Beta: Nguyên Đức Phi
Nhóm người mới vào cung đã được năm ngày, vài ngày này Vĩnh Dật đế chỉ triệu Đỗ sung nghi cùng Giang sung dung thị tẩm. Ngày hôm qua vốn là triệu Mạnh mỹ nhân thị tẩm, nửa đường lại bị Hiền phi ở Ngự Hoa viên ngăn thánh giá, xem ra hôm nay vì trấn an Mạnh mỹ nhân cùng nhà mẹ đẻ của nàng, Hoàng thượng có thể là sẽ triệu nàng thị tẩm .
Dùng ngọ thiện xong, Cố Vân Yên mang theo Thị Họa cùng Thị Cầm lại đi bái phỏng Vương tiệp dư. Do vì vẫn đang trong Trường Xuân cung, Cố Vân Yên không cần mang theo Thường Phúc. Hành lễ với Vương tiệp dư xong liền ngồi xuống.
"Muội muội tới vừa vặn, Lưu Vân vừa làm một đĩa mứt táo, ngươi tới nếm thử, ta thấy hương vị không tệ." Vương tiệp dư nhiệt tình nói.
Cố Vân Yên bẻ một khối để vào miệng, trên mặt lộ ra tươi cười: "Mứt táo ở chỗ nương nương ăn ngon thật, nô tỳ rất thích, đáng tiếc là vừa mới dùng cơm trưa, bằng không nô tỳ nhất định là muốn ăn nhiều mấy khối."
"Nhìn ngươi thèm ăn, một hồi ta bảo Lưu Vân mang qua cho ngươi một ít."
Vẻ mặt Cố Vân Yên thiên chân vô tà nói: "Thật sao? Vậy nô tỳ sẽ không khách khí."
"Ngươi thật tham ăn, chẳng lẽ ta còn có thể cướp của ngươi mấy khối mứt táo sao." Vương tiệp dư bất đắc dĩ cười cười, lại nói tiếp: "Ngự Hoa viên đang độ hoa cúc nở, ngươi nhàn rỗi cũng đừng cả ngày ở Tĩnh Di hiên, có thể đến Ngự Hoa viên đi lại một chút."
"Nok tỳ không thường đi lại, chỉ thích lẳng lặng xem chút sách giết thời gian." Trong đầu Vương tiệp dư đánh chủ ý gì Cố Vân Yên sao lại không rõ ràng. Đơn giản chính là hy vọng mình có thể ở Ngự Hoa viên ngẫu nhiên gặp mặt Hoàng thượng, được Hoàng thượng coi trọng, đạt thành mục đích của nàng thôi. Cố Vân Yên làm sao lại để như nàng mong muốn, ai lại đem bản thân đi làm bia cho mọi người ngắm bắn đây?
"Đã vào cung, tật xấu này của muội muội nên sửa lại đi. Tuy nói hiện tại muội chỉ là tài tử, còn chưa có tư cách sáng sớm đi thỉnh an Thái hậu cùng Hoàng hậu, nhưng dựa vào tư sắc của muội muội, ngày đó sẽ không xa ."
Cố Vân Yên cảm thấy buồn cười, Vương tiệp dư đây là sợ mình nghe không hiểu ý tại lời nói của nàng khi bảo mình đi Ngự hoa viên, cố ý lấy tư cách thỉnh an mà nói tiếp. Phi tần hậu cung chỉ có từ theo ngũ phẩm trở lên mới có tư cách đi thỉnh an Thái hậu, Hoàng hậu.
"Nương nương dạy phải, ngày sau nô tỳ chắc chắn đi lại nhiều hơn." Cố Vân Yên vờ như nghe không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của nàng ta.
Đối với Cố Vân Yên dầu muối không vào, Vương tiệp dư chỉ có thể tạm áp chế bực bội trong lòng, tiếp theo lại tùy ý ứng phó Cố Vân Yên vài câu liền cho nàng trở về.
Đoàn người Cố Vân Yên vừa rời đi, Lưu Danh hiên liền truyền ra tiếng đồ sứ bị đập phá. Vương tiệp dư hổn hển nói "Thật sự là uổng phí khuôn mặt kia."
"Nương nương cần gì vì người như vậy mà tức giận, không đáng giá bị thương thân mình." Lưu Vân vội vàng trấn an, vài cung nữ thay phiên khuyên một hồi lâu, Vương tiệp dư mới bình tĩnh lại.
Cố Vân Yên cùng Thị Họa chơi cờ vây suốt cả buổi sáng, đầu buổi chiều, Thị Cầm đem tin tức tìm hiểu được đến bẩm báo cho Cố Vân Yên: "Chủ tử, hôm qua Hoàng thượng tuyên Mạnh mỹ nhân thị tẩm, sáng sớm hôm nay hạ chỉ sắc phong làm quý nhân, Mạnh quý nhân ở trên đường thỉnh an trở về không biết sao va chạm Hiền phi nương nương, bị phạt quỳ."
