Chương 82: Chương 82: Ngoại truyện 1

Tôi vì tối lại khát nước, nhìn đồng hồ đã khuya, lại mắt không để ngủ yên, anh thì vẫn chưa thấy về.

Tôi định bụng, sẽ đi xuống uống nước xong trở lại sẽ đánh một cuộc.

Trong bếp.

Bếp của Liệt gia rất lớn, tôi bật đèn, mạ vàng bóng trên tường phản chiếu xuống nền gạch men sứ trắng phản lên, sáng rực cả căn phòng. Tôi mò nước, kiếm được ly thì rất vui vẻ như lụm được vàng vì tôi mò tới mò lui mới tìm ra.

Tôi còn đang trách mình làm dâu cho nhà người ta mà đến cái ly để đâu còn không biết.

Bỗng nghe tiếng động cơ xe hoạt động, tôi chớp mắt liền thay đổi tâm trạng, hớn hở mà lú đầu ra khỏi bếp. Thì đi vào là bóng dáng không vững của Duẫn Phàm, tôi hốt hoảng rụt vào như cũ, cũng tắt đèn bếp đi, và cả uống nước xuống cổ họng đi. Một tiếng động cũng không dám lên tiếng đâu!

Khi thấy hắn lên lầu rồi thì tôi mới lẻn ra, đi phía sau. Vì phòng hắn rẽ phải, tôi thì lại rẽ trái nên đó là chuyện tôi sẽ không lo chạm mặt. Nhưng tôi tò mò, đã nghe qua hắn đối xử Quân Phu tồi tệ, liền muốn biết khi hắn say thì hắn sẽ làm gì, thà rằng tôi không có ở đây, hắn được nước lấn chị tôi, nhưng đã có tôi hiện diện ở đây, tôi sẽ không để hắn đơn giản nhue vậy làm mục đích tồi tệ đó.

Tôi thấy hắn mở cửa, cả thân ảnh to lớn xiêu vẹo như gió như thể lúc nào cũng có thể ngã xuống. Tôi cứ cắn môi rùng mình khi hắn xiêu đi xiêu lại ghê người.

"Cạch...cạch...."

Tiếng đóng cửa thực mạnh, tiếng kêu vang lên khắp nhà làm tôi xém chút ngã xuống cầu thang. Chợt giật mình tỉnh lại, vuốt bụng bản thân đã có chút nhô lên. Tự thầm mắng rủa xả hắn.

Tôi coi như bạo gan một lần này đi, thực sự không lãng phí.

Tôi khép hờ cửa, dường như bên trong truyền ra tiếng nói mạnh bạo cùng giọng nói nghẹn ngào tôi liền nhận ra Quân Phu bị bức thế liền khóc không thể trả lời đối câu nào.

Áp tai qua khe hở đó, cố nín thở khép lớn hơn thì tôi có thể nhìn vào bên trong.

Ánh đèn vàng yếu ớt bên trong làm cho người ta cảm giác ấm cúng nhưng tôi nhìn vào lại sợ hãi.

- Liệt Duẫn Phàm, anh là tên cầm thú, hỗn đản...

- Câm ngay! Cô có quyền lên tiếng ở đây sao? Tôi nói cho cô biết, cô không biết nhục nhã đeo bám để gả vào Liệt thị. Chính tôi lúc đầu muốn cưới vào cửa chẳng phải là cô, ở đó mà mắng chửi tôi và cả đời này sẽ không nhìn cô... là vợ. Nếu cô sớm biết như vậy thì lao đầu vào tôi làm gì?

- Chính là em yêu anh Phàm, anh không thấy rõ sao....

- Cô đừng nhắc tới yêu trước mặt tôi, cô...nữ nhân dơ bẩn, hạ tiện nhất mà tôi thấy. Cũng đừng kêu tên tôi phát ra miệng cô tuỳ tiện như vậy. Biết vì sao không?

Tôi nhìn rõ hắn sát lại gần Quân Phu đang khóc nấc, mà nhỏ nhẹ thứ gì đó tôi không biết, nhưng lại thấy nước mắt Quân Phu rơi dữ dội hơn ban đầu.

