Chương 70: Chương 70: Gặp lại Nam Tinh cùng mắt đào hoa

Một màn trước mắt này làm Tô Bắc Thần phẫn nộ tột đỉnh, hắn bước chân nhanh đến, từ phía dưới bàn làm việc bắt tay kéo Viện Viện ra ngoài.

Từ khoảng khắc vừa nhìn thấy Tô Bắc Thần, Viện Viện liền hoá đá, đại não trống rỗng, căn bản không nghĩ tới việc phải che lấp cơ thể đang trần trụi của mình, cô giật mình bị Tô Bắc Thần lôi ra, Trần Phong lại dùng một tay bắt lấy cánh tay khác của Viện Viện, cười như không cười nhìn Tô Bắc Thần.

Trong phòng, là hơi thở cường ngạnh của hai người đàn ông, Trần Phong sớm dã không còn là thiếu niên ngây ngô non nớt nữa, bây giờ cậu cao lớn, thân hình cường tráng không thua gì Tô Bắc thần, Trần Phong ngẩng khuôn mặt tuấn mỹ của mình lên khiêu khích nhìn chú nhỏ.

Tô Vũ Hiên đứng ở một bên bị hai người đàn ông doạ ngây ngốc, tuy rằng cậu nhóc còn rất ngây thơ mù mịt, nhưng cũng biết được mama không mặc quần áo mà đứng trước mặt baba cùng anh trai là không đúng.

"Lạch cạch" một tiếng, món đồ chơi trong lồng ngực Tô Vũ Hiên rơi xuống mặt đất, cậu nhóc sợ tới mức khóc lớn lên, tiếng khóc của cậu làm bừng tỉnh Viện Viện, cô dùng sức hất tay của Tô Bắc Thần cùng Trần Phong ra, bế con trai lên, chạy ra khỏi phòng ngủ.

Tô Bắc Thần hít sâu vài cái, bình ổn sóng gió cuồn cuộn bên trong lòng ngực, "Nhìn xem, bộ dáng hiện tại của cháu là gì, đem chính mình sửa sang lại đi, chúng ta đi ra ngoài nói."

Trần Phong không chút để ý đem khoá quần kéo lên, "Được a! Tất nhiên là phải nói chuyện về con trai cháu thật tốt đúng không, chú nhỏ."

Tô Bắc Thần đột nhiên quay đầu lại nhìn chằm chằm Trần Phong, nhưng mà Trần Phong lại không chút để ý đến hắn, cư nhiên còn cười.

Tô Bắc Thần quay đầu lại bước đến phòng khách, liền ngay lập tức ngẩn cả người, Trần Dũng đang đứng ở phòng khách, mà  Viện Viện cùng Tô Vũ Hiên đang hôn mê nằm trên sofa.

"Chú nhỏ, thật xin lỗi, chúng cháu sẽ không từ bỏ Viện Viện." Trần Dũng giơ tay đang nắm súng gây mê, ờ thời điểm Tô Bắc Thần chưa kịp phản ứng lại, "Bang" một tiếng, trên đầu vai Tô Bắc Thần liền trúng một phát đạn gây mê.

"Các cậu ~" Tô Bắc Thần nói không nên lời, liền cảm thấy đầu óc choáng váng, ngã xuống đất ngất đi. Mấy người nam nhân dáng người cường tráng, động tác dứt khoát nâng một cái valy bằng da lớn đem người cất vào trong, đem một nhà ba người Tô Bắc Thần nhanh chóng mà không phát ra tiếng động theo lối thoát hiểm dưới lầu, lặng yên không một tiếng động lái xe mang người đi.

Viện Viện chớp chớp đôi mắt chua xót, chậm rãi tỉnh táo lại, đầu óc mê mang suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra được, cô kêu lên đầy sợ hãi muốn đứng dậy, nhưng lại phát hiện đôi tay cùng hai chân mình đều bị dây lưng tách ra, tứ chi bị cột ở bốn cây cột trên giường.

