Chương 30: Chương 29:

Tiết trời hôm nay có chút ngột ngạt, không gió, càng đến gần đến gần khu vực người sói, Ronie càng thấy cô sắp chết ngạt, không khí đậm mùi hương của sói. Ronie bước chậm lại muốn tạo khoảng cách với Jacob thầm mong mũi mình sẽ được thoải mái hơn.

Không lâu sau, những căn nhà nhỏ, ngói đỏ hiện ra trước mắt Ronie. Tuy khứu giác đang khó chịu nhưng thị giác vẫn hoạt động tốt. Tầm mắt Ronie dừng lại ở cửa sổ của căn nhà gỗ nằm giữa những căn nhà khác, nơi đó có một người đàn ông trung niên đang nhìn về phía cô và Jacob.

Lúc này sự chú ý của Ronie lại bị thu hút bởi một nhóm người khác, gồm bốn nam hai nữ. Ronie ngừng bước khóc thầm, cô không biết mình đã làm gì sai mà lại gặp phải chuyện như thế này. Mùi sói từ nhóm người kia khiến Ronie cực kì khó chịu, nhưng cô đang ở lãnh thổ của người sói, thà chịu khổ một chút còn hơn là mất mạng! Jacob quên mất ma cà rồng rất ghét mùi của sói, không để ý đến vẻ mặt đau khổ của Ronie thúc giục:

"Mau đến đây!"

Ronie khẽ gật đầu bước đến, nhưng vẫn cố giữa khoảng cách nhất định. Nhóm người kia cẩn thận quan sát hai cô gái, một bất tỉnh, một thì đang bị thương. Đột nhiên, một chàng trai trong nhóm khịt mũi, gương mặt tức giận tiến lên vài bước. Ronie nghe được những tiếng gầm gừ từ cổ họng anh ta. Jacob có chút gấp gáp, gằn giọng cảnh cáo.

"Paul để cô ấy yên."

Paul liếc nhìn Jacob, vẫn bước về phía Ronie những người còn lại trong nhóm cảnh giác nhìn Ronie không định can ngăn Paul. Jacob nhìn quanh tìm nơi an toàn đặt Zen xuống thì bị Ronie ngăn lại.

"Jacob canh chừng con bé đi. Tôi ổn."

Ronie là người hiểu chuyện, Jacob đã giúp cô, cô không muốn cậu lại vì giúp cô mà xung đột với người trong tộc. Đột nhiên, Paul dừng bước hoá thành sói, tru lớn một tiếng rồi điên cuồng lao về phía cô. Ronie nuốt khan, tự nhủ cô phải ở nhờ bọn họ không được làm bị thương con sói to lớn này.

"Chết tiệt." Jacob quát lớn trong khi Ronie và Paul đang vật lộn trên đất, họ quần nhau trong tiếng gầm đầy giận dữ của Paul. Ronie không tấn công chỉ tránh né những cú táp của gã người sói, không ngừng đẩy nó tránh xa vị trí của Jacob và Zen. Cây cỏ xung quanh bị hai người nghiền nát vì bọ thân thể họ va đập. Ronie bắt đầu mệt mỏi dù sao vài tiếng trước cô vừa đánh nhau. Bỗng một cây to lớn lọt vào mắt Ronie. Cô dốc toàn sức đẩy mạnh vào gốc cây khiến Paul tru lớn. Nhanh như chớp, Ronie lao đến, dùng hai cánh tay mảnh khảnh khóa chặt ngang cổ con sói. Paul cố vùng giãy nhưng không thoát được, chỉ có thể nhìn Ronie bằng ánh mắt căm thù.

"Ronie đến đây." Jacob thở phào khi thấy Ronie chiếm ưu thế, khẽ gọi. Ronie chậm rãi buông Paul, nhanh bước đến cạnh Jacob. Paul gầm gừ đứng lên chạy về nhóm bạn. Jacob cảnh giác nhìn họ, nói với chàng trai vạm vỡ đứng đầu.

"Sam họ không có ác ý, họ mới chuyển đến Forks nên không biết đây là lãnh thổ của chúng ta. Với lại họ bị tấn công nên mới lạc vào đây. Họ cần chúng ta giúp đỡ?"

"Sao phải giúp đỡ những con quỷ hút máu như cô ta?" Cô gái với làn da ngăm đen hằn học hỏi ngược lại Jacob, ánh mắt nhìn Ronie xen lẫn giận dữ và chán ghét. Ronie cười gượng, trong lòng không ngừng mắng cô gái vừa lên tiếng. Nếu hôm nay cô không phải lâm vào hoàn cảnh chết tiệt này cô đã cho cô gái kia và con sói nóng tính khi nãy một trận.

