Chương 77: Chương 76

Chương 76

Edit: Tiểu Vũ đang gặm chân gà sả ớt =))

"Đi đâu đấy?" Đường Diễn đi theo sau cô, thong dong thảnh thơi hỏi.

"Đi mua áo ngủ cho anh." La Thiến nói.

Đường Diễn: "... Em đi mà... không mang theo áo ngủ của tôi?"

La Thiến dùng ánh mắt kiểu "Anh bị điên à" nhìn Đường Diễn, sau đó nói: "Em sẽ cố gắng mua cho anh loại tốt nhất!"

La Thiến cảm thấy, Đường Diễn đã kiếm về cho mình số tiền gấp 4 lần số vốn bỏ ra, vì thế mua áo ngủ tốt lấy lòng anh cũng là chuyện nên làm.

La Thiến trước đó cũng có mua áo ngủ cho mình và La Diễm, nhưng là mua ở cửa hàng bình dân, thế nên cô không dẫn Đường Diễn tới đó mà đi tới cửa hàng chuyên bán đồ ngủ cho nam. La Thiến cũng không biết đây có phải hàng hiệu gì không, vì vậy quay sang hỏi Đường Diễn: "Cửa hàng này có được không?"

Đường Diễn đâu có hiểu mấy cái này, quần áo của anh từ lớn đến bé đều được đặt may theo yêu cầu, thỉnh thoảng có việc đột xuất thì cũng sẽ để thư kí Kiều cho người đi mua, chưa từng phải đụng tới khoản này bao giờ hết.

"Rất tốt!" Đường Diễn mở mắt nói dối.

La Thiến cũng cảm thấy rất tốt: "Em cũng thấy thế, có thể mở cửa hàng ở đây thì chắc chắn là tốt rồi, nhìn cách trang trí của họ kìa." Rất là phong cách luôn.

La Thiến liền dẫn Đường Diễn tiến vào, nhân viên bán hàng vô cùng nhiệt tình đi tới tiếp đón, sau đó lấy cho Đường Diễn hai bộ xem thử. La Thiến sờ thử, hoàn toàn chẳng khác cái áo giảm giá cô mua lúc trước là bao, thế mà nó có giá tận 1400 tệ lận, đắt hơn gần gấp đôi cái lúc trước cô mua.

Ra khỏi cửa hàng, La Thiến vẫn còn lải nhải vì xót tiền: "Chẳng biết là nhãn hiệu gì nữa, nhân viên cũng chỉ nói là hàng quốc tế. 1 bộ mà tốn của em đến hơn 700 tệ."

Đường Diễn: "..." Anh đột nhiên có cảm giác mình đang đi ăn bám, bèn nói: "Nhãn hiệu này rất tốt!"

Đường Diễn vừa dứt lời, một người đàn ông đi ngang qua rướn đầu nhìn túi xách Đường Diễn cầm trong tay rồi nói: "Cửa hàng này không phải cửa hàng auth đâu, đều là hàng bán buôn thôi. Cái shop nhỏ ngay bên cạnh nó mới là chỗ bán hàng auth, mà giá còn rẻ hơn một chút đấy."

Nói xong, người đó còn cười cười với bọn họ, sau đó liền nắm tay bạn gái rời đi.

Đường Diễn: "..."

La Thiến: "..."

Chờ người kia đi xa, La Thiến mới tức giận nói: "Tức chết em rồi, quay lại trả hàng ngay và luôn."

Đường Diễn không muốn mất mặt, thế nên liền cố sống cố chết giữ chặt lấy La Thiến đang xoay người rời đi, vừa giữ vừa nói: "Dù sao cũng đều là vải, mặc lên người chẳng khác nhau đâu."

La Thiến không khỏi oán giận, nói: "Anh còn nói anh biết cơ đấy, thế anh có biết đó là cửa hàng fake không?"

Đường Diễn có chút chột dạ: "Tôi nhìn nhầm 1 chữ tiếng Anh thôi mà."

La Thiến bán tín bán nghi nhưng cũng không truy cứu nữa, dù sao cũng có phải cô mặc đâu.

