Beta: RineAnh, Dương Hiền dung
Nội thất Tĩnh Di hiên, Tiêu Dục lẳng lặng đứng ở trước cửa sổ nhìn ra phương xa, giờ này khắc khuôn mặt bình tĩnh làm cho người ta không thể đoán được suy nghĩ chân thật của quân vương.
Sau một lúc lâu, Tiêu Dục xoay người nói: "Trong lòng Yên nhi có oán trẫm không?"
Cố Vân Yên vội vàng lắc đầu nói: "Mộc nhi bị người ám hại thành như vậy, ngay cả thần thiếp nhìn còn đau lòng không thôi, huống chi người là phụ hoàng của nó?"
"Yên nhi có thể hiểu lòng trẫm, trẫm thực vui mừng." Tiêu Dục ôn nhu nói.
Cố Vân Yên nâng mắt, nói: "Hoàng thượng có thể đau lòng cùng bảo vệ Mộc nhi như vậy thần thiếp thực vui vẻ, điều này đồng nghĩa Hoàng thượng là một phụ hoàng tốt, tương lai đứa con của chúng ta ra đời, Hoàng thượng tất nhiên cũng sẽ trân trọng con của chúng ta giống như trân trọng Mộc nhi vậy, đúng không?"
Tầm mắt Tiêu Dục theo lời Cố Vân Yên nói dừng trên trên bụng của nàng, chợt, hắn nâng tay nhẹ vuốt ve, động tác vô cùng ôn nhu, ánh mắt dị thường nhẵn nhụi.
Cố Vân Yên phát hiện ưu thương trong con ngươi Tiêu Dục dần dần tán đi, cuối cùng chỉ còn lại sự dịu dàng cùng chờ mong, khóe môi hơi hơi gợi lên một chút đường cong.
Hồi lâu, Tiêu Dục giận dữ nói: "Chuyện xảy ra hôm nay sợ là không thể giấu mẫu hậu, từ trước đến nay mẫu hậu rất yêu thương Mộc nhi, chỉ sợ nhất thời không tiếp nhận được, trẫm lo lắng thân thể mẫu hậu không chịu nổi đả kích này...."
Tiêu Dục chưa dứt lời, Cố Vân Yên đã ôn nhu nói: "Vâng, Hoàng thượng nhanh đi Vĩnh Ninh cung thăm Thái hậu nương nương đi, thần thiếp cũng lo lắng cho người."
"Vậy Yên nhi nghỉ ngơi thật tốt! Không cần nghĩ nhiều, hết thảy đều có trẫm."
Cố Vân Yên gật đầu, cười yếu ớt nói: "Được, thần thiếp không có việc gì, lo lắng duy nhất đó là Thái hậu nương nương phượng thể an khang."
Nghe vậy, Tiêu Dục vui mừng gật gật đầu, vỗ vỗ tay Cố Vân Yên, dẫn đám người Lưu Đức Phúc chạy tới Vĩnh Ninh cung.
Đến hoàng hôn, các cung liền nhận được thánh chỉ của Tiêu Dục, trên thánh chỉ nói: Hiền phi đức hạnh không tốt, không xứng đáng đứng đầu tứ phi, nay giáng xuống làm Tiệp dư, ngày sau cần an phận thủ thường, tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận.
Thánh chỉ vừa ban, mọi người hậu cung lúc này mắt choáng váng, hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại, Hiền phi bị giáng phân vị? Hơn nữa còn là giáng một lúc ba cấp? Tin tức này thật là khiến người ta vừa khiếp sợ lại hưng phấn, phi tần lâu nay bị Hiền phi ức hiếp đều vỗ tay khen hay.
Còn Cố Vân Yên tuy rằng an phận ở lại Tĩnh Di hiên, chưa từng bước ra cửa nửa bước, còn biết được nhiều hơn so với phi tần hậu cung, ngoài chuyện Hiền phi bị giáng phân vị, Cố Vân Yên còn biết, nhũ mẫu bị Lưu Đức Phúc dùng các loại hình cụ "hầu hạ", cuối cùng không chịu nổi cực hình, hấp hối thổ lộ chân tướng, mấy hôm trước đại cung nữ Thanh Vân trong cung Hiền phi tìm nàng ta rồi giao cho một cái túi hương, cái túi hương kia nàng ta vừa nhìn liền biết, đó là nàng tự tay may cho con trai ba tuổi duy nhất của mình. Thanh Vân nói cho nàng ta nếu muốn bảo trụ tánh mạng con trai mình thì đem bao phấn này hạ ở trên người Tiêu Mộc, thuận lợi giá họa cho Cố Vân Yên.
Nhũ mẫu sau khi đấu tranh nội tâm một hồi rốt cục quyết định làm theo lời Thanh Vân, vì thế liền có một loạt âm mưu, đầu tiên là bỏ thuốc con thỏ Đại Hoàng tử yêu thích khiến nó không chịu ăn gì, sau đó lại giật dây Đại Hoàng tử năn nỉ Đức phi mang tiểu bạch thỏ đi ra ngoài chơi, cố ý ở Ngự Hoa viên gặp được Cố Vân Yên thỉnh an trở về, cuối cùng thành công ở trước mắt bao người hạ Lạc Khấu lên người Tiêu Mộc, tiện đà giá họa Cố Vân Yên, thế nhưng Cố Vân Yên cơ trí linh động, tìm được cách xoay chuyển Càn Khôn, khiến âm mưu giá họa của Hiền phi thất bại.