Khóe môi Cố Vân Yên hơi hơi gợi lên, nhẹ nhàng hạ quân cờ. Hiền phi chính là kẻ không an phận, bất quá nàng không an phận mới tốt, càng không an phận càng dễ dàng phạm lỗi, còn giúp nàng không cần phí sức đi thiết kế Mạnh Nguyệt.
Ngự thư phòng
Vĩnh Dật đế ngồi ngay ngắn trước ngự án phê tấu chương, đồ đệ của Lưu Đức Phúc là Tiểu Toàn Tử bộ dạng phục tùng đứng ở cửa. Lưu Đức Phúc chậm rãi đi qua, Tiểu Toàn Tử nói nhỏ bên tai Lưu Đức Phúc, Lưu Đức Phúc phất phất tay ý bảo Tiểu Toàn Tử lui ra, quan sát một chút thần sắc chủ tử, phát hiện chủ tử vẫn trầm tĩnh phê duyệt tấu chương, liền không dám tùy tiện tiến lên quấy rầy, chỉ lẳng lặng đứng ở một bên.
Non nửa canh giờ sau, phê xong tấu chương trên bàn, Vĩnh Dật đế nhu nhu mi tâm, mới ngắn gọn hỏi: "Chuyện gì?"
Lưu Đức Phúc khom người trả lời: "Hồi vạn tuế gia, Mạnh quý nhân va chạm Hiền phi nương nương, bị nương nương phạt quỳ ngoài Phong đình."
"Cậu của Hiền phi, Uy Viễn tướng quân sắp từ Mạc Bắc khải hoàn trở về, hẳn là cuối tháng này đến kinh thành đi?" Một lúc lâu sau Vĩnh Dật đế mới mặt không chút thay đổi nói một câu nhìn như không liên quan gì đến.
Lưu Đức Phúc trầm ngâm một hồi mới cung kính trả lời: "Dạ, nô tài hiểu rõ ."
"Tuyên Kỉ Thành tiến đến yết kiến" Lưu Đức Phúc lập tức lui người ra ngoài.
Hai nén hương sau Lại bộ Thị lang Kỉ Thành quỳ trước ngự án: "Vi thần tham kiến Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!"
Ba một tiếng, chỉ thấy một quyển tấu chương có ấn kí của ám vệ bị ném xuống đất, Kỉ Thành vội vàng cầm lên xem xét: "Tra rõ." Chỉ nghe đế vương lạnh lùng ném ra hai chữ ngắn gọn.
Cảnh Dương cung
Hiền phi tựa vào tháp quý phi chế tác từ cây hoa cúc lê, đại cung nữ Hồng Ngọc đứng ở một bên quạt mát cho nàng. "Hừ, chỉ là tiện nhân nhỏ nhoi, dám ngại mắt bản cung." Vẻ mặt Hiền phi ghét bỏ nói.
"Nương nương, ngài phạt Mạnh quý nhân cũng là không quan trọng, chính là việc này rơi vào tai Hoàng thượng cùng Thái hậu lại không đẹp."
"Bản cung sao không biết? Bản cung chính là muốn cho mấy kẻ tiện nhân vừa được chút sủng ái đã lên mặt kia một cái cảnh cáo thôi." Hiền phi đùa nghịch bộ móng tay vừa sơn.
"Nương nương nói cũng phải, dù sao cũng chỉ là một quý nhân nho nhỏ." Hồng Ngọc cũng rất chướng mắt những nữ nhân được sủng ái ngoại trừ chủ tử của mình.
Tĩnh Di hiên
"Đêm nay Hoàng thượng triệu ai thị tẩm?" Cố Vân Yên tùy ý hỏi.
Thường Nhạc khom mình hành lễ: "Hồi chủ tử, nô tài dò la tin tức, đêm nay Hoàng thượng còn chưa truyền đòi phi tần thị tẩm."
Cố Vân Yên cảm thấy kì quái, giờ này còn chưa truyền ra thánh dụ triệu người thị tẩm, đêm nay sợ là sẽ không truyền đòi. Đúng rồi, kiếp trước Tiêu Dục là vị đế vương cực kỳ chú trọng dưỡng sinh, trừ bỏ tập võ kiện thân, chuyện phòng the cùng phi tần hậu cung cũng cực kì khắc chế, mỗi tháng sẽ có hơn phân nửa thời gian một mình nghỉ ở Thừa Càn cung, ngay cả hiện tại Hiền phi được sủng ái nhất mỗi tháng số lần thị tẩm cũng không vượt qua bốn năm ngày.
Phi tần hậu cung với hắn mà nói, bất quá là cách cân bằng triều đình cùng công cụ sinh con nối dòng mà thôi. Hợp ý liền sủng ái vài phần, chán ghét liền tùy tiện phân đến một cung điện, tự sinh tự diệt, mà hết thảy tất cả những thứ này không quan hệ tình yêu. Thế nhưng buồn cười chính là kiếp trước mình còn vì vài phần sủng ái của vị đế vương kia mà hao tổn tâm cơ.
Bạn thấy sao?