Cơ mà cứ nghĩ lại là cô tức muốn ói máu, vì thế cô bèn quay sang cà khịa Đường Diễn: "Dù sao thì đều là vải, mặc lên người cái nào cũng như nhau, thế thì chúng ta tới siêu thị mua đồ lót cho anh nhé."

Đường Diễn: "..." 30 tuổi rồi nhưng còn chưa biết mùi vị quần lót siêu thị.

Cuối cùng, lương tâm của La Thiến vẫn chưa có bị chó gặm hết, cô không dẫn Đường Diễn tới siêu thị nữa mà đưa anh tới một cửa hàng đồ lót cho nam, trong lòng còn nói thầm, nếu không phải cô thấy đồ lót ở cửa hàng fake vừa nãy quá xấu thì cô đã mua luôn cho anh ở đấy rồi, cho dùng đồ fake cả bộ luôn.

Ơ? La Thiến sững sờ: "Bây giờ ngay cả cái đó mà mình cũng biết thưởng thức rồi cơ á?" Cô thế mà lại đi nhìn quần lót của đàn ông? Lại còn nhìn ra được nó đẹp hay xấu?

Đường Diễn: "? ? ?" Mặc dù anh có mang thẻ nhưng lại không muốn lấy ra, bởi vì anh rất thích cảm giác được La Thiến mua đồ cho. Thế nên, toàn bộ quá trình mua sắm anh đều chỉ phụ trách việc xách đồ, nếu như còn quên cái gì thì anh còn nhắc La Thiến nữa: "Quên mua dầu gội đầu rồi."

La Thiến liền lạch bạch lạch bạch dẫn anh đi mua.

"Dao cạo râu."

La Thiến đi đưa anh đi chọn, Đường Diễn còn muốn thử vài lần, đồ vật này rất quan trọng, thoải mái hay không thoải mái sẽ ảnh hưởng tới tâm trạng cả buổi sáng.

Cứ như vậy, sau một hồi Đường Diễn nhắc cái này đề cái nọ, La Thiến cuối cùng cũng nhận ra: "Ơ, không đúng! Anh chỉ ở nhà em có 1 đêm thì sao phải mua nhiều đồ như vậy?

Đường Diễn nở một nụ cười rất có thâm ý, không trả lời mà giục cô tiếp tục mua mua mua.

Ngày hôm sau, khi La Thiến thúc giục Đường Diễn dọn dẹp đồ đạc trở về Bắc Kinh thì Đường Diễn không thèm để ý tới cô. Anh ngồi trên sofa ngoài phòng khách xem TV, mặt không biểu cảm đẩy cái người đang đứng chắn TV sang một bên.

La Thiến: "..."

La Diễm không xen vào chuyện của hai người này, chị vào trong bếp chuẩn bị bữa sáng.

La Thiến chỉ có thể ngồi xuống bên cạnh anh, hỏi: "Anh không quay về à? Công ty không chủ thì làm sao bây giờ?"

"Còn có thư kí Kiều mà! Với cả bây giờ là thời đại nào rồi, work from home đã trở nên rất phổ biến và dễ dàng. Lúc nào cần trở về thì tôi sẽ tự trở về." Xem như là đi công tác, Đường Diễn nghĩ.

La Thiến hít sâu một hơi, Đường Diễn tiếp tục nói: "Nghe nói em đang muốn tìm công ty thiết kế?"

Bởi vì chưa quen giường nên sáng nay anh dậy khá sớm, La Diễm cũng dậy sớm nên anh thừa cơ thăm dò tin tức của La Thiến dạo gần đây từ La Diễm.

La Thiến gật đầu, Đường Diễn lại hỏi: "Công ty trước kia thiết kế cho công ty tôi khá ổn đấy, giới thiệu cho em nhé?"

La Thiến nghe xong bèn quên luôn chuyện giục Đường Diễn rời đi, gật đầu lia lịa nói: "Giới thiệu đi, giới thiệu đi! Em tìm rất nhiều công ty rồi nhưng các bản thiết kế của họ đều không cho ra được cảm giác như tiệm mà La Tuấn làm thêm lúc trước, hơn nữa còn chào giá cực kỳ cao, tưởng em là heo mà làm thịt chắc!"