"Chị Leah đừng nói thế. Jacob sẽ không đem nguy hiểm đến cho chúng ta đâu." Cậu nhóc đứng cạnh cô gái kia nói. Lúc này Ronie thấy họ đã bình tĩnh hơn mới lên tiếng:

"Tôi thực sự xin lỗi vì đã xâm phạm lãnh thổ của mọi người. Nhưng giờ bọn tôi không thể quay về ngay được, mong mọi người cho bọn tôi ở đây vài ngày."

Ronie cũng không muốn ở đây nhưng nếu đi ngay bây giờ lại càng không được. Nhóm người kia vẫn nhìn chằm chằm Ronie, không đáp. Ronie thở dài, nhìn tất cả họ, quyết định tung chiêu cuối cùng:

"Nếu mọi người vẫn không đồng ý, vậy thế này đi. Tôi là ma cà rồng nên tôi sẽ rời khỏi đây. Nhưng em tôi là con người, lại đang bị thương. Nó ở lại được chứ?"

"Hai tên kia còn bên ngoài, nếu cô ra khỏi đây, họ sẽ ngửi được mùi của cô." Jacob cau mày, không đợi Sam nói gì đã lên tiếng trước.

"Nếu một mình, tôi có thể xử lí hai tên kia. Sau đó quay lại đây đón em gái." Tuy nói thế nhưng trong lòng Ronie không ngừng cầu nguyện cho họ giữ cô ở lại. Đùa sao! Cô vừa mới vật lộn với con sói to, bây giờ mà ra ngoài kia chẳng kháv nào đi nộp mạng.

"Cho họ ở lại đi." Người đàn ông ngồi bên cửa sổ khi nãy hiện giờ đang ngồi trên một chiếc xe lăn ra ngoài nói.

"Billy." Nhóm người đồng thanh gọi.

"Đây là cha tôi, Billy Black." Jacob giới thiệu.

"Chào ông, tôi là Ronie Adam. Cảm ơn ông đã cho chúng tôi ở lại." Ronie cười, gật đầu chào hỏi. Billy gật đầu đáp lại, chăm chú nhìn Ronie dò xét, ông cảm thấy cô gái này khác với một số ma cà rồng khác.

"Jacob đưa họ vào nhà đi." Sam lên tiếng. Nắm tay Emily vào trước. Seth đến giúp Billy còn những người khác rời đi trong sự bất mãn.

***

"Hai người ở đây nghỉ ngơi đi. Tôi đến gặp cha tôi." Jacob đưa Ronie và Zen đến một căn phòng đơn giản.

"Xin chào, cô vào đi." Jacob đi không lâu thì một cô gái xinh đẹp trên mặt có vết sẹo dữ tợn, xuất hiện trước cửa phòng.

"Chào, tôi là Emily." Emily bước vào ngồi xuống ghế đối diện Zen, nhìn về chiếc giường nơi Zen đang nằm.

"Cô ấy không sao chứ?"

"Con bé không sao. Chỉ vài vết thương ngoài da thôi."

"Cô là bác sĩ sao?" Emily cảm thấy cô gái này rất đặc biệt, Ronie không hề tỏ ra tò mò hay sợ hãi khi thấy vết sẹo trên mặt cô. Điều đó khiến Emily thoải mái và không tự tin khi nói chuyện với Ronie.

"Không phải. Lúc trước tôi từng học ngành y." Ronie vui vẻ đáp, ít nhất trong nhóm người kia cũng có người trò chuyện với cô.

"Vết trán cô có cần băng lại không. Chắc đau lắm."

"Không sao đâu. Nó chỉ đau âm ỉ như kiến cắn mà thôi."

"Cô có muốn tắm không. Tôi sẽ cho cô mượn quần áo."

"Không cần đâu." Ronie từ chối, bây giờ cô đã đủ khổ lắm rồi! Người cô gái này có mùi của người sói, nếu cô còn mặc quần áo của Emily, mũi cô chắc chắn sẽ thành đồ bỏ đi.

"Cô đừng ngại." Emily vẫn không bỏ ý định giúp đỡ.

"Không phải tôi ngại đâu. Thực ra... Emily cô biết đấy tôi là ma cà rồng... tôi không thích mùi của người sói mà cô sống cùng họ nên quần áo của cô cũng bị mùi của họ ám lên."

"Xin lỗi tôi không biết. Hay để tôi mua giúp cô chứ quần áo cô ưm..." Emily nhìn Ronie áy náy.

"Thế thì cảm ơn cô nhé..." Ronie ngưng nói, hai tay nắm chặt, cô cảm nhận rõ lượng máu ít ỏi trong người đang sôi sùng sục. Ronie cố không nhìn vào mạch máu nơi cổ Emily. Ronie ngước nhìn Enily cố không hít thở nói:

"Emily tôi có chút việc."

"Cô..." Emily chưa nói xong thì Ronie đã ra ngoài chạy mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...