Chương 18: 218. Duy cốc*

(*) 维谷 - Duy cốc, chỉ nơi ẩn dật cuối cùng, duy nhất.

-

Edit: tuyetvoi_

Beta: SA

==============

Mùa đông đã qua, nhưng tiết trời vẫn lạnh căm như cũ, không phải giờ cao điểm lúc đi làm hay tan tầm thì trên đường cũng chỉ lác đác vài người qua đường, nhưng ai nấy cũng đều bọc kín mít để đối chọi với gió lạnh. 

Ngoái đầu nhìn Triệu Ngu trong bộ đồ phong phanh, Kỷ Tuỳ nói: “Tìm một nơi ngồi được không.”

Anh có ý định mời cô lên xe mình nhưng lại sợ không ổn, hơn nữa cô đã đi trước bước ra khỏi cổng toà án, anh chỉ có thể lặng lẽ đuổi theo. 

”Được.” Ngước mắt là có thể thấy một quán cà phê phía đối diện, Triệu Ngu cười nói, “Đi uống một ly cà phê đi.”

Đèn hiển thị cho người đi bộ sang đường còn đang màu đỏ, hai người đứng chờ trên giao lộ, nhìn đèn chuyển sang xanh, Kỷ Tuỳ theo theo bản năng định dắt tay cô, bàn tay giơ giữa không trung thì sực nhận ra, hắn lại luống cuống rụt về. 

Cô không phát hiện có gì khác thường vẫn lặng lẽ đi theo hai người ở đằng trước, vào tiệm gọi một ly cà phê rồi hỏi hắn, “Anh uống gì?”

Giọng nói bình tĩnh tự nhiên, ánh mắt cũng không một gợn sóng. 

 Quán cà phê rất nhỏ, không có phòng riêng, nhưng vào giờ này cũng không có nhiều người, hai người lên tầng, chọn một vị trí ngay sát cửa sổ ngồi xuống. Vốn dĩ anh là người chủ động đề nghị nói chuyện với cô, nhưng đến khi thật sự đối mặt với nhau rồi, anh lại bỗng không biết phải mở miệng thế nào, vẫn là Triệu Ngu lên tiếng trước, “Anh đang làm việc ở câu lạc bộ bắn súng kia à?”

“Ừ, anh có người quen ở đó, ông chủ bọn họ ngỏ lời mời nên anh đến.” 

 Mấy chuyện này là Lăng Kiến Vi nói cho Triệu Ngu. 

 Tuy rằng đến cuối cùng Trang Chấn vẫn không phải ăn cơm lao tù, nhưng toàn bộ gia nghiệp nhà họ Trang đều đã sụp đổ, Trang Chấn và Ông Nhược Hoa thành ra hai bàn tay trắng. Đồng dạng hai bàn tay trắng còn có cả Trang Diệp và Kỷ Tuỳ đều tự tìm công việc khác, mỗi tháng sẽ gửi tiền phụng dưỡng cho hai ông bà Trang.

Tiết Trạm và Thương Lục từng đề cập, để Trang Diệp và Kỷ Tuỳ quay lại Lan Tỉ quản lý công ty, việc này không phải xuất phát từ lòng thương hại hay sự đồng tình, mà chỉ bởi vì hai người bọn họ đã quen thuộc với Lan Tỉ, có điều cả hai đều từ chối. 

”Anh nói vấn đề của Trang Diệp là chỉ anh ấy không đi khám bác sĩ tâm lý?”

Kỷ Tuỳ gật đầu, cũng không ngạc nhiên khi cô biết. 

Triệu Ngu nhìn đường phố quạnh quẽ ngoài khung cửa sổ, im lặng hồi lâu rồi chợt cười tự giễu, “Kể cả em có khuyên anh ấy thì anh ấy cũng chưa chắc sẽ nghe, vả lại, cũng chưa chắc đã hữu dụng.” 

Nếu bác sĩ tâm lý thật sự hữu dụng thì cô đã sớm đi khám. Bốn năm trước Thương Lục đã tìm giúp cô, nhưng rất nhiều vấn đề, dù có là bác sĩ cũng không thể giải quyết được. 

“Anh biết.” Kỷ Tuỳ cuộn chặt nắm tay dưới bàn, “Anh chỉ thấy lo cho cậu ấy, suốt mấy năm nay, cậu ấy chưa có lúc nào được yên ổn.”