Đường Diễn gật gật đầu, nói: "OK, sẽ giới thiệu cho em!" La Thiến vui vẻ tiếp nhận ý tốt này, Đường Diễn liếc nhìn cô, cũng cảm thấy vui vẻ vì đã thành công nói lảng sang chuyện khác.

Hôm nay La Thiến đi dán tin cho người độc thân thuê nhà, sau đó đi chào hỏi một vài doanh nghiệp cung ứng thực phẩm; La Diễm thì mang theo Vệ Ngọc Đào ra ngoài khảo sát chất lượng cafe và đậu nành. Hai chị em đều là người ngoài ngành, nên sau một ngày chạy khắp nơi thì cũng chẳng có tiến triển gì.

La Thiến biết, loại chuyện này chỉ có thể học dần dần mà thôi, thế nên cô dứt khoát lên mạng đặt mua mấy quyển sách về đọc. Sau đó, cô nghĩ tới việc chạy tới mấy quán cafe gần đây để thăm dò nội tình địch.

Đường Diễn thấy cô bận rộn loạn hết cả lên thì hỏi: "Em thế này không ổn đâu! Có bản kế hoạch không?"

La Thiến vuốt vuốt tóc: "Không có kinh nghiệm mà! La Tuấn có biết một chút, nhưng vẫn không thể làm tốt được!"

"Trước tiên phải lên một bản kế hoạch đã! Mặt tiền cửa hàng em có rồi, vị trị cũng rất đắc lợi, thiết kế và trang trí thì tôi sẽ liên hệ cho em, đảm bảo tất cả đều tốt. Thiết bị cần mua cũng không phải chỉ có máy pha cafe đâu, em phải chuẩn bị cả bàn ghế và các loại máy móc khác nữa. Quán cafe thì cần những loại máy gì? Máy pha cafe là chắc chắn rồi, ngoài ra còn máy lọc, máy làm sữa vân vân. Em sẽ không chỉ bán mỗi cafe, còn bánh trái các kiểu nữa, nên các thiết bị để nấu nướng, bảo quản, làm sạch đương nhiên đều phải có.

Còn các loại nước uống khác thì sao? Ngoại trừ cafe ra thì còn có trà, nước trái cây, sinh tố... Tuyển người như thế nào, các loại máy móc sử dụng ra làm sao, các món định bán phải làm như thế nào, tất cả những điều này đều phải học thất tốt trước khi mở tiệm. Mấy ngày nay em bận rộn khắp nơi như thế, đã xin được giấy phép kinh doanh chưa? Còn cả những khoản chi như mua sắm nguyên vật liệu, lương của nhân viên, điện nước vân vân, em phải thuê một kế toán để làm việc này."

Đường Diễn còn chưa nói hết, chỉ nói đơn giản 2-3 câu mà La Thiến đã choáng váng hết cả. Trước đó cô cũng đã ghi những việc cần làm rồi, nhưng so với những gì Đường Diễn vừa nói thì còn thiếu mấy việc nữa. Mặc dù về sau cũng sẽ phát hiện ra rồi vẫn sẽ giải quyết được thôi, nhưng lúc đó không tránh khỏi việc luống cuống tay chân.

Tóm lại là, nếu như chuẩn bị mọi thứ thật kỹ càng thì tương lai sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.

"Cần tôi giúp không?" Đường Diễn hỏi.

La Thiến gật đầu, Đường Diễn liền nói: "Việc đầu tiên, lên mạng tuyển kế toán đi! Để cô ấy dạy em một chút kiến thức về thu chi, tiền nong là chuyện mà người chủ bắt buộc phải nhúng tay. Sau đó thì bảo cô ấy cùng em đi xin giấy phép kinh doanh, chờ chính quyền địa phương kiểm tra cấp phép xong thì việc trang trí thiết kế cũng đã hòm hòm rồi. Chuyện tuyển nhân viên cũng phải cân nhắc một chút, phải tuyển trước khi khai trương ít nhất là 1 tháng, để còn hướng dẫn mọi người cách sử dụng máy móc thiết bị. Việc cuối cùng, tìm một người có hiểu biết về phương diện này, hoạch định kế hoạch một cách hoàn chỉnh nhất. Việc này, tôi giúp em?"