Viện Viện quay đầu nhìn chung quanh, nơi này dường như là phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện, vách tường trắng tinh, ven tường còn có hàng loạt ngăn tủ, giữa phòng chính là chiếc giường dưới thân Viện Viện cùng các loại dụng cụ tinh vi, phía đối diện với giường là một mặt tường trong suốt như pha lê, rõ ràng đối diện như là một gian phòng hỏi thăm của tù nhân*.

*Các bạn xem phim Hàn hay phim Việt Nam cũng hay được nhìn thấy lắm, cái bức tường màu trắng ngăn cách khi người nhà tù nhân đi thăm tù ấy. ( Ở phía cuối chương có hình ảnh minh họa )

Viện Viện dùng sức giãy giụa, nhưng dây lưng cột cô rất rắn chắc, dưới thân còn có trang bị dùng để trói buộc trên giường, làm Viện Viện căn bản không thể tránh thoát.

"Có ai không? Nơi này nơi nào, mau thả tôi ra!" Viện Viện một bên giãy giụa, một bên kêu to lên.

Ngoài cửa nhanh chóng truyền đến tiếng bước chân, "Đương đương đương" người ngoài cửa lễ phép gõ vài cái, sau đó mở cửa ra, đi vào trong là bốn người đàn ông, trong đó có hai người mặc áo blouse trắng, cho dỳ đã từ những thiếu niên ngây ngô trưởng thành thành những người đàn ông cao lớn cũng bị Viện Viện liếc mắt một cái nhận ra, cư nhiên là người vào năm năm trước đã cùng cô quan hệ xác thịt, quái nhân y học Nam Tinh cùng cậu trai sỡ hữu một đôi mắt đào hoa mê người Đường Mộng Ngôn.

Năm năm qua, Viện Viện sinh hoạt rất hạnh phúc, trước nay chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày gặp lại bọn họ, các người này đột nhiên xuất hiện tập thể thế này làm Viện Viện ngây ra như ngỗng.

Bốn khuôn mặt tuấn mỹ, có dương cương, có văn nhã, có phong lưu tiêu sái, mỗi người một tính cách, đều đứng yên ở mép giường, cúi đầu nhìn về phía Viện Viện.

Nam Tinh vẫn là mang một biểu tình nghiêm túc như vậy nha, hiện tại dáng người của cậu ta đã cao lớn thon dài, mặt như quan như ngọc, khí chất nho nhã trầm ổn giống như học giả, bỗng nhiên Nam Tinh vươn tay giữ chặt lấy cái chăn vừa rồi Viện Viện dùng sức giãy giụa mà rơi ra, chậm rãi kéo xuống, từng tấc da thịt trên người Viện Viện liền lộ ra ngoài.

Cơ thể Viện Viện đã phát dục hết rồi, đôi vú béo nộn siêu to kiên quyết kiều kiều ở trước ngực, thịt thà đều trắng nõn nà không tì vết, eo thon tinh tế, phía dưới là cái mông căng đầy to to, tròn xoe lại no đủ, đôi chân dài thướt tha cùng đùi ngọc bị tách ra rồi trói lại, tiểu huyệt phía dưới phấn nộn, khe thịt cũng ẩm ướt, bốn người đàn ông trước giường đều ngắm nhìn không bỏ sót chỗ nào.

"A, cái cơ thể này làm tôi nhớ nhung bao lâu nay, so với trước còn đẹp hơn đó." Đường Mộng Ngôn duỗi tay đè lại hai cái vú của Viện Viện, bắt đầu vuốt ve qua lại.

"Không muốn, các cậu muốn làm gì? Bắc Thần cùng con trai của tôi đâu?" Viện Viện dùng sức né tránh đôi tay của Đường Mộng Ngôn, nhưng ngược lại lại càng khiến đôi vú xà vào tay Đường Mộng Ngôn nhanh hơn.

Đột nhiên Viện Viện cứng đờ người, hai mảnh âm thần phía dưới như bị ai nắm lấy, hướng hai bôn kéo ra, đau đớn chợt đến khiến Viện Viện khẽ kêu một tiếng, tầm mắt người đàn ông hướng vào nơi đó, Viện Viện lộ ra thịt non cùng cửa huyệt, tiểu huyệt phấn nộn còn ướt át, giống một cái miệng đang đói muốn được đút no nê.

Trần Dũng dùng đầu ngón tay đẩy ra cánh hoa ướt át, khớp xương thon dài cắm vào một chút, thẳng đến khi hoàn toàn đi vào tiểu huyệt của cô gái.

Viện Viện cắn chặt môi dưới, cơ thể bị banh ra, bởi vì hiện giờ hai chân Viện Viện mở ra, cho nên tình cảnh phía dưới mỗi tên đàn ông ở đây đểu nhìn rất rõ ràng, ngón tay thô dài của người đàn ông cắm vào hạ thể của Viện Viện, cái loại hình ảnh này vô cùng kích thích.

Trần Dũng câu ngón tay lên, nhẹ nhàng trừu động, cảm giác bản thân bị Viện Viện cắn mút rất chặt, khi ngón tay cắm vap bị tầng tầng lớp thịt ngăn cản, khi Trần Dũng rút ra thì liếm mút không cho rời đi, phía bên trong âm đạo rất chặt, nếu côn thịt ở bên trong nhất định rất sướng.

"Hiện tại có thể thao cô ấy không?" Trần Dũng cảm giác côn thịt dưới háng đã bốc cháy, gấp không chờ nổi muốn cắm vào tiểu huyệt, hưởng thụ khoái cảm.

Nam Tinh bước đến hang loạt ngăn tủ bên vách tường, từ bên trong lấy ra một cái khay, mặt trên có một cái ống chích cùng năm cái bình chứa nước màu hồng phấn.

"Đây là thành quả năm năm nghiên cứu của tôi. Nếu cho cô ấy dùng, có thể cùng cô ấy làm tình một trăm lần, sau đó bắn tinh vào cơ thể cô ấy. Từ nay về sau cô ấy không thể rời khỏi tinh dịch của chúng ta được. Bằng không cơ thể của cô ấy sẽ bởi vì thiếu tinh dịch của chúng ta mà chết dần dần. Các cậu đã quyết định thật tốt chưa?"

"Chúng ta năm năm trước không phải đã quyết định rồi sao? Tôi căn bản không muốn thao bất kỳ con đà bà nào khác, Viện Viện thiếu thao như vậy, làm tình cùng năm người đàn ông căn bản không có vấn đề." Dừng lại mỗt chút, Trần Phong hạ người, kề sát môi mình đến môi Viện Viện khẽ hôn, lại tiếp tục nói, "Viện Viện, em nhìn xem, anh có rất nhiều nhân từ, biết rõ địa vị chú nhỏ trong lòng em là nặng nhất, anh nhất định sẽ để chú ấy trở thành người đàn ông em yêu nhất."

"Nếu đã quyết định xong, tôi đây liền bắt đầu." Nam Tinh mang bao tay lên, cầm lấy ống chích rút ra một cái bình, Đường Mộng Ngôn dùng miếng bông chấm chúc thuốc rồi ở trên đầu vú Viện Viện chà lau qua, núm vú mềm mại bị miếng bông lạnh lẽo chà lau dựng đứng lên.

---

Tác giả: Hỗn xược, quá hỗn xược, cực kỳ hỗn xược, muốn chém bay đầu mấy cái tên này a ლ(╹◡╹ლ)

---

*Hình ảnh:

---

Lúc edit chương này cảm thấy Viện Viện như một người mẹ nhìn đám con của mình đã trưởng thành rồi ấy, văn phong của tác giả cũng thật là độc đáo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...