Chương 50: Chương 48.2:

Bella mệt mỏi co ro trên giường, nhà Cullen chuyển đi, cô không còn được gặp Edward, Jacob cũng bắt đầu lạnh nhạt với cô... Rất nhiều điều khiến cô mệt mỏi, phiền não hơn nữa chính là một tháng trước có người phụ nữ ma cà rồng đến tìm cô. Lúc đó Bella đã rất sợ hãi, Edward không ở đây, nhà Cullen không ở đây, sẽ chẳng ai đến cứu cô. Nhưng cô ta không làm hại cô, sau một hồi quan sát nỗi sợ của cô, cô ta từ ban công bước vào ngồi xuống chiến bàn học của cô, cất tiếng:

"Xin chào Bella, ta Irina Denali, có lẽ cô không biết ta nhưng chắc cô biết Laurent! Ta là bạn đời của Laurent."

"Ông ta không phải do tôi hại chết, cô đến tìm tôi làm gì?" Bella mờ mịch nhìn người phụ nữ kia, hoang mang hỏi.

"Ta biết cái chết của Laurent không phải do cô gây ra, hôm nay ta đến chỉ để nhờ cô giúp đỡ, trả thù cho Laurent !" Tất nhiên không phải do cô gây ra, nhưng cô là một phần nguyên nhân khiến Laurent chết! