Khi Bella được đưa đến bệnh viện, cô đã bắt đầu bình tĩnh lại. Ngồi trên giường bệnh hít thở không khí tràn đầy mùi thuốc sát trùng, trước mắt cô vẫn không ngừng hiện ra tình cảnh vụ tai nạn lúc nãy.
Không đúng! Rõ ràng lúc đó Edward đứng cách cô và Zen rất xa. Làm sao Edward có thể xuất hiện trước mắt cô nhanh như vậy? Lại còn chặn được cả chiếc xe đang lao tới... Đầu cô nhét đầy những câu hỏi đó. Thật may mắn là không lâu sau Charlie đến cắt ngang những suy nghĩ vớ vẩn của Bella. Trên người ông vẫn mặc bộ đồng phục cảnh sát nghiêm chỉnh với khẩu súng đeo bên hông.
Charlie nhanh chóng đến bên cạnh Bella đang ngẩn người trên giường. Ánh mắt nghiêm túc không giấu nổi sự lo lắng. Nhìn gương mặt khô cứng của Charlie, Bella tự giác nuốt khan.
"Con không sao."
"Con không sao? Con biết mình nói gì không?" Charlie to tiếng.
Khi Bella định lên tiếng thì một bác sĩ cao lớn, điển trai trong chiếc blouse trắng bước vào phòng bệnh.
"Cảnh sát trưởng Charlie."
"Bác sĩ Cullen." Charlie nở nụ cười thân thiện.
Bác sĩ Cullen tiến về phía Bella, giọng nói trầm ấm mang hương vị của người đàn ông thành thục.
"Cháu chỉ bị vài vết bầm ngoài da thôi. Thật may mắn."
"Vâng, may là có Edward." Bella rụt rè nhìn bác sĩ Cullen.
"Edward có ở ngoài không ạ." Từ khi đưa Bella đến phòng bệnh liền không nhìn thấy Edward. Bella nghĩ có lẽ anh đến thăm Zen, điều đó khiến cô khó chịu.
"Nó đang cùng chị gái nói chuyện bên ngoài." Carlisle nhìn Bella đầy phức tạp. Sau đó chào tạm biệt Charlie rồi đi nhanh ra ngoài.
"Bố ra xe trước đi. Con muốn đi vệ sinh." Cảm thấy cơ thể không có gì lạ, Bella đòi Charlie đưa về nhà.
Charlie nhìn bóng lưng Bella bất đắc dĩ thở dài. Bella đi được một đoạn thì gặp người nhà Cullen, là Edward, bác sĩ Cullen và Rosalie, hình như họ đang cãi nhau. Nhưng chợt họ im lặng nhìn về phía Bella, Edward nói gì đó với hai người kia rồi bước về phía cô. Bella liếc nhìn Rosalie và Carlisle, họ vẫn đứng đó không có ý định rời đi.
"Cô đến cảm ơn tôi sao?"
"Tôi chỉ muốn hỏi làm sao anh đến chỗ tôi nhanh thế?" Bella hỏi.
"Lúc đó tôi đúng cạnh cô." Edward bật cười. Nhìn Bella như thể đầu óc cô không được bình thường. Bị ánh mắt của Edward chọc giận, Bella tức giận gằn nhẹ từng tiếng.
"Tôi biết rõ tôi thấy gì. Lúc đó anh đang đứng cạnh xe mình..."
"Cô muốn cái quái gì, hả Bella?" Edward cắt ngang lời Bella, anh không có kiên nhẫn để nghe cô ta lảm nhảm.
"Tôi muốn biết sự thật!" Bella lí nhí, cô bị phản ứng khi nãy của Edward dọa sợ.
"Sự thật như tôi đã nói. Tin hay không thì tùy cô." Edward gằn giọng, đi thẳng đến chỗ Carlisle và Rosalie đang đợi. Bella chôn chân đứng yên nhìn rời đi, trước khi đi Rosalie còn tặng cho cô ánh mắt dữ tợn.
***
Bước vào phòng, Edward nhìn quanh tìm kiếm bóng quen thuộc nhưng trong phòng làm việc của Carlisle chỉ có Emmet đang buồn chán xoay bút, Jasper vô cảm và Alice với vẻ mặt ủ dột.
"Ôi em yêu, sao đi lâu thế!" Emmet vừa thấy Rosalie liền chạy đến làm nũng.
"Thật là hết nói! Zen đâu?" Carlisle ho khan nhìn Emmet, rồi bước vào ngồi xuống bàn xem bệnh án.
"Libby và Ronie đưa bạn ấy về rồi ạ!" Alice trả lời Carlisle nhưng mắt nhìn chằm chằm Edward như nói 'kế hoạch của anh tiêu rồi!'
"Bố con về trước." Edward không tin kế hoạch của mình lại thất bại. Nhưng Ailec không có lý do nói dối anh, Edward muốn đích thân đi xem thử.
***
Tại nhà Adam
Đưa Zen về nhà, Libby lại lái xe đến siêu thị mua thêm vài nguyên liệu để nấu buổi tối. Ronie đưa Zen lên phòng liền hỏi:
"Em và Edward sao thế? Mấy ngày trước còn vui vẻ mà?"
