi sao?"
Đường Diễn bị giọng điệu u buồn của cô chọc cười, nói: "Sao cô biết là không thể?"
La Thiến liếc xéo anh: "Anh cho tôi à?"
Đường Diễn cười khẽ một tiếng, cúi đầu nói nhỏ bên tai cô: "Ừm."
La Thiến sững sờ, còn chưa kịp suy nghĩ thì đã nghe thấy tiếng cười trêu chọc của hai cô gái phía đối diện. La Thiến thậm chí còn nghe thấy hai cô ấy nói: "Cặp đôi này ngọt ngào quá đi."
"Đúng vậy đó! Hâm mộ cực kỳ, tớ vô cùng thích kiểu cưng chiều này."
La Thiến đỏ mặt, trừng Đường Diễn một cái, Đường Diễn hiển nhiên cũng nghe thấy, anh không khó chịu mà uống một ngụm trà sữa. Sau đó, khi La Thiến sắp quên thì liền nhắc: "Tôi đã nói thì sẽ giữ lời, về sau cô có thể tìm tôi để nhận khoản lương hưu này."
La Thiến: "..."
Công việc đầu tiên La Thiến nhìn trúng là làm nhân viên trong tiệm lẩu, tiền lương 3800, mỗi ngày làm việc 12 tiếng, giữa ca có 2 tiếng nghỉ ngơi ăn cơm. Nếu đi làm đầy đủ thì được cộng thêm 200 tiền chuyên cần, một tháng có 2 ngày nghỉ, nhưng mà không thể nghỉ cả ngày. Tiệm lẩu này chia ca làm, một ngày 2 ca, ca ngày và ca đêm, nếu như không có khách, những người làm ca tối sẽ được về vào lúc 3 giờ sáng, còn nếu có khách, thì lúc nào khách về mới được về.
Lúc La Thiến phỏng vấn, Đường Diễn ngồi ở một bàn phía sau đợi cô, thế nên không thể tránh khỏi việc có nghe lỏm được một chút. Sau khi La Thiến hỏi một vài vấn đề, ông chủ nói nếu La Thiến đồng ý đi làm thì ngày hôm sau có thể tới.
La Thiến nói cô sẽ suy nghĩ kĩ, sau đó liền đứng lên đi ra ngoài với Đường Diễn. Vừa ra khỏi cửa, La Thiến đã phàn nàn Đường Diễn: "Sao anh cứ gọi điện thoại cho tôi thế? Hại tôi quên phải hỏi nếu xin nghỉ thì tiền lương trừ như thế nào rồi."
Đường Diễn nhịn một chút, sau đó khẽ gõ nhẹ vào đầu cô một cái: "Làm đêm thì có gì tốt? Nhìn lại bản thân cô đi, làn da hiện tại đã không được đẹp rồi, làm đêm để già sớm hơn à?"
La Thiến hiếm khi nhìn thấy dáng vẻ mẹ già này của anh, liền nói: "Nhưng mà tiền lương rất cao! Tận 3800 lận! Nếu đi làm đầy đủ thì còn được thêm 200 tệ chuyên cần nữa, thế là dược 4000 tệ 1 tháng rồi, 2 tháng là đã có 8000 tệ." La Thiến vẫn khá ưng công việc này.
Đường Diễn lúc này mới nhìn nhận được vấn đề, đối với những người như La Thiến, ngoại trừ tiền thì cô ấy hoàn toàn không để ý tới cái khác. Dù cho có biết thức đêm không tốt, dù cho công việc có mệt mỏi, dù có thời gian làm việc quá dài. cô cũng không thể lấy đó làm lý do để không đi làm.
"Đổi việc khác đi!" Đường Diễn lạnh nhạt nói. La Thiến chỉ có thể ờ một tiếng, tiếp tục đi dạo quanh quanh với Đường Diễn. Lúc ngang qua một quán nước trái cây, La Thiến chỉ vào quầy hàng rồi nói với Đường Diễn: "Đến lượt anh mời khách."
Đường Diễn ngẩng đầu nhìn bảng giá, nước ép táo 18 tệ một cốc, nước ép dâu tây 18 tệ, nước ép dưa hấu 18 tệ, phía sau còn một số loại quả khác nữa. Anh yên lặng móc thẻ ra hỏi chủ quán: "Có thể quẹt thẻ không?"
Chủ quản cười một tiếng nói: "Có thể, tiền mặt, quét điện thoại, quẹt thẻ tôi đều chấp nhận hết."
Thế là Đường Diễn quay đầu hỏi cô: "Uống gì?"
"Sinh tố đu đủ."
Đường Diễn ngẩng đầu tìm một chút, nó nằm ở vị trí cuối cùng: Sinh tố đu đủ: 25 tệ.
Đường Diễn: "... Không ngờ cô lại chọn món đắt nhất?"
La Thiến xoa xoa đầu cười nói: "Tôi còn chưa uống món này bao giờ."
Đường Diễn im lặng: "Nói cứ như là mấy cái kia cô uống hết rồi ấy." Sau đó, anh nói với chủ quán rằng lấy 1 sinh tố đu đủ và 1 nước cam, hai người nhận lấy đồ uống của mình rồi vui vẻ rời đi.
Buổi sáng họ đã tới vài chỗ cần tuyển người rồi, nhưng đều không vừa ý.
Buổi trưa, bọn họ tìm thấy một nhà hàng Nhật Bản đang tuyển người, nhưng bởi vì đang trong giờ cơm nên ai nấy đều rất bận. Cửa hàng trường bảo bọn họ 2 tiếng sau quay lại, La Thiến rất thích hoàn cảnh nhà hàng này, thế nên liền đồng ý.
Kết quả, Đường Diễn lại lôi La Thiến vào thẳng trong nhà hàng, tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói: "Đang giờ cơm trưa, chúng ta ăn ở đây luôn đi. Ăn xong cũng vừa hay đến giờ phỏng vấn, đúng không?"
La Thiến: "... Đúng thì đúng thật." Cô nhìn cửa hàng trưởng đang kinh ngạc rồi nói với Đường Diễn: "Nhưng mà món Nhật rất đắt, nhất là nhà hàng này."
Đường Diễn lẳng lặng nhìn cô: "Tôi mời!"
La Thiến quay đầu nói với cửa hàng trưởng đang đứng sau lưng: "Cửa hàng trưởng ơi, nào nào, đưa menu đây tôi xem qua nào. Chúng tôi ăn xong rồi phỏng vấn nhé, ha ha ha ha... "
Đường Diễn: "..."
Cửa hàng trường cũng cười, hỏi: "Hai vị ăn gì ạ?"
La Thiến chưa từng ăn món Nhật, nhưng cô đã từng nghe người khác nói, cô đã đi qua khá nhiều nhà hàng Nhật, nhưng cũng mới chỉ ngửi được chút mùi vị mà thôi.
Loại nhà hàng cao cấp thế này là lần đầu tiên cô tới, một đĩa đồ ăn cũng không phải mấy trăm hay mấy nghìn, chỉ có mấy chục tệ thôi, nhưng mà phân lượng thì thật sự chẳng dám khen tặng.
Đương nhiên, quán nhà người ta cũng chẳng gạt người, ảnh món ăn trong menu rất rõ ràng về phân lượng, khách hàng bằng lòng thì gọi, không bằng lòng thì thôi.
La Thiến biết Đường Diễn có tiền, hơn nữa bữa này lại là người ta mời, thế nên cô đừng khách khí làm gì!
La Thiến nhìn menu rồi nói: "Cho tôi một phần cơm cuộn cá hồi chiên này nhé (*)." Một phần chỉ có 2 miếng sushi bé tẹo nhưng lại có giá tận 36 tệ, nếu là trước kia thì La Thiến có chết cũng sẽ không mua.
(*) Món đó đây
"Đường tổng, anh có muốn ăn món này không?" Lúc muốn lấy lòng Đường Diễn, La Thiến sẽ vô thức gọi Đường Diễn là Đường tổng.
Đường Diễn híp mắt nói: "Cô thử nói xem? Tôi mời khách, thế mà cô không gọi cho tôi?"
Thế là La Thiến quay sang nói với cửa hàng trưởng: "Mỗi món tôi đều muốn 2 phần nhé!"
Cửa hàng trường cười híp mắt gật đầu, nói: "Được, cơm cuộc 2 phần."
La Thiến lại bắt đầu đọc: "Sashimi cá ngừ, sashimi bạch tuộc, sashimi sò đỏ, sashimi tôm ngọt Bắc cực, mực sốt nướng, cá sốt nướng. Cửa hàng trưởng có món gì muốn giới thiệu không?"
(*) Dưới đây là mấy ảnh t tìm được
Cửa hàng trưởng cũng không khách khí: "Cá thu đao nướng của chúng tôi khá ngon, giá cũng tương đối rẻ. Nếu như hai vị muốn nếm thử sự đặc sắc của món Nhật thì nên dùng món Nattō (*), sashimi sò điệp cũng là món rất được ưa chuộng."
