Edit: Mực trốn rất kĩ ~
Beta: Sa Nhi
================
Mấy năm trước đây, mỗi lần Tết Âm Lịch Triệu Ngu đều trở về bầu bạn cùng cha mẹ nuôi, nhưng năm nay cô không về được, bọn họ đã đăng ký tour du lịch Thái Lan nên không ở nhà.
Thật ra nếu họ muốn đi du lịch mùa xuân thì cứ đợi hết Tết đi là được, bọn họ làm vậy đơn giản là để Triệu Ngu phải về nhà cùng Tiết Trạm.
Tư tưởng của người thế hệ trước nói chung đều đánh đồng hạnh phúc với hôn nhân của con cái, bọn họ gặp mặt Tiết Trạm rất nhiều lần, cũng rất hài lòng với anh, nhưng đã lâu như vậy hai người cũng không có tiến triển gì thực sự, nên hai vị trưởng bối hiển nhiên sẽ sốt ruột.
"Vậy em thỏa mãn ý muốn cho hai bác đi, cùng anh về nhà ăn Tết nhé." Lúc biết chuyện này, Tiết Trạm đã nói như thế.
Đương nhiên Triệu Ngu biết anh không phải nói giỡn, nhưng cô đã từng lấy thân phận bạn gái của Tiết Tử Ngang ra mắt Tiết gia, hiện giờ lại đổi thân phận, không biết Tiết lão gia sẽ bị chọc tức đến mức nào.
"Vậy em cứ lấy thân phận bạn gái của Tiết Tử Ngang cũng được." Ngược lại Tiết Trạm rất rộng lượng, lập tức sửa lại lời nói.
Cuối cùng Triệu Ngu vẫn không đi.
Một khi đã gặp cha mẹ, kế tiếp sẽ phải bận lòng đến chuyện kết hôn sinh con, mấy vấn đề này cô chưa từng cân nhắc đến.
Tết Âm Lịch với cô mà nói đã sớm không có gì ý nghĩa đặc thù gì, một mình trải qua cũng vẫn ổn.
Chính phủ quy định cấm bắn pháo hoa ở ngoại ô, nhưng Triệu Ngu đứng bên cửa sổ ngước nhìn ra ngoài, vẫn nhìn thấy màu sắc rực rỡ trên bầu trời.
Nhà hàng xóm kế bên hình như có rất nhiều người, tiếng trẻ con ầm ĩ, tiếng người lớn cười đùa, âm thanh từ ban công truyền vào trong tai cô, có lẽ giờ phút này người một mình ăn Tết giống cô cũng không nhiều lắm, cô đột nhiên cầm lấy di động chuẩn bị gọi điện thoại, nhưng nhìn đến ba cái tên cách nhau không xa trong danh bạ, cô lại dừng lại.
Thương Lục, Trang Diệp và Kỷ Tùy vẫn luôn một mình đón Tết, bất kể cô ở bên ai, đối với hai người còn lại đều không công bằng, với mối quan hệ không thể tránh khỏi xấu hổ giữa Kỷ Tùy và Trang Diệp, cô lại càng không thể gọi mọi người tới.
Cất di động đi, Triệu Ngu ngồi vào sofa mở TV xem một lát, thật sự thấy quá nhàm chán, nên dứt khoát tắt TV đi vào phòng ngủ lấy quần áo ra, chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ, kết quả chuông cửa bỗng nhiên vang lên.
Người biết cô ở lại Đông Hải ăn tết chỉ có mình Tiết Trạm, bởi vì cha mẹ nuôi cố ý gọi điện nhắc nhở anh, cô cũng đoán được Tiết Trạm có khả năng sẽ đến chỗ cô nên đã luôn cố khuyên ngăn, nhưng không ngờ anh vẫn tới.
"Anh không phải đã đồng ý với em......" Lời vừa nói một nửa đã ngừng, cô ngẩn người lại sửa miệng: "Hai người sao lại tới đây ?"
Kỷ Tùy cười, giơ túi trong tay cho cô nhìn: "Một mình ăn Tết quá buồn, nên bọn anh đành tìm người ăn chung."
Nhìn bọn họ xách theo không ít đồ, Triệu Ngu chỉ có thể vội né sang một bên để họ tiến vào: "Vậy hai người...... Năm nay đón năm mới cùng nhau?"
Trang Diệp gật đầu: "Anh Kỷ Tùy có việc kêu anh qua chỗ anh ấy, thuận đường cùng nhau qua đây."
"Vậy sao lại chạy tới chỗ của em? Sao biết em không về nhà? Tiết Trạm nói cho các anh biết à?"
"Tiết Trạm cũng biết?" Biểu tình của Kỷ Tùy đơ ra một chút, ngay sau đó lại mỉm cười: "Anh xem trong vòng bạn bè của em thấy cô với chú đang đi Thái Lan, vậy chắc chắn là em không về rồi."
Triệu Ngu lúc này mới mở WeChat ra nhìn, hơn nửa giờ trước mẹ nuôi thật đúng là đã đăng status mới.
"Cho nên mọi người vừa thấy dòng đó đã vội chạy tới, cơm cũng chưa kịp ăn mà đóng gói xách lại đây?" Nhìn mấy hộp giữ ấm trong túi, Triệu Ngu lại nghĩ đến một vấn đề, "Tại sao mọi người có WeChat của mẹ nuôi?"
Kỷ Tùy mất tự nhiên cúi đầu lấy hộp cơm cách nhiệt từ trong túi ra, Trang Diệp nhỏ giọng ho khan một tiếng: "Thì thấy trong di động của em nên lén thêm vào, họ không biết là ai, nhưng cũng không từ chối."
Nhìn cái vẻ có tật giật mình của hai người này, bỗng nhiên Triệu Ngu rất muốn cười, nếu bọn họ có thể học hỏi da mặt dày như Tiết Tử Ngang và Hứa Thừa Ngôn thì đã không đến mức ngượng ngùng như vậy.
Vào phòng bếp lấy chén đũa đưa cho bọn họ, Triệu Ngu nói: "Mau ăn đi."
Kỷ Tùy hỏi: "Em ăn chưa?"
Triệu Ngu gật đầu.
Trang Diệp rửa tay trong phòng bếp xong đi ra: "Em nấu mì thôi sao?"
Triệu Ngu cười: "Vậy mà cũng bị anh phát hiện?"
Trang Diệp lượn ngược vào bếp cầm chén đũa trở ra: "Lại ăn chút gì đi, một bát mì sao được?"
Trước đây khi đến thành phố nơi anh học đại học để gặp nhau, đến một tô mì anh cũng không có mà ăn, sống một thân một mình, so với cô còn khổ hơn rất nhiều.
"Ăn chút đi, anh với Trang Diệp đã làm đồ ăn, hẳn sẽ hợp khẩu vị của em." Kỷ Tùy đẩy hộp cơm đến trước mặt cô: "Cá mà em thích nhất này."
Triệu Ngu mới vừa ngồi xuống ăn hai miếng, chuông cửa đã lại vang lên, phản ứng đầu tiên của cô vẫn nghĩ là Tiết Trạm, nhưng sự trầm mặc ngắn ngủi sau khi Trang Diệp kéo cửa ra đã nói cho cô biết, rất có thể người tới không phải Tiết Trạm.
Quả nhiên, cô vừa quay đầu lại đã thấy được vẻ mặt xấu hổ của Lăng Kiến Vi, mà Trang Diệp đứng ở bên trong cánh cửa cũng biểu hiện rất không tự nhiên y chang người bên ngoài: "Cậu vào trước đi."
Thấy anh cũng mang theo rất nhiều đồ, Triệu Ngu không khỏi giật giật khóe miệng: "Chắc không phải anh cũng xem vòng bạn bè của mẹ nuôi đấy chứ?"
Lăng Kiến Vi gật đầu, đặt bình nước nóng lên bàn: "Chị dâu anh nấu, bảo anh mang một ít sang cho em."
Ngay cả nói dối cũng không biết nữa. Anh chị anh mà biết anh tới tìm cô, chỉ sợ cả cửa cũng không cho anh đi ra, ước chừng canh này là do anh trộm thì có.
Bị Triệu Ngu nhìn đến đỏ mặt, Lăng Kiến Vi chỉ có thể dời mắt đi: "Anh cũng đã gọi cho nhà hàng làm vài món, lát nữa sẽ đưa đến."
"Cậu cũng chưa ăn sao?" Kỷ Tùy cười: "Vừa lúc chúng tôi đang chuẩn bị ăn, ăn chung đi."
Trang Diệp yên lặng đứng dậy đi lấy chén đũa đưa cho Lăng Kiến Vi, cái gì cũng chưa nói, lại đẩy mâm cơm về phía anh.
Lúc trước quan hệ của ba người đều rất tốt, hiện giờ xấu hổ tụ tập lại bên nhau, bầu không khí này thật đúng là vi diệu đến quá kỳ dị.
Triệu Ngu một lần nữa mở TV lên, không thèm để ý nói: "Xuân Vãn đã bắt đầu rồi."
(*Xuân Vãn là chương trình đêm giao thừa của đài CCTV bên Trung có rất nhiều tiết mục phong phú như biểu diễn âm nhạc, khiêu vũ, hài kịch, kịch nghệ được đầu tư rất hoành tráng và chỉnh chu với sự góp mặt của rất nhiều nghệ sĩ và hàng trăm vũ công. Không so sánh với Táo Quân của Việt Nam nha~~.)
Tuy rằng chương trình năm sau so với năm trước càng chán hơn, nhưng giờ phút này những tiếng cười vui vẻ trong TV lại có thể giảm bớt chút xấu hổ.
Triệu Ngu và bọn họ câu được câu không cùng trò chuyện, hoặc nói về tiết mục, hoặc nói thức ăn trên bàn, dần dần bầu không khí cũng càng ngày càng bình thường, ngẫu nhiên lúc ba người cùng nhau cười, phảng phất như bọn họ đã quay về quá khứ.
Tiếng chuông dồn dập lại lần nữa vang lên, Lăng Kiến Vi nói đồ ăn anh gọi tới rồi, Triệu Ngu lại bỗng nhiên sinh ra một loại dự cảm, có khi chưa chắc đã là shipper đâu.
"Sao anh lại ở đây?" Giọng nói Hứa Thừa Ngôn vang lên, cô biết ngay trực giác của mình chuẩn thế nào mà.
Không đợi Lăng Kiến Vi trả lời, Hứa Thừa Ngôn đã tự mình tiến vào, nhìn Kỷ Tùy và Trang Diệp bên bàn ăn anh mới càng sửng sốt hơn: "Đều ở đây hết sao?"
"Vậy sao anh lại tới?" Triệu Ngu liếc mắt nhìn bàn ăn nho nhỏ, vốn dĩ cũng chỉ đủ bốn người ngồi, thêm anh nữa thì thật sự hơi chật.
"Cha mẹ nuôi đều đã ở Thái Lan, đương nhiên anh phải tới ăn Tết với em rồi." Hứa Thừa Ngôn đi qua ôm cô, không coi ai ra gì hôn lên trán cô, lại tỉnh như ruồi ngồi vào ghế của Lăng Kiến Vi: "Đồ ăn không tệ, vừa vặn tôi cũng đang đói bụng."
Người da mặt dày quả nhiên khác bọt =)))
Nhìn dáng vẻ ai oán mà không dám giận của Lăng Kiến Vi, Triệu Ngu chỉ có thể đứng dậy đi vào phòng bếp lấy chén đũa cho Hứa Thừa Ngôn, lại mang thêm ghế ra cho Lăng Kiến Vi.
"Đúng rồi, vừa nãy dừng xe ở dưới lầu anh có nhìn thấy Thương Lục." Ăn xong miếng đầu tiên, Hứa Thừa Ngôn mới chậm rãi mở miệng: "Anh không chờ hắn, ấn thang máy đi lên trước."
Vừa dứt lời, tiếng chuông cửa đã vang lên, lần này là Triệu Ngu mở cửa, ngoài cửa không chỉ có Thương Lục, còn có đồ ăn Lăng Kiến Vi gọi tới.
Nhìn anh shipper giao đồ ăn vẻ mặt tò mò mà để thức ăn lên bàn lại nhanh chóng rời đi, Thương Lục đóng cửa lại mới ôm Triệu Ngu một lát: "Anh có chút việc chậm trễ nên tới muộn."
"Vừa kịp tới ăn tiệc nha, anh cũng không chậm đâu." Triệu Ngu quay đầu nhìn bàn ăn bên kia ý bảo một chút, lại lấy thêm ghế cho Thương Lục, cái bàn ăn này thật sự đã chật cứng, không thể nhét thêm ai nữa rồi.
Nhưng mà... hình như vẫn còn hai người.
Thấy cô đem một lượt ba bộ chén đũa ra, Thương Lục cũng hiểu: "Bọn họ cũng muốn tới sao?"
Triệu Ngu nhún vai: "Chắc là vậ."
Ngay cả 5 người không ngờ nhất đều đã tới, sao có thể thiếu hai ôngTiết gia kia được?
Nhưng lần này dường như Triệu Ngu đã đoán sai, cho đến khi 6 người cùng nhau ăn xong cơm tất niên, vẫn không có người nào đến nhà.
Ngẫm lại cũng đúng, Tiết gia ít người nhất, tim của Tiết lão gia lại không tốt, chú cháu hai người vào đêm giao thừa còn chạy ra ngoài, chỉ sợ ông cụ chịu không nổi.
Trang Diệp cùng Kỷ Tùy thu dọn bàn ăn, Lăng Kiến Vi muốn đi xuống lầu vứt rác, mới vừa kéo cửa ra đã lùi về sau hai bước, để Tiết Tử Ngang xách theo một túi đồ lớn tiến vào.