Tôi nghe từng lời đay nghiến, song song đó là nước mắt lặng lẽ rơi xuống trên gương mặt của Quân Phu, khóc im lặng như vậy làm người nhìn thấy muốn xé lòng xé dạ.

- Anh có cần phải đối xử với em như vậy? Anh qua lại bên ngoài nữ nhân khác em không nói, kể cả anh có mắng rủa em thế nào em cũng cam...

- Cô cũng có quyền giữ chân tôi sao? Hôm nay là điều lạ nhất được nghe thấy a! Tôi mắng rủa cô thế nào? Mắng cô cả đời cũng chẳng đủ. Hạ tiện nữ nhân như cô tôi lại không thèm nhìn đến nửa mắt. Sao tôi lại đối xử cô? Giấy ly hôn lúc nào cô đồng ý mở miệng đều có sẵn, nếu không phiền thì cô ký ngay. Là cô thoát khỏi tôi rồi còn gì.

- Em nhất quyết không ly hôn, anh có nói gì đi nữa, mắng thế nào cũng không ký.

- Hảo, cô có chí khí. Vậy thì đừng thắc mắc tại sao nữa! Nhàm lắm!

Hắn bỏ đi vào toilet, đóng cửa mạnh như thể muốn phá nát, hắn tôi đoán là đã tỉnh táo ít nhiều.

Quân Phu từ từ ngã người vào a tường lạnh lẽo mà che tay lên miệng để ngăn lại tiếng khóc. Tiếng khóc mà phát ra là chính thể hiện sự ô nhục của cô, cô không muốn hắn biết cô yếu đuối, không muốn hắn biết cô sẽ dễ đối phó để hắn rời xa cô.

Tôi lúc này, nước mắt cũng rơi xuống. Sao lại phải yêu hắn ta sâu đậm như vậy, cho dù nhốt Quân Phu ở địa ngục trần gian thì cô liền cam chịu mà ở với hắn, chỉ cần nhìn thấy hắn là đủ. Quả thực là nữ nhân ngốc chết đi được.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Cẩu Tại Phàm Gian Ức Vạn Năm, Nữ Đế Là Ta Tiểu Thanh Mai

Ngô Trường Sinh xuyên việt tu tiên thế giới, thức tỉnh Trường Sinh hệ thống, chỉ cần đi ngủ liền có thể tăng trưởng tuổi thọ cùng điểm thuộc tính. Từ đó, hắn đánh nhau đánh giết giết lại không hứng thú, chỉ muốn yên lặng đi ngủ, thuận tiện. . . Cho cố nhân […]
0.0 296 Chương

Ta Tại Thế Giới Naruto Mở Ra Khóa Gien

Lần nữa xuyên qua, đi tới nguy cơ tứ phía, tràn đầy biến thái cùng hack Hokage thế giới! Cũng may, còn mang đến trước thế giới hack —— khóa gien! Nhất giai giải phóng bản năng chiến đấu, nhị giai đột phá nhục thể cực hạn, tam giai hạ bút thành văn các loại […]
0.0 573 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Chính vào Hồng Quân Tử Tiêu cung giảng đạo, 3000 đại năng liều mạng đi đường. Hệ thống thanh âm nhắc nhở nổ vang! « có một không hai cơ duyên mở ra, mời túc chủ làm ra thần cấp lựa chọn! » « lựa chọn một: Tiến về Tử Tiêu cung, tranh đoạt thánh […]
0.0 361 Chương

Trách Ta Thiên Phú Quá Mạnh, Chỉ Có Vô Địch Quét Ngang Hết Thảy

Xuyên qua Tu Tiên Giới, bắt đầu thức tỉnh vô thượng thiên phú? Diệp Thần: Kỳ thật, ta liền một nhục thể phàm thai, một người bình thường, chỉ là thiên phú có chút mạnh mà thôi! Ba ngàn đại đạo? Ngẫu nhiên đốn ngộ! Luyện khí? Luyện đan? Trận pháp? Tiện tay chiếm đến! […]
0.0 2190 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...