Chương 26: 226. Dã tâm

Edit: Assy

Beta: Sa Nhi

===================

Lại một cuối tuần nữa tới, Triệu Ngu trở về Ngô Thành, Tiết Trạm đi cùng cô.

Bây giờ thời gian của cô rất tự do, chưa chắc cứ phải cuối tuần mới về, nhưng Tiết Trạm đã nói đi cùng, nên cô chờ anh.

Lúc trước cha mẹ nuôi để cô về Đông Hải vì cảm thấy ở bên này cô có thể có công việc tốt hơn, hiện giờ cô dựa vào Thương Lục kinh doanh quán cà phê, nên thật ra dù có ở đâu cũng được, thậm chí hoàn toàn có thể về lại Ngô Thành, chỉ là trong lòng cô biết rõ, giữa cô và cha mẹ nuôi vẫn cần một khoảng cách nhất định.

Mà không hiểu sao, Tiết Trạm về cùng cô lại có thể làm cô càng an tâm hơn.

Sợ anh lái xe quá mệt, khi sắp tới khu dịch vụ*, cô nhẹ giọng nói: “Đi vào nghỉ ngơi một chút, để em lái cho.”

(* kiểu trạm dừng chân nghỉ trên đường cao tốc, quốc lộ)

Anh không từ chối, xe nhanh chóng tới khu dịch vụ, sau khi tháo dây an toàn không xuống xe, Tiết Trạm còn hỏi cô: “Em nghĩ gì vậy?”

“Hửm?” Triệu Ngu hơi sửng sốt, muốn lắc đầu, nhưng đón nhận ánh mắt thâm thúy của anh lại chỉ có thể trầm mặc.

Từ trước đến giờ anh đều có thể dễ dàng nhìn thấu tâm tư của cô, một câu này khẳng định đã sớm phát hiện lòng cô có chút không yên, chỉ là cô nên trả lời thế nào đây?

Nghĩ về nụ hôn sâu triền miên với Kỷ Tùy vào cuối tuần trước? Nghĩ tới Tiết Tử Ngang vừa nhắn tin hỏi han ân cần? Nghĩ về ngày mưa, chân Thương Lục chắc sẽ lại đau? Hay nghĩ đến sáng nay trước khi xuất phát, Lăng Kiến Vi còn chạy tới chung cư  làm bữa sáng cho cô?

Suy nghĩ của cô hơi lộn xộn, cái gì cũng nghĩ, nhưng lại nghĩ không rõ được điều gì.

“Em đang lựa chọn?”

Câu nói của Tiết Trạm lại một lần nữa làm cô sửng sốt, sau đó cô theo bản lắc đầu.

Cô còn đang nỗ lực để cuộc sống của mình trở lại bình thường, cái gọi là lựa chọn, những thứ gọi là tình yêu, cô vẫn chưa thể lĩnh ngộ được, cũng ích kỷ không muốn để ý tới. Nhưng hiện tại càng ngày càng có nhiều người đang nhắc nhở cô, nên xử lý những quan hệ không minh bạch đó cho tốt, để khi cuộc sống của cô khôi phục lại bình thường, những mối quan hệ không bình thường này cũng sẽ khôi phục lại bình thường mà thôi.

“Không ai sánh nổi Thương Lục, phải không?” Anh không cảm xúc nhìn màn mưa trước xe, nhưng bàn tay lại chợt siết chặt tay lái, “Trong lòng em, hắn là đặc biệt nhất.”

Bằng không thì vì sao đồ của người khác thì không nhận, lại có thể nhận quán cà phê Thương Lục cho cô.

Anh cũng đã thay cô suy nghĩ rất nhiều, anh cũng có vô số thứ muốn cho cô, nhưng anh biết cô sẽ không chịu nhận, vậy mà Thương Lục lại là ngoại lệ.

Triệu Ngu nói: “Em không biết nữa.”

Cô thật sự không biết, cũng không chắc chắn.

Trầm mặc một hồi lâu, Tiết Trạm bỗng nhiên cúi đầu cười, có chút tự giễu, có chút ảo não.

Rõ ràng lúc trước khi biết cô một lòng muốn chết, hy vọng duy nhất của anh là cô có thể sống tiếp, dù không phải ở cùng anh cũng được, chỉ cần cô còn tồn tại.

