Chương 34: Chương 33:

Ronie và Zen ở lãnh thổ người sói đã được một tuần, Ronie vẫn thường mượn điện thoại Jacob để gọi cho Libby nói rằng mình và Zen đi du lịch, bà cũng không nghi ngờ gì. Suốt một tuần qua Esme, Alice và Rosalie luôn ở cạnh Libby chờ tin tức của Zen và Ronie, Carlisle tra ra được gần đây có vài nhóm ma cà rồng dư cư đi qua Forks nhưng ông không chắc có phải họ tấn công Ronie và Zen không, Emmet và Jasper thì bận canh chừng Edward. Còn nam chính_ Edward vẫn ngày đến trường, chỉ là thời gian này anh ít nói, không cười và thường hay cáu gắt, đặc biệt anh luôn tránh Bella điều này khiến Alice và Rosalie rất hài lòng. Bella thì lại không được vui như hai cô gái kia, lúc đầu khi thấy Zen không đến trường cô rất vui, nhưng khi ở cạnh Edward anh thường nổi giận với cô còn tránh cô như gặp phải bệnh dịch, Bella rất khó chịu thậm chí còn thêm vài phần ác cảm với Zen.

***

Zen thở dài nhìn cánh rừng, một tuần qua sống cùng với người sói cô cực kỳ thoải mái họ rất tốt với cô và Ronie trừ anh chàng Paul và cô gái người sói Leah. Zen còn phát hiện ra một chuyện đó là Jacob đối xử với chị cô rất đặc biệt, lúc nào cô cũng thấy Jacob cạnh Ronie. Nhưng Zen cũng không dám khẳng định điều gì, vì trong nguyên tác chàng sói Jacob này yêu Bella. Gạt mớ suy nghĩ sang một bên, Zen bước lên chiếc ôtô đen, hôm qua cô đã gọi cho Libby báo rằng hôm nay mình sẽ về. Ngồi trên xe đợi một lúc cô liền thấy Ronie và Jacob đang sóng vai bước về phía này. Không hiểu sao Zen thấy họ rất đẹp đôi.

"Hai người vừa đi đâu thế?"

"Chị đi săn." Chỉ cần nhắc tới thức ăn Ronie liền vui vẻ, Zen cảm thấy về khoảng này Ronie rất giống Emmet cực háo ăn.

"Jacob đưa chị đi?" Zen khẽ cười liếc mắt nhìn Jacob đang ngồi ở ghế lái.

"Ừm." Ronie đang bận nhớ về con báo to cô bắt được lúc nãy nên không phát hiện ra điều kỳ lạ.

"Hai người đi rồi Emily sẽ rất buồn." Jacob lúng túng nhìn cô gái đang vô tư ngồi ở ghế phụ, vội lảng sang chuyện khác.

"Emily thật tốt bụng, tôi thích cô ấy." Câu nói của Jacob thành công thu hút sự chú ý của hai cô gái. Ronie khẽ nói, trong đầu nhớ đến nụ cười thân thiện của Emily, rồi nhớ đến gương mặt lạnh của Leah liền rùng mình.

"Khi rảnh bọn tôi đến thăm Emily được chứ?" Zen hỏi. Thời gian qua hai chị em cô và Emily đã thành bạn thân của nhau.

"Tất nhiên là được, hai người muốn đến thì cứ gọi tôi đến đón." Jacob vui vẻ đồng ý, không vui sao được hôm qua cậu còn đang rầu rỉ vì sắp xa ai kia. Giờ Zen nói thế khiến Jacob như người chết đuối vớ được phao. Cả ba lại bắt đầu nói chuyện phiếm cùng nhau.

***

Xe dừng trước cổng nhà Adam, không khí trong xe im lặng lạ thường, mỗi người một suy nghĩ. Jacob không biết nên vào hay không, cậu sợ bà Adam không thích mình vì người sói và ma cà rồng rất ít khi ưa nhau. Ronie đang đau đầu, sợ rằng Libby phát hiện cô nói dối bà sẽ không tha cho cô. Còn Zen cô chần chừ không xuống vì phát hiện trong sân nhà mình toàn xe nhà Cullen, cả chiếc Volvo bạc của Edward.

