Chương 61: Phiên ngoại 1: Đường Phiếm x Vân Hòa

1.

Người giang hồ đều biết Đường Phiếm giỏi võ nhất thiên hạ là kiếm khách không hiểu phong tình, trong lòng chỉ biết chém chém giết giết, mỹ nhân có nóng bỏng quyến rũ cỡ nào cũng không thể làm hắn rung động.

Sau đó bên cạnh hắn có thêm một thiếu niên tên là Mẫn Chậm.

Vì Mẫn Chậm mang dung mạo tuyệt trần không chê vào đâu được, người giang hồ biết chuyện bắt đầu tung tin đồn nhảm, nói bọn họ vừa gặp đã yêu, tình căn thâm chủng.

Đại hiệp và mỹ nhân là cặp đôi tuyệt phối trong thoại bản được rất nhiều người yêu thích, có người thích xem họ là hoan hỉ oan gia, cũng có người thích xem họ ngược luyến tình thâm.

2.

Đường Phiếm chưa từng để ý Mẫn Chậm.

Hắn bắt Mẫn Chậm làm việc cho mình chỉ đơn giản vì đối phương làm mất ngọc bội mẫu thân để lại cho hắn, Mẫn Chậm không đền nổi, cũng chẳng đánh lại hắn nên chỉ có thể tiếp tay, canh chừng và trộm đồ cho hắn.

Hai người đều nông cạn, làm việc không có kế hoạch chu toàn nên chọc giận không ít kẻ thù, may nhờ có bản lĩnh nên mới sống sót đến giờ.

Nhưng đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma. Một lần nọ Đường Phiếm sập bẫy của kẻ thù nên bị trọng thương, khi đến núi Thanh Lộc nhờ cứu chữa chỉ còn thoi thóp.

Trước kia bọn họ từng đến núi Thanh Lộc nhưng chưa lần nào bị thương nặng như vậy, cho nên lấy thuốc xong không thể đi ngay mà nhất định phải ở đây tĩnh dưỡng một thời gian.

Đường Phiếm lảo đảo đứng không vững nhưng vẫn cố nói mấy câu với thần y họ Giang kia, trước khi bất tỉnh hắn thấy một dược đồng vội vàng chạy tới dìu mình.

Hắn nhắm mắt lại, ngửi được mùi thuốc trên người thiếu niên kia rồi nặng nề ngã vào lòng y.

3.

Dược đồng dìu hắn tên là Vân Hòa, y có khuôn mặt trắng trắng mềm mềm, hai lọn tóc mai xõa hai bên má, sau đầu có búi tóc nhỏ.

Hắn bị thương trầm trọng nên mí mắt nặng trĩu không mở ra nổi, chỉ loáng thoáng nghe được Vân Hòa kề vào tai mình nói huyên thuyên không dứt, thỉnh thoảng còn hát cho hắn nghe, thanh âm êm tai như hoàng oanh trên mái hiên, như nước chảy róc rách trong khe núi.

Mẫn Chậm chỉ xem hắn như chủ nợ đáng ghét nên khiêng hắn đến đây đã là hết lòng hết dạ, đương nhiên sẽ không hao tâm tổn trí chăm sóc hắn.

Hắn nghĩ sẽ chẳng ai quan tâm đến sống chết của mình cả.

Hắn giỏi nhất thiên hạ nhưng không có người thân mà cũng chẳng có bạn bè. Hắn luôn hành hiệp trượng nghĩa, không giỏi ăn nói mà chỉ biết xách kiếm giết người, cũng không có chuyện gì thú vị để kể cho người khác nghe, lũ trẻ luôn sợ vẻ mặt vừa hung dữ vừa lạnh lùng của hắn.

Phút chốc hắn cảm thấy mình sắp chết, tay chân lạnh ngắt như bị ngâm trong nước đá.

Tim hắn còn lạnh hơn cả thể xác.

Đã lâu lắm rồi Đường Phiếm không rơi lệ, nhưng khi sắp chết vẫn cảm thấy cô độc và bi thương.

4.

Vân Hòa ủ ấm tay cho hắn, sửa lại chăn mền cho hắn, ngày đêm trông nom hắn, nói chuyện khi hắn hôn mê, hết lần này đến lần khác nài nỉ hắn đừng chết.

"Đại hiệp, tay ngươi y như đá vậy." Hắn cảm thấy Vân Hòa đang bóp tay mình nhưng không thể mở mắt ra nhìn đối phương, "Tay của người giỏi nhất thiên hạ quả là không tầm thường!"

Lúc thì Vân Hòa áp đầu vào ngực hắn nghe nhịp tim, lúc thì sờ cổ tay kiểm tra mạch đập của hắn.

Hắn dần cảm thấy ấm lên, có khi còn ngửi được hương hoa dại trên núi.

Đó là hoa A Hòa hái về cho hắn.

5.