"Tại sao lại có người......" Vừa ngước lên đã thấy không chỉ có một mình Lăng Kiến Vi, Tiết Tử Ngang ước chừng sững sờ vài giây mới rủa thầm một tiếng, thả túi xuống đất, vươn tay về phía Triệu Ngu bán thảm, "Nặng quá, ông chú Tiết đúng là không phải người, anh không giúp chú xách đồ chú ấy liền không cho anh tới."
Thấy trên tay anh xác thật bị thít chặt ra vệt đỏ, cô đi qua nhìn nhìn cái bao siêu to khổng lồ kia: "Mấy cái này là gì vậy?"
Không phải lại là cơm tất niên đấy chứ? Mỗi người đều đem cơm tất niên đến nơi này của cô sao?
"Cơm tất niên chuẩn bị cho em." Tiết Tử Ngang vẻ mặt đắc ý: "Đừng nhìn thấy có ít món, tất cả đều do ngự trù làm, cơm tất niên năm rồi của Tiết gia bọn anh cũng chưa đạt cấp bậc này đâu, nếu để lão gia tử biết ông ấy được hưởng sái hào quang của em có khi lại tức đến hộc máu mất."
"Ngự trù?"
"Đúng vậy, chính là cái người chuyên nấu cơm cho lãnh đạo quốc gia, mỗi lần lãnh đạo tới Đông Hải, vị đầu bếp này đều sẽ tự mình hầu hạ, lợi hại chưa?"
Hứa Thừa Ngôn khinh thường hừ một tiếng: "Đầu bếp như vậy cả nước không nói đến một vạn thì cũng có 9000, lợi hại chỗ nào?"
"Anh nhìn không quen vậy sao anh không tìm một người đến thử xem?" Tiết Tử Ngang trừng anh một cái, bắt đầu tranh công để hộp cơm trong túi giữ ấm bày lên trên bàn: "Đều là mấy món em thích ăn, đảm bảo em ăn một lần sẽ muốn ăn tiếp."
Hứa Thừa Ngôn ám chỉ nói: "Chúng tôi đã ăn rồi."
"Cũng không phải chuẩn bị cho Hứa tổng." Tiết Trạm nhàn nhạt nhìn anh một cái, quay sang cười với Triệu Ngu: "Em ăn no rồi? Xem ra là anh đã tới chậm, anh phải ăn cơm cùng ông già."
Triệu Ngu cũng cười: "Rõ ràng đã đồng ý với em sẽ không tới, lời anh nói thật không thể tin mà."
"Ngày quan trọng như vậy sao có thể để em một mình được?" Quét mắt nhìn mấy tên đàn ông trong phòng, Tiết Trạm mặt lộ vẻ cười khổ: "Ăn không nổi vậy vứt đi, hôm nào mời người nấu lần nữa cho em ăn."
"Đồ ăn ngon như vậy vứt đi thì tiếc lắm, dù sao đêm nay em cũng không ăn nhiều lắm, để em ăn thêm một chút."
Trang Diệp mới rửa chén xong từ phòng bếp đi ra, nghe được lời này liền trở vào cầm bộ đồ ăn đưa cho cô.
Từ trước đến giờ Triệu Ngu nghĩ cũng chưa nghĩ tới bầu không khí trong nhà mình có thể quỷ dị đến mức này, sau khi nhận chén đũa chỉ có thể cười gượng một tiếng: "Mọi người có muốn nếm thử không ?"
Hứa Thừa Ngôn và Tiết Tử Ngang ghét nhau như chó với mèo, ngồi ở trên sofa căn bản không thèm nhúc nhích.
Kỷ Tùy cười nhẹ: "Anh ăn không nổi, em cứ ăn đi."
Lăng Kiến Vi vứt rác trở về, đi vào phòng tắm rửa tay: "Anh cũng no rồi."
Trang Diệp ngồi xuống một góc khác trên sofa, mỉm cười lắc đầu với cô.
Ngược lại Thương Lục không khách khí đứng dậy đi tới bàn ăn: "Được, vậy anh cũng nếm thử."
Triệu Ngu nhìn về phía hai chú cháu Tiết gia: "Hai người thì sao? Ở nhà đã ăn no rồi?"
"Còn có thể cùng em ăn một chút." Tiết Trạm quét mắt Tiết Tử Ngang: "Lấy đũa đi."
"Cháu là người hầu của chú à? Cái gì cũng đều sai cháu làm." Tiết Tử Ngang ngoài miệng nói thầm, chân tay lại vẫn là ngoan ngoãn vào phòng bếp.
Bốn người ngồi ở bàn ăn, bốn người kia bá chiếm sofa, chung cư nho nhỏ vì thế đã chật kín người, Triệu Ngu bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Có phải em nên đổi một ngôi nhà lớn hơn không?"
==============
09.06.2021
Bạn thấy sao?