Chương 91
Edit: Tôi có cảm giác mắt mình tăng mấy độ rồi =))
Sau đó, mẹ Đường đọc lại tin nhắn của con trai cả, trầm tư một hồi rồi gửi tin nhắn hỏi: "Chọn được ngày hoàng đạo rồi à?"
Đường Hình hoàn toàn không để ý tới lời trêu chọc của mẹ, dù sao thì anh cũng được làm bố rồi! Anh có thể tha thứ cho lời châm chọc của mẹ, vui vẻ nói: "Vâng, năm nay rất thích hợp sinh em bé!"
Kế thừa hoàng vị à? ! Còn chọn ngày hoàng đạo nữa cơ đấy! Mẹ Đường thầm khinh bỉ con trai cả một hồi rồi hỏi: "Mấy tháng rồi?"
Anh trai Đường ngốc nghếch đáp: "Con không biết nữa! Bọn con cũng vừa mới biết thôi!"
Vừa biết?
Mẹ Đường vui vẻ gọi điện thoại cho con trai cả! Bên kia vừa nhận bà liền hỏi: "Vợ con thế nào rồi?"
Đường Hình: "..." Yên lặng quay đầu nhìn cô vợ vẫn còn đang đắm chìm trong thế giới 'không thể nào, không thể có chuyện đó được', anh cảm thấy mình vừa nhận được một đao của mẹ, thanh máu ngay lập tức giảm đi một nửa.
Còn chưa biết trả lời thế nào thì mẹ anh lại nói: "Biết mang thai mà sao không đi bệnh viện kiểm tra thế? Em trai con hôm nay vừa đưa bạn gái đi bệnh viện xong đấy, con thử nhìn lại mình đi."
Đường Hình: "..." Lại một đao nữa, vợ anh không thể tiếp nhận được sự thật này, nên không muốn đi bệnh viện, tránh việc lại bị đả kích thêm lần nữa.
"Nhanh chóng đưa vợ đi kiểm tra đi." Mẹ Đường có chút ha hê nói.
Đường Hình lạnh nhạt trả lời: "Chờ bọn con chọn được ngày hoàng đạo đã mẹ nhé!" Sau đó cúp điện thoại luôn.
Mẹ Đường: "..." Ngày hoàng đạo chết tiệt.
Quay trở lại khung cảnh ở bệnh viện thành phố An Vũ, La Thiến cầm kết quả siêu âm đi theo Đường Diễn ra khỏi cổng bệnh viện.
La Thiến nhìn chiếc xe Đường Diễn mới mua, nói: "Anh mua xe để làm gì đấy?"
Đường Diễn tỏ ra rất đương nhiên: "Để đưa em tới bệnh viện kiểm tra đó, không có xe thì làm sao mà đưa được?" Trước đó anh đều ở trong nhà La Thiến, biến thành một cái đuôi thật sự của cô, cô đi đâu anh đi đấy, mà La Thiến thì ngoài tới quán cafe và đi thu tiền nhà cũng chẳng đi đâu cả. Tới quán cafe và đi thu tiền nhà chỉ mất có 10 phút đi bộ nên xe ô tô hoàn toàn không có tác dụng nhưng bây giờ thì đã khác rồi!
La Thiến nhà anh mang thai đấy! Bọn họ phải đi bệnh viện, phải đi mua đồ dùng cho em bé, còn phải đi hóng mát đi ăn uống các thứ nữa! Không có xe thì làm sao mà đi được?
Chiều hôm qua Đường Diễn và mấy người Hàn Văn Hiên tới cửa hàng 4S để mua xe, tiêu chí mua xe của anh rất đơn giản, chính là phải ổn định, ổn định nhất có thể.
4 người vừa vào cửa là nhân viên bán hàng đã biết đây là mấy chú heo cần làm thịt, thế nên rất hưng phấn tranh nhau tới tiếp.
Đường Diễn lúc ấy nói: "Dáng xe, màu sắc và các loại chức năng gì đó có thể không tốt, nhưng nhất định phải chắc chắn và ổn định, chắc chắn và ổn định đó anh có biết không?"
Khi Đường Diễn chuẩn bị dùng 8000 chữ để giải thích từ ổn định thì nhân viên bán hàng đành phải gật đầu lia lịa để biểu thị mình đã hiểu rồi. Không có cơ hội giải thích, Đường Diễn rất không yên tâm: "Có thật là anh đã hiểu rồi không?"
Lữ Khải đứng cạnh không chịu được nữa: "Cậu yên tâm đi, người ta chuyên bán xe, chắc chắn là hiểu hơn cậu!"