Một đêm nọ rốt cuộc hắn có thể cử động ngón tay. Khi mở mắt ra hắn không thấy được Vân Hòa, đang hụt hẫng thất vọng thì chợt nghe tiếng cửa gỗ bị đẩy ra kẽo kẹt, chẳng bao lâu sau thiếu niên kia ngồi xuống bên giường hắn, sau khi đặt thứ gì đó cạnh gối đầu thì cầm tay hắn như mọi ngày.

Chẳng hiểu sao Đường Phiếm cảm thấy tay thiếu niên còn lạnh hơn cả mình.

Hắn đã tỉnh nhưng nhất thời không dám mở mắt nhìn A Hòa.

"Đường đại hiệp." Hắn nhắm nghiền mắt, cảm nhận được Vân Hòa áp má vào mu bàn tay mình, giọng nói cực kỳ suy yếu, "Ta đã cho ngươi máu rồi, ngươi đừng chết mà nhất định phải sống, tiếp tục làm đại hiệp lợi hại nhất nhé."

Dứt lời ngón tay thiếu niên nhẹ nhàng lướt qua cổ tay hắn rồi cuối cùng rơi vào ngực hắn.

"Trong tim đại hiệp đệ nhất thiên hạ có máu của ta," Vân Hòa gục đầu bên giường cười ngốc, "Vậy ta cũng xem như một nửa đệ nhất thiên hạ rồi nhỉ."

6.

Trái tim đại hiệp đệ nhất thiên hạ đập thình thịch.

Máu nóng liên tục chảy trong tim hắn.

Hắn hít sâu một hơi rồi ngồi dậy nhìn thiếu niên gục đầu ngủ trên tay mình, sau đó nhìn sang con thỏ nhỏ bện bằng cỏ đặt cạnh gối đầu.

"A Hòa." Hắn thử gọi một tiếng.

Vân Hòa không tỉnh dậy mà chỉ ậm ừ, trong mơ còn lẩm bẩm "Đường đại hiệp". 

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Đô Thị · Đang thịnh hành

Vui Chơi Giải Trí 2000: Nâng Nữ Minh Tinh Gấp Trăm Lần Phản Hồi Lợi Nhuận

Vui Chơi Giải Trí 2000: Nâng Nữ Minh Tinh Gấp Trăm Lần Phản Hồi Lợi Nhuận là bộ truyện thể loại n#Hệ Thống #Đô Thị #Điềm Đạm #Ngu Nhạc Minh Tinh. Ai thích gu truyện đô thị này thì khá hay và hợp nhé. Tác phẩm giới thiệu tóm tắt Đường Văn trở lại năm […]
5.0 669 Chương

Bắt Đầu Long Tượng Bàn Nhược Công, Ta Muốn Giết Xuyên Thế Giới!

Đây là cái võ đạo thông thần thế giới. Lục Thiếu Du, vốn là một núi thôn thiếu niên, một ngày mã tặc giết thôn, hắn thế mà tại truy sát bên dưới, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, đồng thời thu hoạch được giết chóc hệ thống. Giết địch liền có thể mạnh lên, […]
0.0 328 Chương

Toàn Dân Xếp Hạng, Ta Sáng Lập Khoa Huyễn Thiên Đình

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân xếp hạng, ta sáng lập Khoa Huyễn Thiên Đình » Toàn cầu mấy tỉ người xuyên việt Dị Giới đại lục, trở thành Quốc Vương, tham dự xếp hạng cũng thu được thưởng cho. Diệp Tô bắt đầu giác […]
0.0 737 Chương

Toàn Dân Tu Tiên: Gấp Trăm Lần Thưởng Cho

« B.faloo mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Toàn dân tu tiên: Gấp trăm lần thưởng cho » Nên đọc chú thích bên dưới, vì trong truyện có nhiều điều chưa nói kỹ, đến chương 100 mới nói rõ hết. Từ Nghị đi tới một cái toàn dân tu […]
0.0 1212 Chương

Tổng Võ: Nhục Thân Thêm Điểm, Nữ Hiệp Thỉnh Tự Trọng!

Đại Càn vương triều, võ đạo hưng thịnh. Tề Nhạc ngoài ý muốn nhục thân xuyên việt mà đến, giác tỉnh Huyền Tẫn hệ thống, mỗi cùng một tên mỹ nữ kết duyên, thì có thể đạt được điểm số cường hóa nhục thân. Không cách nào luyện khí Tề Nhạc, toàn bộ nhờ nhục […]
0.0 411 Chương

Cẩm Y Vô Song

Thế kỷ 21 công chức xuyên qua cổ đại, trở thành Ung quốc tây nam biên thùy một tên tiểu kỳ quan. Luyện Ngục tỉnh lại, đã là phản quốc tử tù. Gặp may thoát thân, lại thành địch quốc nội ứng. Đêm dài vô gian, song diện là điệp. Từ biên thuỳ Luyện Ngục […]
0.0 308 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...