Hôm qua Alice báo với họ rằng hôm nay Ronie và Zen sẽ trở về. Thế là hôm nay cả nhà họ tập trung ở nhà Libby đợi người. Ronie thở dài mở cửa xe, cô biết lần này mình chết chắc rồi. Zen cùng xuống xe, hai chị em nhìn nhau rồi liếc nhìn Jacob. Dưới ánh mắt cổ vũ của hai cô gái, Jacob cũng lấy can đảm bước ra ngoài.

"Zen mình rất nhớ cậu! Người cậu có mùi hôi quá." Vừa bước vào cửa Zen đã bị Alice ôm chằm. Tâm trạng có chút vui vẻ vì cô bạn quan tâm mình nhưng câu sau của Alice khiến Zen cứng người.

"Khụ... mẹ đây là Jacob Black, bạn của cô và Zen." Ronie ho khan, giọng có chút run khi giới thiệu, cô liếc nhìn Libby chờ phản ứng của bà. Những người khác và cả Jacob cũng như mong chờ như Ronie, chỉ khác là nhóm người Cullen chờ xem Libby có phát hiện con gái mình  nói dối hay không còn Jacob là muốn xem Libby phản ứng ra sao khi cậu là người sói.

"Chào cháu Jacob, ta là Libby Adam, mẹ của Ronie và Zen." Libby thân thiện chào hỏi, bà vốn không ghét người sói, chỉ cần họ không gây nguy hiểm cho bà và những người thân của bà là được. Jacob thở phào khi Libby không như những ma cà rồng khác.

Cậu khẽ gật đầu như đáp lại.

"Trên người hai người toàn mùi ghê tởm." Emmet khó chịu lên tiếng, anh trước giờ luôn thế nghĩ gì liền nói ra không cần suy nghĩ. Không khí trong phòng trầm mặc dị thường, Carlisle và Esme trừng mắt cảnh cáo Emmet. Libby cũng không biết làm gì một bên là con trai của bạn thân, một bên là bạn của hai đứa con gái, bà thực khó xử.

"Emmet người tôi có mùi gì thì liên quan đến anh sao? Nếu không chịu được thì về đi." Ronie nói thẳng, Jacob là ân nhân cứu mạng hai chị em cô, cô không muốn bất kì ai nói xấu cậu. Jacob ngạc nhiên nhìn Ronie cậu không ngờ cô sẽ nói thế vì mình. Zen liếc nhìn Jacob, vỗ nhẹ vai cậu an ủi nói:

"Anh Emmet là người thẳng tính, cậu đừng để ý."

Edward nhìn tay Zen đang đặt trên vai chàng trai kia, trong lòng có gì đó chua chát. Mình đang ghen sao? Không lẽ mấy ngày không có mình bên cạnh cô ấy thích người khác?... Nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu Edward, nó khiến anh cảm thấy sợ, anh không dám nghĩ đến một ngày nào đó cô không ở bên anh nữa.

"Ronie cậu ta mới cứu cô thoát chết một lần mà..." Emmet tức giận nói toạc ra, trong lòng cực kỳ ganh tỵ với Jacob. Nhưng chưa nói xong đã bị Rosalie thúc mạnh vào bụng, bụng đau nhói khiến Emmet nhớ ra mình vừa làm chuyện hại người.

"Jacob cháu hãy tự nhiên nhé, ta có vài việc cần xử lí.." Vừa nghe Emmet nói thế và phản ứng của Rosalie, cả hành động của Ronie từ lúc mới về, cộng thêm chuyện mấy ngày nay nhà Cullen rất kỳ lạ... Libby liền đoán được Ronie có chuyện giấu mình.

"Vâng." Jacob lễ phép đáp, không để ý đến sắc mặt tái xanh của Ronie, cậu cảm thấy Libby là một ma cà rồng tốt lại còn thân thiện.

"Ronie Adam con lại nói dối mẹ." Libby gằn giọng nhéo tai Ronie đi vào phòng.

"Á, mẹ à... mẹ bình tĩnh đi...mẹ...Emmet tôi sẽ giết cậu...huhu mẹ nghe con nói..." Ronie không dám phản kháng, chỉ có thể để mặc hình tượng cô gái mạnh mẽ trước giờ bay mất. Carlisle và Esme lo lắng theo sau, họ muốn giải thích rõ với Libby.