(*) Đây là món đậu ngâm thôi ae ạ =)))
La Thiến vô cùng hào phóng, nói: "Đều mang lên hết cho tôi nhé."
Chờ cửa hàng trưởng đi khỏi, La Thiến nhanh chóng quay đầu nói với Đường Diễn: "Vừa rồi tôi đã tính thử, tất cả khoảng 860 tệ, có thể không?"
"Tính nhanh vậy?" Đường Diễn hơi kinh ngạc, mặc dù anh hoàn toàn có thể tính chính xác hơn nhiều, nhưng mà khi đi ăn cơm thì ai lại rảnh rỗi ngồi tính cái này.
La Thiến đắc ý cười: "Ừm ừm." Đường Diễn không nhịn được, vươn tay xoa xoa đầu cô: "Gọi tiếp cũng được, muốn uống gì không?"
Thế là, cửa hàng trưởng lại giới thiệu thêm 2 loại nữa. Tới khi thanh toán, La Thiến ủ rũ cúi đầu nói xin lỗi với Đường Diễn: "Xin lỗi anh, tôi thật sự không biết mấy thứ đắt tiền đó lại chẳng ra gì như thế."
Đường Diễn quay đầu nhìn cô, cuối cùng vẫn không nhịn được bật cười thành tiếng: "Không ngờ cô lại không ăn được đồ sống, cô không biết mấy thứ đó là đồ sống sao?"
La Thiến lắc đầu, tủi thân nói: "Bọn họ đều nói ăn rất ngon." Bạn bè của La Thiến thỉnh thoảng sẽ ra ngoài ăn tiêu chơi bời, lúc trở về sẽ nói với La Thiến hôm nay bọn họ ăn gì ngon chơi gì vui. Có 1 lần, có người trở về nói rằng, món Nhật siêu cấp ngon, món XX ăn vào vừa thơm vừa mềm, có cảm giác dịu dàng tươi mới vô cùng.
Một người khác thì nói rằng hải sản rất ngon, một người nữa thì nói, cơm cuộn thơm vô cùng, càng ăn càng thấy ngon.
Kết quả, sau khi một bàn sashimi được đưa lên, La Thiến nhanh chóng cầm đũa gắp một miếng cho vào miệng. Cảm giác thế nào à? Ừm ~ nên nói thế nào cho đúng đây? Có chút giống thịt mỡ? Cơ mà giống thì đã tốt, đằng này còn chẳng bằng!
Sau đó cô ăn thêm 2 miếng cơm cuộn, vẻ mặt của cô lúc ăn xong như kiểu sắp nôn ra tới nơi rồi. Cô nhìn Đường Diễn, hai mắt lấp lánh ánh lệ.
Đường Diễn thấy mắt trái của cô biểu thị: Không ngon tí nào hết, còn mắt phải thì viết: Không nuốt nổi. Đường Diễn lại cười, anh coi như không nhìn thấy, tiếp tục chậm rãi ăn phần ăn của mình, nhai kĩ nuốt chậm, tỏa ra một loại khí chật thuộc về dân quý tộc.
Hiện tại, Đường Diễn vừa nhìn La Thiến ủ rũ chán chường vừa đưa thẻ cho cửa hàng trưởng, sau đó anh nói với La Thiến: "Không sao, may mà cô còn ăn được mì sợi, nếu không thì sợ rằng hôm nay sẽ phải ôm bụng đói mà về mất."
Cửa hàng trưởng cũng cười: "Không phải người nào cũng có thể ăn sashimi của Nhật, cho nên nhà hàng chúng tôi đã chuẩn bị thêm các món chín để phục vụ khách hàng. Ngoại trừ mì sợi thì còn có các loại cơm, giá thành khá rẻ và hương vị lại không tồi. Nếu cô đi làm ở đây thì về sau có thể nếm thử xem."
"Cửa hàng trường đồng ý nhận tôi sao?" La Thiến vừa kinh ngạc vừa vui mừng ngẩng đầu lên.
Cửa hàng trưởng cười: "Chỉ cần cô có thể tiếp nhận được điệu kiện trong nhà hàng của chúng tôi, đương nhiên, điều kiện của chúng tôi không tệ chút nào đâu."
Nhìn La Thiến đang liều mạng gật đầu, Đường Diễn lại có chút không được vui vẻ cho lắm.
Tiểu Vũ: Tổng lượt vote trên wattpad được 40k t đăng thêm 2 chương nhé =)))
Bạn thấy sao?