Thậm chí Cố Vân Yên còn biết, sau khi Tiêu Dục rời đi Tĩnh Di hiên không lâu, Vĩnh Ninh cung liền vội triệu Thái y đi qua, nghe nói là Thái hậu nghe được tin dữ dung nhan Đại Hoàng tử bị hủy, nhất thời tức giận công tâm hôn mê bất tỉnh. Tiêu Dục nổi trận lôi đình, lúc này sai người đến Cảnh Dương cung bắt Thanh Vân theo lời khai của nhũ mẫu. Sau khi bị bắt, trong quá trình thẩm vấn Thanh Vân liều chết không nhận, vì thể hiện trong sạch nên đã cắn lưỡi tự sát tại chỗ. Chỉ có lời khai đơn phương của nhũ mẫu mà không có nhân chứng hoặc vật chứng khác nhưng Tiêu Dục vẫn hạ chỉ lấy cớ 'đức hạnh không tốt' giáng vị phân Hiền phi, có thể thấy được lần này Tiêu Dục thật sự nổi giận.
Cố Vân Yên nghĩ đến hoàng nhi trong bụng nàng lựa chọn tháng sáu mới ra đời, có lẽ cũng là do ông trời chiếu cố nàng.
Thấm thoát lại qua hơn nửa tháng, bởi vì hai người Cố Vân Yên cùng Đỗ tần sắp đến ngày sinh, từ mười ngày trước Hoàng hậu đã miễn hai người không phải đi thỉnh an, hai người Hoàng thượng cùng Thái hậu thấy Hoàng hậu thức thời vô cùng vừa lòng.
Hôm đó, Cố Vân Yên vừa dùng đồ ăn sáng, đang chuẩn bị mang theo đám người Thị Thư đi tản bộ trong viện, chợt thấy Thường Khánh vô cùng lo lắng chạy tới.
"Chuyện gì mà ngươi kích động như thế?" Cố Vân Yên dò hỏi.
"Hồi bẩm chủ tử, Đỗ tần nương nương ở Hoa Thanh cung có lẽ đã đến lúc, Hoàng hậu nương nương đã qua đó, nô tài thu được tin tức liền lập tức trở về báo cho chủ tử người." Thường Khánh vừa lau mồ hôi vừa nói.
Cố Vân Yên nghe vậy lập tức phân phó người chuẩn bị kiệu đi qua đó, Thị Thư khuyên nhủ: "Chủ tử người cũng sắp lâm bồn, hay là người phái chúng nô tỳ đi được rồi, có lẽ Hoàng thượng cùng Hoàng hậu cũng sẽ không trách cứ đâu."
"Không được! Thứ nhất: Hoàng hậu nương nương đã tự mình đến Hoa Thanh cung tọa trấn, bổn cung là một Tiệp dư nếu không lộ mặt còn ra thể thống gì, kẻ khác sẽ có cớ nói ta cậy sủng sinh kiêu, đánh mất quy củ. Thứ hai: Ta cùng với Đỗ tần có giao hảo tốt, lúc nàng sinh lại không thăm không hỏi, nói thế nào cũng không tốt, sau này Đỗ tần biết được không khỏi thất vọng đau buồn. Cho nên lần này bổn cung không thể không đi!" Cố Vân Yên lắc đầu nói.
Thị Thư thấy khuyên không được liền không nhiều lời nữa, luôn miệng phân phó cung nhân nâng kiệu trên đường cẩn thận chút, không ai được sơ sót.
Chờ Cố Vân Yên tới Hoa Thanh cung, trong đại điện đã ngồi kín người, lấy Hoàng hậu làm đầu các phi tần theo thứ tự mà ngồi, ngay cả Vương Tiệp dư bị giáng phân vị cùng Đức phi mẹ đẻ Đại Hoàng tử dung nhan bị hủy, lúc này cũng ngồi nghiêm chỉnh.
Cố Vân Yên tiến lên hành lễ vấn an Hoàng hậu, Hoàng hậu đứng dậy làm như giúp đỡ Cố Vân Yên một phen, trên mặt lo lắng ngoài miệng lại trách nói: "Sao ngươi lại tới đây, bản thân ngươi cũng đã sắp lâm bồn, nếu tại thời điểm mấu chốt này xảy ra chuyện gì sai lầm, ngươi bảo bổn cung phải ăn nói thế nào với Hoàng thượng và Thái hậu đây?"
Từ lúc Tiêu Mộc gặp chuyện không may, rõ ràng Thái hậu so với ngày xưa càng coi trọng mấy phi tần có thai, Hoàng thượng dù chưa biểu hiện ra ngoài, nhưng Hoàng hậu vẫn có thể phỏng đoán một hai, bằng không cũng sẽ không mở miệng miễn cho hai người không cần thỉnh an, thậm chí khi nghe tin Đỗ tần chuẩn bị sinh đã vội chạy lại đây tọa trấn. Nếu là lúc trước, chỉ là tần phi nho nhỏ sinh thôi thì sao có thể khiến trung cung nương nương đại giá, Hoàng hậu chỉ cần phái đại cung nữ bên người qua đó là coi như xong.
"Đa tạ Hoàng hậu nương nương quan tâm, thần thiếp không ngại, nghe nói Đỗ muội muội sắp sinh, thần thiếp không yên lòng, nhất định phải tới xem một chút." Cố Vân Yên dịu dàng nói.
Hoàng hậu bất đắc dĩ, đành phải sai người đặt thêm ghế dựa, bảo Cố Vân Yên ngồi xuống, vì thế Cố Vân Yên liền cùng mọi người chờ Đỗ tần sinh.
Bạn thấy sao?