Đường Diễn nhíu mày quay đầu nhìn cậu ta, cuối cùng mới miễn cưỡng tiếp nhận sự thật nhân viên đã hiểu rồi. Khi nhân viên bán hàng giới thiệu xe, Đường Diễn vẫn không ngừng bổ sung: "Nhất định phải thoải mái dễ chịu, phải an toàn."
Sau đó, nhân viên bán hàng giới thiệu cho anh mẫu xe đắt nhất trong cửa hàng, nói: "Tiên sinh, tiền nào của nấy! Chiếc xe này không những đáp ứng đủ các yêu cầu của anh mà các chức năng khác cũng rất tuyệt vời đó ạ."
Đường Diễn nhíu mày nhìn chiếc xe bóng loáng như kiểu nhà giàu mới nổi trước mặt, hỏi: "Xe này ổn?"
Nhân viên bán hàng lập tức chỉ vào một chỗ nói: Có thiết bị giảm xóc tân tiến nhất bla bla, trang bị túi khí cao cấp nhất bla bla, rất phù hợp với những người hay phải đi lại trên đường gập ghềnh bla bla...
Đường Diễn nghe xong còn tưởng đây là xe cứu thương, thế là rất sảng khoải quét thẻ.
"Mua!" Đường Diễn chỉ nói một chữ nhưng khiến nhân viên bán hàng vui sướng không thôi!
La Thiến ngồi lên xe, cũng rất vui vẻ hỏi: "Xe này bao nhiêu tiền?"
Đường Diễn thỏa mãn sờ sờ con xe: "Cũng khá rẻ, chỉ khoảng 780 vạn thôi."
(*) À vâng, có 26 tỷ tiền Việt thôi ấy mà =))
Sắc mặt của La Thiến trong nháy mắt liền cứng đờ: "Xe dùng tạm thời mà anh lại mua đắt như vậy?"
Đường Diễn tươi cười nhìn cô, bao dung vô điều kiện hành vi "cố tình gây sự" của La Thiến! Anh đã lên mạng tìm hiểu rồi, phụ nữ có thai cảm xúc thường không ổn định, thân làm chồng, anh đương nhiên là phải bao dung!
"Không đắt, ngồi xe này rất thoải mái!"
"Có thể không thoải mái sao? Ngồi trên một đống tiền đấy!" La Thiến buồn bực nói.
Đường Diễn tỏ vẻ em muốn nói sao cũng được, muốn buồn nôn thế nào cũng không sao, kết quả thành công khiến La Thiến trải nghiệm cảm giác nôn nghén lần đầu tiên.
Đường Diễn: "..." Con xe 780 vạn mới mua, thế mà lại khiến vợ anh say xe!
La Thiến xoa xoa bụng, nói: "Em hơi mệt, em ngủ một lúc đây!"
Đường Diễn yên lặng điều chỉnh ghế xuống thấp cho cô, La Thiến quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của mọi người, chỉ mới nhắm mắt 1 giây đã ngủ. Đường Diễn mỉm cười nhìn cô, anh vặn nhỏ âm thanh trên xe xuống, dùng tốc độ của một con rùa lái về tới chung cư đằng sau quảng trường Ích Hồng.
Đường Diễn dừng xe, nhìn La Thiến vẫn đang ngủ rất say, nhẹ nhàng vươn tay vén tóc trên mặt cô ra sau tai.
"Thiến Thiến?" Đường Diễn nhẹ giọng gọi một tiếng, nhưng La Thiến vẫn yên lặng ngủ say.
Đường Diễn xuống xe, đi sang bên ghế phụ mở cửa, do đột nhiên có hơi lạnh tiến vào nên La Thiến nhíu mày rồi tỉnh lại.
Thấy Đường Diễn đang đứng cạnh cửa xe, La Thiến hơi ngây ra, Đường Diễn đưa tay tới trước mặt cô, nói: "Đến nhà rồi!"
Một khắc này, La Thiến nhìn thấy vẻ mặt kiên định của Đường Diễn.
Cô sửng sốt một hồi lâu mới mở miệng nói: "Đường Diễn, nếu anh thật sự muốn đứa bé này, thì cả đời này chỉ có thể là em thôi!"
Câu này của La Thiến không đầu không đuôi nhưng Đường Diễn nghe cái là hiểu, trong lòng anh khẽ động, biểu cảm trên mặt càng thêm kiên định,
Anh cúi người, duy trì khoảng cách 10 cm giữa hai người, nói: "Cầu còn không được!"
La Thiến cười một tiếng, nắm chặt lấy tay anh rồi bước xuống xe. Trên thế giới này hình như có một câu---- mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ nhất!
Nếu như đã giải quyết được tất cả mọi người và thay đổi được kịch bản thì cô bằng lòng, vì đứa bé này mà bước tiếp.
Buối tối, Đường Diễn gửi tin nhắn cho anh trai: "Đường Hình! Vợ em bắt đầu cân nhắc chuyện về Bắc Kinh rồi đấy!" Ngay cả từ anh cũng không gọi.
Đường Hình nghiến rắng, gõ từng chữ từng chữ trả lời: "Vậy thì mừng thay cho cậu!"
"Chị dâu thế nào rồi?"
Đường Diễn vốn dĩ muốn tiếp tục hỏi xem anh mình đã đưa Bạch Nhụy đi kiểm tra chưa, kết quả phát hiện ra, anh bị... block rồi.
Đường Diễn mượn điện thoại của La Thiến, gọi điện thoại cho anh mình, vừa có người nhận liền hỏi: "Đưa chị dâu đi khám chưa? Có muốn em dạy anh... "
Nhìn điện thoại bị cúp giữa chừng, Đường Diễn rất bình tĩnh trả điện thoại cho La Thiến.
Thấy dáng vẻ này của anh, La Thiến tò mò: "Anh hà tất gì phải làm thế chứ?"
Đường Diễn không trả lời, nhưng mà, anh nhớ kĩ mấy lời Đường Hình đã từng kích đểu anh. Quân tử báo thù, mười năm không muộn!
"Đúng rồi, vợ anh trai anh cũng mang thai à?" La Thiến hỏi.
Đường Diễn nói: "Bạch Nhụy? Ừm, không hơn kém em bao nhiêu ngày đâu."
La Thiến không nhớ rõ những chuyện liên quan tới Đường Hình trong tiểu thuyết, đối với cô thì người Đường gia đều rất thần bí. Trong truyện, chỉ có mỗi mẹ Đường ra mặt ngăn chặn tình yêu của nam nữ chính rồi bị độc giả điên cuồng mắng chửi mà thôi, những người khác thì không nói đến mấy.
Còn cô, cũng chỉ mới gặp qua mẹ Đường.
Nhất thời, La Thiến cảm khái nói: "Ầy! Mẹ anh dễ nói chuyện thật ấy, lúc bảo em rời đi cũng chẳng uy hiếp gì cả."
Đường Diễn: "..." Đó là bởi vì em đi quá nhanh.
"Chỉ là bà ấy ra chiêu không như bình thường cho lắm!" La Thiến đáng tiếc nói.
Đường Diễn hỏi: "Ra chiêu gì cơ?"
La Thiến đứng dậy, rút một tờ giấy trắng nắm tới trước mặt Đường Diễn, nói: "Cho cô 500 vạn, rời khỏi con trai tôi!" Giọng nói kia, ánh mắt kia, đúng là y hệt mấy bà mẹ chồng hào môn.
Đường Diễn: "..."
La Thiến đáng tiếc nói: "Hầy! Mẹ anh chẳng ném chi phiếu cho em gì cả, trước đó em đã từng nghĩ tới chuyện này, nếu mẹ anh có ném thì chắc mệnh giá cũng phải 1000-2000 vạn!"
Đường Diễn: "... Tiền rơi từ trên trời xuống à?" Mở miệng là muốn 1-2000 vạn.
La Thiến trừng anh: "Anh cảm thấy mình rất rẻ sao? Giá trị con người anh cũng phải tầm 1-2000 vạn chứ, đúng không?"
Nói đến đây, La Thiến lại vui vẻ: "Dù nói thế nào thì mẹ anh cũng khiến công ty hủy hợp đồng với em... Còn cho em 300 vạn phí hủy hợp đồng, nếu em mà chủ động nói chuyện hủy hợp đồng thì phải bồi thường 400 vạn cho họ đấy, tính ra em được lãi tận 700 vạn lận. Ngẫm lại thì như vậy cũng rất tốt! À, thế là anh có giá 700 vạn đó!"
Đường Diễn mắng: "Cái gì gọi là anh có giá 700 vạn, anh chỉ đáng giá chút ấy thôi sao? Với cả, cái gì gọi là không uy hiếp, công việc của em bị bà ấy phong tỏa hết rồi đấy!"
La Thiến khoát khoát tay: "Đây mà là uy hiếp gì chứ, đối với em uy hiếp phải là cho người tới đánh cơ! Với cả, giá trị 700 vạn có gì không tốt? Kiểu người như anh mà bị bọn buôn người bắt đem bán thì cũng chỉ được 3-4 vạn thôi."
Đường Diễn giận: "Em so sánh cái kiểu gì đấy?"
"Mẹ anh cho em tiền nhiều hơn giá bọn buôn người cho nhiều lắm đấy!" La Thiến cười hi hi: "700 vạn không ít đâu, đừng buồn."
Buồn cái rắm ấy!
Đường Diễn nói: "Em mà còn như vậy nữa ra anh đánh đấy!"
La Thiến lập tức nhập vai người phụ nữ đáng thương: "Có con đúng là khác trước, còn chưa kết hôn mà đã muốn bạo lực gia đình rồi. Tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không khuất phục trước thế lực tàn ác đâu, tuyệt đối không!"
Đường Diễn: "..." Ok, em vui là được rồi.
Lúc mẹ Đường gọi điện thoại cho Đường Diễn hỏi thăm tình hình, Đường Diễn liền hỏi tới chuyện chi phiếu.
"Lúc đó mẹ đi ngăn cản bọn con yêu nhau, tại sao lại không cho La Thiến chi phiếu? Mẹ làm thế chẳng đúng tiêu chuẩn gì cả!"
Tiêu chuẩn? Tại sao con trai tôi lại biến thành người như thế này?
Mẹ Đường mờ mịt vài giây, sau đó nói: "Mẹ có mang chi phiếu, nhưng chưa kịp lấy ra. Con bé đó đi nhanh quá."
Đường Diễn: "... Cô ấy cưỡi tên lửa đi sao?"
Mẹ Đường không nhẫn được nữa: "Con có ý gì hả? Muốn nói cái gì?"
Đường Diễn bèn hỏi: "Mẹ chuẩn bị chi phiếu bao nhiêu tiền?"
Mẹ Đường ngây người, tuy không hiểu câu hỏi của con trai nhưng vẫn ăn ngay nói thật: "200 vạn."
Đường Diễn cười lạnh một tiếng: "Trong lòng mẹ con chỉ đáng giá 200 vạn thôi sao? Mẹ đúng là mẹ ruột mà!"
Mẹ Đường: "? ? ?" Nó rốt cuộc có biết ai đang điều hành công ty giúp nó không?
Đường Diễn nói tiếp: "Đừng nói với La Thiến chuyện mẹ có chuẩn bị chiêu phiếu, hoặc là chuyện mẹ chuẩn bị chi phiếu 200 vạn!"
Mẹ Đường không hiểu: "Tại sao?" Về sau con bé chính là con dâu bà, nếu con bé hỏi bà thì sao?
Đường Diễn cười lạnh, đáp: "Chút tiền ấy của mẹ có gì hay mà nói với người ta?"
Mẹ Đường: "? ? ?"
Đường Diễn cúp điện thoại, La Thiến từ phòng tắm ra thấy sắc mặt anh xám xịt thì hỏi: "Sao thế?"
Đường Diễn nói: "Không sao, vừa nói chuyện với mẹ!"
La Thiến càng không hiểu: "Nói chuyện với mẹ thì tại sao mặt mũi anh lại xám xịt thế kia?"
Đường Diễn nói: "Anh vừa học được một câu ở trên mạng: Những bà mẹ trên đời này đúng là y hệt nhau!" (*)
(*) câu gốc là 同一个世界, 同一个妈妈 tôi gg tìm hiểu thì thấy đây là một câu nói đùa mà con cái thường dùng để bày tỏ nỗi lòng khi không thể giao lưu được với bố mẹ. Kiểu như mẹ các mày cũng thế đúng không? Mẹ tao gói 1 cái bánh mà không gói nên hồn, còn mắng tao gói xấu nữa? Mọi người sẽ cùng nhảy vào cảm thán, ừ đúng mẹ tao cũng như thế =)), kiểu kiểu vậy.
La Thiến nghe mà chẳng hiểu gì hết, đành "ừm" qua loa. Gần đây Đường tổng nhà cô bắt đầu khiến người khác khó hiểu ghê ấy.
La Thiến hoàn toàn chưa từng nghĩ tới, cô không những thay đổi kịch bản mà còn thay đổi hoàn toàn và triệt để tính cách của Đường tổng. Thân là người có tiền, từ nhỏ tới lớn anh chẳng bao giờ phải suy nghĩ quá nhiều về giá trị của đồng tiền thì giờ đây, anh đã phải so đo từng chút với đồng tiền rồi!
Phúc lợi tới đây: tổng lượt vote Wattpad được 20k nhé =))
Bạn thấy sao?