Hiện giờ cô thật sự sống tiếp, trạng thái còn dần tốt đẹp hơn, anh chính ra nên thấy đủ mới đúng, nhưng dã tâm trong lòng lại không ngừng phát sinh, cứ cảm thấy còn chưa đủ, lại sợ hãi sẽ mất mát.

“Triệu Ngu.” Anh  bình tĩnh nhìn cô, “Em đã biết đáp án của anh.”

Triệu Ngu đương nhiên nhớ rõ, cũng một ngày đó khi ở Ngô Thành, sau khi cùng cô trở về nhà, đi từng bước vượt qua chốn ác mộng kia, lúc chào tạm biệt cô, anh từng kiên định cầm tay cô, nói với cô rằng mình vĩnh viễn sẽ không buông tay.

Chỉ là, thật sự có thể vĩnh viễn tiếp tục như thế sao?

“Tiết Trạm……”

Hai chữ mới vừa ra khỏi miệng, anh đã nghiêng người đỡ lấy cơ thể cô, ghì lấy đầu cô hôn lên đôi môi.

Không giống với sự khẩn trương áp đảo của Kỷ Tùy trong mưa lần trước, anh chỉ dịu dàng khẽ mút một chút đã buông ra rất nhanh, sau đó cứ như vậy nhìn cô ở khoảng cách thật gần, đầu ngón tay nhẹ ve vuốt trên cằm và cánh môi cô.

Tiết Trạm nói: “Anh tất nhiên sợ Thương Lục rồi.”

Hơi thở nóng hổi khẽ phả trên mặt, nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, Triệu Ngu bỗng cảm thấy trái tim bỗng lỡ một nhịp.

-

Cùng giống như mấy lần trước, cha mẹ nuôi đã sớm chuẩn bị xong bữa trưa  phong phú chờ bọn họ, vì Tiết Trạm đã gọi điện cho họ từ trước.

Ở phương diện này, anh luôn vô cùng cẩn thận săn sóc, vẫn luôn duy trì liên hệ với  cha mẹ nuôi, quan tâm tới tình hình thể chất và tâm lý của bọn họ. Thậm chí Triệu Ngu còn cảm thấy, anh như đang thay cô làm tròn đạo hiếu.

Ăn xong cơm trưa, Triệu Ngu và mẹ nuôi tranh nhau rửa bát, không ngờ cuối cùng lại là Tiết Trạm vào phòng bếp, một mình ôm đồm tất cả việc nhà.

Triệu Ngu rất ít khi nhìn thấy anh như vậy, âu phục giày da dáng người thẳng tắp, cứ như vậy đeo tạp dề lưu loát làm việc nhà, vậy mà nhìn cũng không cảm thấy có gì sai sai, chỉ là thêm mấy phần khói lửa nhân gian hơn so với ngày thường.

“Đứa nhỏ này thật không tồi.” Nhìn bóng dáng bận rộn trong nhà bếp từ xa, mẹ nuôi mỉm cười thấp giọng khen, quay đầu lại nhìn Triệu Ngu, như muốn mở miệng hỏi cái gì, nhưng ngừng một chút, cuối cùng cái gì cũng chưa nói.

Triệu Ngu biết, từ lần trước đi Đông Hải nhìn thấy có nhiều đàn ông canh giữ bên giường bệnh của cô tới vậy, bọn họ cũng đã có rất nhiều nghi vấn, chỉ là lúc ấy không có tâm tình để ý tới những chuyện đó, mà hiện tại, bọn họ lại sợ mở miệng dò hỏi sẽ mang áp lực tới cho cô.

Kỳ thật họ không cần phải nói cô cũng hiểu, bọn họ vẫn hy vọng cô có thể giống như người bình thường, xây dựng gia đình, bình an hạnh phúc tới già.

Nhưng đồng thời bọn họ lại lo lắng, ngoài cảm giác áy náy, việc cô không thể sinh con cũng có thể sẽ trở thành trở ngại, đặc biệt đối phương còn là người ưu tú như  Tiết Trạm.

“Con không thích trẻ con, nhà chúng con cũng không có tư tưởng cũ kỹ cần phải sinh con để nối dõi tông đường.”

Buổi chiều khi cùng mẹ nuôi nhặt rau, Triệu Ngu từ phòng bếp đi ra vừa vặn nghe được Tiết Trạm nói như vậy khi cùng cha nuôi xem tin tức. Nghĩ hẳn là cha nuôi nhân cơ hội ở cùng anh nên đang uyển chuyển nói chuyện dò hỏi.

Cô không nói chen vào, cầm đồ xong lại quay về bếp, mẹ nuôi vừa rửa rau vừa cười nói: “Mẹ và cha nuôi con chuẩn bị đổi xe, muốn mua chiếc đắt hơn thoải mái hơn một chút, vừa hay con và Tiết Trạm ở đây, hay là 2 đứa tư vấn giúp cha mẹ nhé? Cha mẹ còn muốn hỏi về vài tour du lịch, con thấy thế nào? Con nói đúng, giờ mẹ và cha nuôi con đều nên hưởng thụ cuộc sống một chút.”

Trố mắt một lát, Triệu Ngu cười: “Được ạ, đợi lát nữa để Tiết Trạm giúp cha mẹ chọn, anh ấy am hiểu về xe nhất.”

Cô biết, bọn họ muốn làm cô an tâm.

Sau khi tất cả chân tướng đã rõ ràng, bọn họ cũng đoán được 300 vạn kia không phải tiền bảo hiểm, mà là cô cố ý bồi thường cho họ.

Trước đây bọn họ vẫn luôn nhắc muốn đưa lại số tiền cho cô, nhưng giờ bọn họ không nói nữa, bọn họ lựa chọn dùng cách như vậy tiếp nhận bồi thường của cô, tiêu tiền của cô coi như để cô chuộc tội.

Có lẽ, thật sự cũng có thể coi như Triệu Ngu được trời cao thiên vị, tuy rằng đã từng hai bàn tay trắng, nhưng giờ còn có rất nhiều người thật sự yêu quý cô.

(#sha: bàn tay vàng nữ chính chứ sao :))) )

Cũng giống những lần trước, Tiết Trạm vẫn một mình ngủ trên sofa, khi Triệu Ngu dậy đi toilet, lại nghe được hắn khẽ nói: “Không ngủ được sao?”

Bước khẽ tới bật đèn trên tường, Triệu Ngu nhìn người đã ngồi dậy khỏi sofa: “Anh cũng không ngủ?”

Cảnh tượng như thế cực kỳ giống lúc Tiết Trạm đi theo cô tới đây lần đầu tiên, chỉ là khi ấy, anh vẫn còn chút nghi ngờ cô, mà cô ở trước mặt anh cũng là nửa thật nửa giả.

“Hi Hi.” Cũng giống như lúc đó, anh gọi tên này của cô theo thói quen, nhưng lần này còn nhẹ giọng thêm một câu, “Xin lỗi”.

Triệu Ngu cười: “Sao lại nói vậy với em?”

Anh vươn tay về phía cô, cô vô thức đi qua, bị anh dùng sức kéo ngã vào lòng.

Anh thấp giọng bên tai cô: “Hôm nay anh quá xúc động nên mới nói với em những lời đó, em không cần cảm thấy áp lực, còn nữa, những lời anh nói với cha nuôi  chỉ là không muốn để bọn họ phải lo lắng, em đừng để trong lòng.”

Ngữ khí anh thật quá dịu dàng, thậm chí Triệu Ngu còn nghe ra được cảm giác thật dè dặt cẩn thận.

Đây không nên là anh, con người như anh vốn không phải hèn mọn như thế.

Nói xong lại ý thức được đã không còn tác dụng gì nữa, Tiết Trạm bất đắc dĩ cười, vươn tay giúp cô vuốt lại mấy sợi tóc rối, nhẹ nhàng nói: “Mau ngủ đi, đừng nghĩ nhiều nữa, ngủ ngon.”

Cũng là một câu ngủ ngon đã từng nghe, nhưng Triệu Ngu lại có thể cảm nhận rõ ràng lần này không giống lần đầu tiên anh tới, khi đó giữa bọn họ rõ ràng còn có thứ gì đó ngăn cách, nhưng hiện tại, giữa bọn họ thật sự rất gần, giống như hai trái tim đã ở cùng một chỗ.

Cô ngẩng đầu, cằm khẽ chạm vào cằm, môi từ từ kề bên môi, cũng giống như anh đã làm ban ngày, cô nhẹ nhàng mút lấy: 

“Ngủ ngon.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...