La Thiến bật cười, nói với Đường Diễn: "Anh tốt quá đi, cảm ơn anh nha!"

Đường Diễn gật đầu, cũng chỉ có những lúc thế này mới nhớ rõ anh tốt thôi.

Một cách dần dần và từ tốn, Đường Diễn đã chính thức đi vào cuộc sống mới của La Thiến, giúp đỡ cô và quán cafe của cô đi vào quỹ đạo.

Còn phía Bắc Kinh thì...

Thẩm Bối Bối lại đến Đường thị một lần nữa, vẫn là thư kí Kiều tiếp đón.

Phòng làm việc tổng giám đốc trống không khiến Thẩm Bối Bối nhíu mày: "Đường Diễn vẫn chưa trở về sao?"

"Đúng vậy, nơi Đường tổng đi công tác tương đối xa xôi, anh ấy đã thông báo sẽ đi một khoảng thời gian." Thư kí Kiều quy củ trả lời.

"Đến cùng là đi đâu công tác vậy?" Thẩm Bối Bối hỏi.

Thư kí Kiều: "Đường tổng không nói chuyện này với tôi." Nhưng cái khác thì còn lâu cô mới nói.

Thẩm Bối Bối hết cách, đi xuống tầng với vẻ mặt u ám cực kỳ, cô có cảm giác Đường Diễn đang tránh mặt mình. Lý dó cô chia tay Đường Diễn thật ra rất đơn giản, đơn giản đến mức quá đáng.

Đó chính là: chán rồi!

Thẩm Bối Bối và Đường Diễn bắt đầu yêu nhau từ năm lớp 10 đến lớp 12. Mặc dù gia thế nhà cô ta không bằng Đường Diễn, bố mẹ cô ta cũng rất hài lòng về anh nhưng lúc đó hai người đều là những thiếu niên thiếu nữ mười mấy tuổi, vẫn chỉ là 2 đứa trẻ.

Lúc mới yêu, hai người đều rất nghiêm túc, thắm thiết một khoảng thời gian. Bạn bè của Đường Diễn đều gọi cô ta là chị dâu, Đường Diễn cũng rất chân thành, luôn xem cô ta là người của anh.

Cũng vì thế mà lòng chiếm hữu của Đường Diễn rất rõ ràng. Ban đầu Thẩm Bối Bối còn thấy kiêu ngạo vì điều này, nhưng lâu dần, cô ta thấy mình bị trói buộc. Nhất là còn trẻ, không suy nghĩ được sâu và xa, chỉ cảm thấy ở bên nhau 3 năm đã quá chán nên chia tay thôi. Trong suy nghĩ của bọn họ lúc ấy, chỉ có tình cảm tốt hay xấu mà thôi, chẳng màng suy nghĩ đến tương lai. Thích thì ở bên nhau, còn không thích thì chia tay.

Thẩm Bối Bối còn trẻ, cảm thấy Đường Diễn quá bá đạo, hai người cũng đã cãi nhau mấy lần về vấn đề này. Cộng thêm lâu ngày, tình cảm cũng dần phai nhạt, đứng trước con đường đại học, nghĩ đến chuyện tương lai cứ phải đối diện với gương mặt không biểu cảm của Đường Diễn thì Thẩm Bối Bối cảm thấy quá nhạt nhẽo.

Ở thời kì phản nghịch, Thẩm Bối Bối tuyệt đối không muốn bị Đường Diễn trói buộc, thế nên cô ta muốn chia tay. Bố mẹ cô ta biết được thì đương nhiên không đồng ý, Đường Diễn mặc dù lạnh như băng nhưng bố mẹ Thẩm vẫn nhận ra anh đối xử với Thẩm Bối Bối rất tốt, quan trọng là, gia thế của Đường Diễn đã định trước một tương lai sáng lạn sau này của anh.

Một người không thể không có khuyết điểm, tính cách của Đường Diễn đã quyết định tình cảm giữa anh và Thẩm Bối Bối không có chút thú vị nào. Nhưng, một khuyết điểm nhỏ thế này hoàn toàn không thể che lấp vầng sáng trên con người anh.

