Chương 48: Chương 47:

Zen mở mắt nhìn cảnh trước mặt, cơ thể Tóc Vàng đổ gục, đầu hắn ta đang nằm trong tay chị cô, Zen cảm thấy có thứ gì đó đang cuộn trong bụng mình. Zen quay sang Bella, cô bạn có vẻ ổn hơn cô, quả là nữ chính tâm lý thép. Ronie thở dốc, khoé miệng dính ít máu, Zen hít sâu khẽ nói:

"Đừng nói chị vừa cắn gãy cổ anh ta?"

"Ừ. Chị đi giúp Edward." Ronie tránh ánh mắt em gái, quăng đầu tóc vàng sang một bên. Một đợt rét lạnh chạy dọc sống lưng và lấp đầy ngực Zen.

Zen đến cạnh Seth xem vết thương của cậu, trong khi Bella tiếp tục quan sát trận đấu. Victoria vừa bị Ronie đấm mạnh vào ngực. Một lọn tóc đỏ của ả rơi ngay xuống mặt nhưng ả không bận tâm đến, tiếp tục lao vào tấn công. Edward chặn được cú đá của Victoria, quật ngã và ghì chặt ả xuống tuyết.

"Chúa ơi!" Zen nghe được tiếng than nhỏ của Bella liền nhìn về trận đấu, nơi Edward đang cố bẻ gãy cổ Victoria. Ronie châm lửa khi thấy Edward xử lý xong Victoria, cô tiến lên đốt cháy cơ thể ả ta. Edward giúp một tay quăng xác hai tên kia vào ngọn lửa lớn, đống lửa cuồn cuộn đẩy cao cột khói tím ngắt lên trời.

"Sao thế? Khi nãy cả hai còn sức cãi nhau mà." Ronie trêu chọc.

"Không sao rồi, mọi chuyện ổn cả rồi!" Edward kéo Zen đang ngồi cạnh Seth đứng lên, phủi tuyết trên người cô. Zen không đáp, lúc này cô không còn sức đâu mà nói chuyện nữa. Edward thấy cô như thế cũng không hỏi nhiều, quay sang Seth.

"Seth cậu đưa Zen và Bella về chỗ cậu giúp tôi."

"Còn anh?" Bella lo lắng hỏi.

"Còn vài chuyện cần bọn tôi làm." Ronie đáp thay Edward.

"Tôi đi cùng hai người." Bella không muốn quay về, vội nói. Zen im lặng không lên tiếng, cô đoán được chuyện họ cần làm là gì, ngoan ngoãn nghe sắp xếp.

"Cô theo cũng không giúp được gì." Ronie vừa ném vải lều vào đống lửa vừa nói. Có chút buồn phiền vì sự cố chấp của Bella.

"Tôi và Ronie phải đi gặp một đám ma cà rồng khác. Nếu cô muốn theo làm gánh nặng cho chúng tôi thì cứ đi." Edward không nhìn Bella nói. Bella cảm thấy vô cùng ấm ức, cô chưa từng bị đối xử thế này bao giờ.

"Jacob đang bị thương." Ronie biết Bella không cam lòng, liền lơ đản nói, trong lòng vô cùng lo lắng cho cậu. Quả nhiên Bella vừa nghe đến Jacob liền đồng ý quay về.

"Nhớ đừng chạy loạn, anh xong chuyện sẽ về ngay!" Edward vuốt tóc Zen, nâng giúp cô lên lưng Seth, cậu nhóc sau một lúc nghỉ ngơi có vẻ đã khá hơn nhiều. Zen và Bella cùng nhau ngồi trên lưng Seth, chờ cả hai ổn định Seth nhanh chóng lao xuống núi. Edward và Ronie chờ khi khuất bóng họ, cả hai mới rời đi.

***

Suốt dạo đường đến lãnh thổ người sói, Zen và Bella chẳng nói với nhau một câu nào, quan hệ của họ luôn có khoảng cách, bây giờ càng tệ hơn. Không biết bao lâu, Seth cũng dừng lại, Zen lúc này mới biết đã đến nơi. Bella nhanh chóng vào trong xem Jacob, Zen không vội, cô biết Jacob không sao. Cô vừa vào phòng liền thấy cả hai đang trò chuyện với nhau, Bella không thích cô nán lại lâu, Zen chỉ hỏi thăm Jacob vài câu rồi ra ngoài, cô không định chọc giận Bella thêm.

Không để Zen buồn chán đợi lâu, gia đình Cullen và Adam nhanh chóng trở lại, nhưng chỉ có Carlisle, Edward và Ronie nán lại. Carlisle nói chuyện với bố Jacob về tình hình của cậu, và cuộc chiến hôm nay. Edward thì không cần hỏi đương nhiên vì Zen. Còn Ronie, Zen lo lắng đưa mắt nhìn chị gái đang ngồi ngay ngắn cạnh Carlisle, cô biết chị cô đã thấy Bella hôn Jacob. Cô vốn muốn ngăn Ronie vào phòng, nhưng không kịp, chị cô quá lo cho Jacob.

"Đi với anh!" Edward thì thầm vào tai Zen. Cô khó hiểu nhìn thấy anh có điều muốn nói liền đi theo anh. Edward đưa cô đến một vùng đất trống cách xa khu nhà của nhóm người sói, nơi đây thoáng, có thể nhìn thấy trăng và sao... Thấy Edward mãi vẫn không lên tiếng, Zen khẽ hỏi:

"Chuyện gì thế anh?"

"Em không cần lo, Ronie sẽ nhanh chóng ổn thôi. Từ lúc gia đình anh quen biết gia đình em, anh chưa thấy Ronie làm ra chuyện khiến mọi người lo lắng. Tuy tính chị ấy nóng nảy nhưng rất lí trí." Edward nhẹ nhàng xoa tóc cô an ủi.

"Vâng."

"Nếu chuyện của Ronie xong rồi thì đến chuyện của chúng ta." Edward ôm cô vào lòng nói.

"Chuyện chúng ta?" Zen ngờ nghệch hỏi lại. Rồi chợt hiểu lời Edward, cô khẽ cười vùi mặt vào lòng ngực lạnh của.

"Lấy anh nhé!" Edward buông cô ra, nghiêm túc nói. Anh vốn muốn chờ vài ngày nữa sẽ cầu hôn cô, nhưng chứng kiến những chuyện hôm nay, anh không chờ được, anh sợ ngày mai lại có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

"Em đồng ý!" Zen bật cười khúc khích, tuy không nhẫn không hoa nhưng cô lại thấy rất hạnh phúc. Cuối cùng cô cũng chờ được anh, cuối cùng cô cũng thay đổi được vận mệnh, cuối cùng cô cũng tìm hạnh phúc ở cái thế giới này_cái thế giới vốn nơi cô vốn không thuộc về nó!

"Anh yêu em." Edward cười rạng rỡ, hôn lên môi cô. Những vì sao trên cao càng lúc càng phát sáng lấp lánh như đang chúc mừng cho họ. Nhưng tương lai không ai ngờ trước được, cả họ cũng không biết, còn một rắc rối lớn đang chờ họ.

***

Dạo này mk bận nên không ra chương mới nhanh được, xl các bạn nha! truyện chỉ còn 1chương nữa là hết rồi. Chương cuối có thể sẽ dài nên hơi lâu một chút, mn thông cảm nha.

Ps Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình <3<3<3

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...