Lại im lặng hồi lâu, Triệu Ngu nói, “Em sẽ đi gặp anh ấy, nhưng em không thể đảm bảo điều đó có thể có ích với anh ấy hay không.”

Kỷ Tuỳ cười, “Cảm ơn.”

Thời tiết Đông Hải thay đổi, thời gian mới chỉ qua một ly cà phê thôi mà ngoài trời đã lất phất những bông tuyết li ti.

Ra khỏi quán cà phê, Kỷ Tuỳ tần ngần mãi, rốt cuộc vẫn cởi áo trên người mình xuống khoác lên người cô, hắn giữ chặt vai cô, “Không sao, anh không lạnh, chỉ một đoạn đường ngắn mà thôi.”

Trở về bãi đỗ xe của toà án quả thật chỉ có một đoạn ngắn, nhưng đối với hai người đều dường như dài ra dằng dặc.

Cảm nhận được sự ấm áp từ áo khoác, Triệu Ngu hỏi, “Trước kia anh từng tới Ngô Thành?”

Kỳ Tuỳ khựng lại, trầm mặc một lát, nói, “Đúng vậy.”

”Lăng Kiến Vi chắc đã kể hết cho anh rồi.”

”Ừ.”

Kể từ lúc biết được cô và Tiết Trạm cùng nhau trở lại Ngô Thành từ miệng Tiết Tử Ngang, anh đã ngay lập tức đi tìm Lăng Kiến Vi. 

Lăng Kiến Vi không phải người giỏi nói dối, cũng không thể lừa anh điều gì, cho nên anh đã biết, cô không lựa chọn bất cứ người đàn ông nào, hiện tại cũng không có ý định yêu đương. 

Biết được tin tức này, anh có vui không? Dường như là có một chút, anh thậm chí còn nảy lên xúc động muốn chạy tới Ngô Thành tìm cô. 

Nhưng trong lòng anh cũng rõ ràng nhất, anh tới tìm cô, bất kể là đối với cô hay với anh đều chẳng giải quyết được chuyện gì.

Triệu Ngu cười, “Hiện giờ em sống rất tốt.”

”Ừ.” Ngoại trừ từ này ra, anh thế nhưng không biết nên nói gì nữa. 

“Em cũng hy vọng, anh có thể sống tốt.” Dưới ánh đèn đỏ trên giao lộ, Triệu Ngu ngước mắt nhìn anh, “Chúng ta vốn không phải người cùng một đường, anh nên có được hạnh phúc, em nghĩ, tương lai anh chắc chắn sẽ là một người chồng tốt, một người cha tốt.”

 Trước kia đúng là anh đã từng nghĩ đến cái danh phận ấy, anh muốn có một mái ấm bình yên chan đầy tình cảm, muốn một gia đình hoàn chỉnh, mà khi ấy, cô cũng sẽ là người thân duy nhất trong tổ ấm của anh. 

Nhưng bây giờ thì sao?

  Có bông tuyết đậu nhẹ lên đỉnh đầu cô, đối lập với mái tóc đen buông xõa. Anh không nhịn được vươn tay lau đi, đối diện với ánh mắt thoáng sửng sốt của cô, anh lại vội thu tay về, yên lặng nhìn đèn đỏ bên kia đường. 

Nếu tổ ấm ấy đã không còn có cô, vậy nó còn là tổ ấm nữa không? 

 Từ khi nhận định người đó sẽ là cô, anh chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, giờ đây, cũng lại vẫn không thể tưởng tượng ra. 

Ngồi vào xe anh, Triệu Ngu hỏi, “Đi tìm Trang Diệp đi, anh biết anh ấy ở chỗ nào không?”

”Biết.” Kỷ Tuỳ khởi động xe, “Đại Học Thành.”

Triệu Ngu ngớ ra. Lăng Kiến Vi từng nói với cô Trang Diệp đi làm trong một công ty nhỏ, cũng cho biết Trang Diệp không tiếp nhận trị liệu tâm lý, nhưng cô lại không hỏi hiện giờ anh sống ở đâu.

Hoá ra, vẫn là căn chung cư từng ghi dấu vô số kỉ niệm tốt đẹp của bọn họ, về sau lại trở thành nơi cất chứa đầy ác mộng của hắn.

Tòa án cách Đại Học khá xa, lúc bọn họ đến tòa án là sáng sớm, giờ chạy tới đó cũng phải chiều tối, Kỷ Tuỳ bèn hỏi, “Muốn ăn tạm chút gì trước không?”

”Không sao, em không đói.”

 Thế là hắn lái xe tới thẳng trước cửa chung cư, “Anh chờ dưới này, lát nữa... đưa em về.”

”Không cần, em tự đặt xe là được, anh cứ đi ăn tối trước đi.”

 Hắn nhìn cô đi vào, cũng không khởi động xe.

 Khu nhà quen thuộc, vành đai xanh quen thuộc, cửa hàng tiện lợi quen thuộc, ngay cả chú bảo vệ thế mà vẫn là gương mặt quen thuộc. 

 Bước từng bước tới, Triệu Ngu bỗng thấy hoảng hốt, như thể đã quay trở lại vể rất nhiều năm trước, mỗi khi có thời gian rảnh là cô và Trang Diệp sẽ lại chạy tới căn hộ nhỏ bé này, cùng nhau hưởng thụ thế giới riêng của hai người, cùng nhau nấu ăn, cùng nhau học tập, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau ngắm cảnh đêm, cùng ngủ chung một giường.

Hai bên của cánh cửa gỗ màu đỏ gạch vẫn còn dán câu đối xuân, là từ kỳ nghỉ đông vào năm tư đại học, anh từ nước ngoài trở về, cùng cô đi dạo siêu thị mua sắm đồ Tết, hiện giờ đã bao năm trôi qua, ngoại trừ màu sắc đã trở nên cũ kĩ thì tất cả vẫn được giữ gìn như trước. 

Bồng môn thả hỉ lai châu lí, lữ bạn tòng kim đáo bạch đầu.

( Câu đối ngày cưới: Trời cao tắm trong ánh sáng ban phước lành, làm bạn từ nay đến răng long đầu bạc)

Hoành phi: Trời cho lương duyên 

Đây là câu Trang Diệp chọn. Lúc trước cô còn cho rằng quá trắng trợn, nên muốn chọn bức ẩn ý một chút, anh lại cười bảo thích câu nói trắng ra như vậy hơn, cảm thấy ngụ ý rất hay, cô một mặt giả bộ ghét bỏ, một mặt nhanh nhảu cầm lấy câu đối, cứ như sợ sẽ có người cướp mất. 

Ngửa cổ đã có chút mỏi, có lẽ là do nhìn chằm chằm quá lâu nên đôi mắt cũng đã hơi nóng lên, Triệu Ngu gục đầu xuống, hít hít mũi, chậm rãi vươn tay gõ cửa. 

Trang Diệp không lắp chuông cửa, ban đầu cũng không dùng khoá mã, mỗi lần quên không mang chìa khoá là luôn gõ thình thình lên cửa rồi gọi lớn “Vợ ơi mở cửa”, lần nào cô cũng phải cảnh cáo anh nhỏ giọng thôi, anh lại ngả ngớn trêu cô, “Vậy sao khi ở trên giường em không nhỏ giọng đi? Kêu cho cả khu đều nghe thấy.”

 Chờ cô tức lên rượt đuổi anh khắp khu chung cư thì anh mới vội nhấc tay xin tha, đảm bảo với cô mấy nhà hàng xóm bên cạnh đều không có ai, không ảnh hưởng đến họ. 

 Gõ vài cái mà không có động tĩnh gì, cô cũng không chắc anh có còn ở nhà không, nhìn khoá mã trên cửa, cô đột nhiên như có ma xui quỷ khiến đặt ngón tay lên quét, sau đó chỉ nghe “tích” một tiếng, cửa mở. 

Triệu Ngu giật mình sửng sốt, chuẩn bị đóng cửa lại, nhưng không đợi cô chạm vào then cửa thì cánh cửa đã bị kéo ra.

 Bốn mắt nhìn nhau với người bên trong, cô nhất thời luống cuống, còn anh thì hoàn toàn kinh ngạc, hơn nửa ngày sau mới thấp giọng nói, “Là em thật sao, anh còn tưởng rằng... là ảo giác.”

Ngoài anh ra thì cũng chỉ có cô là người duy nhất có thể mở cánh cửa này, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ là cô sẽ đến. 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...