Bố mẹ Thẩm càng không đồng ý, Thẩm Bối Bối càng làm loạn. Sau đó, không nói cho bất cứ ai, cũng chưa hề nói lời chia tay chính với Đường Diễn, Thẩm Bối Bối xách valy ra nước ngoài thi đại học. Bố mẹ Thẩm không kịp phản ứng, Đường Diễn cũng càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhà Thẩm Bối Bối không nghèo, trong tay cô ta có rất nhiều tiền tiêu vặt bố mẹ cho, thành tích cũng tốt, thế nên việc xin học ở nước ngoài thành công một cách đơn giản. Bố mẹ Thẩm chỉ có một đứa con gái, đi cũng đi rồi, vì thế chỉ có thể lúng túng xin lỗi Đường gia.

Nhưng, con người thì sẽ đều trưởng thành, Thẩm Bối Bối ở nước ngoài cũng yêu đương mấy lần, nghiêm túc với cô ta thì cô ta không thích, còn không nghiêm túc thì coi như chơi đùa.

Tới tới đi đi vài mối tình, vậy mà chẳng ai bằng được Đường Diễn cả. Tuổi càng lớn, càng phát hiện ra bất kể là gia thế hay tình cảm thì Đường Diễn đều là người hợp với cô ta nhất.

Lúc mới phát hiện ra, Thẩm Bối Bối cũng chỉ tiếc nuối cho tuổi trẻ không hiểu chuyện của mình, không hề có suy nghĩ sẽ lập tức trở về. Dù sao cô ta cũng rời đi quá dứt khoát, không nghĩ tới chuyện Đường Diễn vẫn còn đợi mình, với cả cô ta vẫn chưa bỏ được cuộc sống tự do tự tại ở nước ngoài.

Mãi đến khi cô ta nhìn thấy Đường Diễn và một nghệ sĩ ở bên nhau, đồng thời bạn bè xung quanh còn nói rằng, bóng lưng của nghệ sĩ nhỏ đó rất giống cô ta.

Ban đầu, cô ta chỉ nghĩ Đường Diễn có người khác, cô ta không còn cơ hội nữa rồi. Nhưng mọi người lại nói người phụ nữ đó của Đường Diễn rất giống cô ta, xem kĩ lại thì Thẩm Bối Bối đã hiểu ra, đó là tình nhân của Đường Diễn, hoặc đúng hơn là, tình nhân thế thân của Đường Diễn.

Đường Diễn vẫn còn yêu mình, đáp án này hiện lên vô cùng sống động trong đầu cô ta. Thế là, cô ta chủ động liên hệ với mẹ Đường, nói với bà ấy chuyện của La Thiến, nói rằng cô ta vẫn còn yêu Đường Diễn, Đường Diễn cũng yêu cô ta, hai người bọn họ muốn bắt đầu lại từ đầu. Cứ như vậy, cô ta mua vé máy bay trở về nước, khi đi im hơi lặng tiếng, khi về cũng vẫn im hơi lặng tiếng.

Cô ta cho rằng tất cả mọi chuyện đều đơn giản và dễ dàng, từ bỏ dễ dàng, trở về dễ dàng, bắt đầu lại cũng dễ dàng. Nhưng thái độ thật sự của Đường Diễn lại khác hoàn toàn so với những gì cô ta từng nghĩ.

Đến lúc này, tuy rằng trong lòng cảm thấy có chút vấn đề, nhưng cô ta vẫn không ngừng nhắc nhở chính mình rằng, người Đường Diễn yêu là cô ta.

PS: thấy mn khá tích cực like FB nên là t up trước 1 chương làm phúc lợi 1k8 likes nhé =))

1 chương nữa sẽ up khi page được 2k likes nha <3

PSS: à tối vẫn có chương nữa nhé! Chương này chỉ là chương phúc lợi được thêm.

Ai đó khen tui đi, tui cần được yêu thương. Từ chương này là nhiều chữ hơn các chương trước đó, edit mất thời gian hự hự :( :(

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...