"Không sao cả, em và anh ta bình thường mà." Zen trèo lên giường.
"Em định lừa ai. Có phải cậu ta có mới nới cũ, chạy theo cô gái Bella kia bỏ rơi em." Ronie cũng trèo lên giường nằm xuống cạnh em gái. Tuy không biết rõ nhưng Ronie vẫn đoán được đại khái.
"Em không lừa chị, giữa em và Edward không có gì cả. Anh ta với Bella mới là một cặp thật sự!" Zen kéo chăn đắp cho cả hai, nhìn trần nhà nói.
"Làm sao em biết họ là một cặp? Chị thấy Edward rất tốt với em. Chắc em hiểu lầm gì rồi."
"Em thấy được. Đối sử tốt không có nghĩa là thích đâu chị! Em mệt lắm đừng nhắc đến hai người họ nữa." Zen quay đầu đưa lưng về phía Ronie, cô bây giờ rất muốn khóc nhưng không muốn chị gái lo lắng.
"Buồn thì cứ khóc lớn đi, khóc xong sẽ khá hơn." Ronie đau lòng nhìn em gái, từ lúc Zen được nhận nuôi là do cô chăm sóc cô rất thương đứa em gái này, luôn dành thứ tốt nhất cho em gái, vậy mà bây giờ có người dám làm em cô buồn.
"Em... không muốn...khóc đâu nhưng...Không hiểu sao...nó đau lắm." Zen khóc lớn ôm chằm lấy chị gái.
"Được rồi, Edward cậu chết chắc với tôi!" Ronie vừa vỗ nhẹ lưng Zen vừa nói. Rất nhanh Zen liền ngủ, Ronie nhẹ nhàng xuống giường, bước đến khóa cửa ban công kéo rèm kín lại rồi quay lại giường bế Zen về phòng mình.
Đứng ngoài ban công phòng Zen, Edward nhìn vào trong nhưng rèm cửa đã kéo, muốn mở cửa thì phát hiện cửa đã khóa không còn cách nào khác đành vào bằng cửa chính vậy! Nhảy xuống đất, Edward đứng trước cổng nhà Adam nhấn chuông, rất nhanh Ronie xuất hiện cười rạng rỡ nhìn Edward:
"Cô rất vui thì phải?"
"Tôi vừa phát hiện nhà có trộm, hắn muốn vào nhà bằng cửa ban công nhưng tiếc là tôi khóa cửa mất rồi!" Ronie khoanh tay đứng phía trong nhìn Edward, không có ý định mở cửa cho anh.
"Mở cửa. Nếu không tôi nhảy vào đấy!" Nhìn vẻ mặt đúng kiểu 'hách dịch' của Ronie, Edward rất nhất trèo cổng vào nhà nhưng trong nhà còn có Libby anh không thể làm vậy.
"Không mở. Nếu cậu trèo vào tôi sẽ báo cảnh sát. Ưm... để xem tôi có số của chú Charlie bố của Bella muốn tôi gọi không?" Ronie cầm điện thoại quơ qua quơ lại trước mặt Edward, cô biết cậu rất kính trọng mẹ mình nên sẽ không trèo vào nhà làm loạn.
"Tôi và Bella không có gì." Edward biết Ronie nghĩ gì nên vội giải thích.
"Hai người có gì hay không tôi không quan tâm, Zen cũng thế, hiện giờ người nó không muốn gặp nhất là cậu và Bella đấy." Ronie thu lại nụ cười, mặt lạnh nói.
"Cho tôi vào nhà đi." Edward nắm chặt cửa cổng, trong lòng bắt đầu dậy sóng.
"Edward tôi thật muốn đấm mặt cậu, để cậu tỉnh ra đấy! Cậu còn cứng đầu hơn cả Emmet." Ronie từ lạnh lùng chuyển sang bốc hoả với người đang gây rối kia.
"Cô ấy hiểu lầm, tôi muốn giải thích." Edward nhìn thẳng vào mắt Ronie.
"Zen thấy được tương lai của hai người." Nhìn vẻ mặt gấp gáp của Edward, Ronie có chút mềm lòng nhưng cũng không muốn đứng đây mãi nên nói thẳng vấn đề.
"Cô nói gì thế?"Edward nghi hoặc hỏi.
"Lúc ở bệnh viện, Zen nhớ lại mọi chuyện rồi. Con bé còn nhìn thấy được mọi người là ma cà rồng, còn biết khả năng của từng người nhà cậu, thật thần kỳ đúng không?" Nghe Edward hỏi, Ronie liền biết Edward chưa nghe Ailec kể lại mọi chuyện.
"Tôi nói thật đấy không tin thì về hỏi lại Ailec, Jasper và Emmet đi. Còn nữa sau này đừng đến làm phiền em gái tôi, cậu đi mà lo cho Bella của cậu đi." Ronie không có kiên nhẫn đứng đó nhìn Edward liền đuổi anh về. Edward bất ngờ trước thông tin vừa nghe liền chạy về nhà xác nhận.
Bạn thấy sao?