Emmet cúi đầu ngồi cạnh Rosalie trong lòng không ngừng cầu nguyện cho Ronie. Zen sốc nặng đứng im tại chỗ, cô lần đầu tiên thấy mẹ mình tức giận như thế đấy. Ngược lại chàng sói Jacob của chúng ta lại thấy Ronie như thế rất đáng yêu.

"Mình ra ngoài nói chuyện đi." Edward nắm tay Zen kéo cô ra ngoài, anh muốn giải thích rõ những chuyện đã xảy ra.

"Tôi không có gì để nói cả." Zen gạt mạnh tay Edward, lạnh lẽo nhìn anh. Emmet, Rosalie, Alice và Jasper đều ngạc nhiên nhìn Zen họ chưa từng thấy Zen như thế này, lạnh lùng xa cách. Edward cũng không tin được, cô như thế khiến anh rất đau lòng. Nhưng anh vẫn không bỏ cuộc, kéo tay cô ra ngoài.

"Jacob tôi không muốn đi!" Thấy phản kháng không lại Edward, Zen quay sang ôm chầm lấy Jacob. Mọi người xung quanh đều trợn mắt nhìn hai người họ. Edward tức giận siết chặt tay Zen, cô như thế dám ở trước mặt anh ôm người con trai khác!

"Buông ra." Jacob nói với Edward, cậu đưa tay gỡ tay anh ra khỏi tay Zen. Jacob làm thế không phải vì lý do gì đặc biệt, chỉ là cậu thấy Zen cần người giúp đỡ thôi. Cả hai chàng trai trừng mắt nhìn nhau không ai chịu buông tay, Zen có chút căng thẳng, sợ rằng cả hai sẽ đánh nhau.

"Zen mình có chuyện quan trọng muốn nói với cậu." Thấy bầu không khí nặng mùi thuốc súng, Alice đành lên tiếng.

"Cậu lên phòng mình nhé!" Zen vội vàng đồng ý, trong lòng không ngừng cảm ơn Alice đã cứu cô khỏi tình hình khó xử lúc nãy.

"Vậy tôi về trước nhé Zen. Gửi lời chào đến bác Libby và Ronie giúp tôi." Jacob cũng không muốn dây dưa cùng chỗ với ma cà rồng, nên chào Zen rồi ra về.

***

"Chuyện gì thế Alice ?" Zen hỏi khi Alice vào phòng mình.

"Chuyện mình sắp nói có vẻ khó tin nhưng nó là sự thật đấy Zen." Alice hơi chần chừ, cô không biết Zen sẽ phải ứng thế nào khi biết chuyện.

"Thật ra, anh Edward thích cậu, anh ấy cũng biết cậu thích anh ấy nhưng không nhận ra. Anh ấy tiếp cận Bella vì muốn cậu ghen, để cậu nhận ra tình cảm của mình. Nhưng bọn mình không ngờ cậu lại hiểu lầm còn quyết định buông tay." Alice vừa nói vừa xem sắc mặt của Zen.

" Alice dù đó là thật thì sao họ là một cặp cho dù tớ có chen chân vào hay không." Zen bước đến giá sách cầm bừa một cuốn lên xem.

"Zen mình biết cậu thấy được tương lai, nhưng cậu nghe mình đi Zen. Những điều cậu thấy có thể thay đổi được." Alice giật quyển sách Zen đang cầm bắt Zen nhìn mình. Zen không đáp im lặng nghĩ về điều Alice vừa nói, trong lòng có chút phân vân nửa muốn thử, nửa sợ lại không cô không muốn mình lại phải đau lòng.

"Zen tin mình đi. Cậu không thử cho anh Edward một cơ hội được sao? Thời gian qua anh ấy rất nhớ cậu, anh ấy luôn tránh Bella, anh ấy thay đổi vì cậu đấy!" Thấy Zen chịu suy nghĩ Alice mừng thầm, tiếp tục thuyết phục cô bạn.

" Alice để mình nghĩ đã, chuyện này cậu đừng nói với ai nhé!" Zen nói, cô cần thời gian, cô không muốn lại như trước đây.

"Mình biết rồi!" Alice đáp rồi ra ngoài, cô đã làm hết sức chuyện còn lại chỉ là đợi quyết định của Zen mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...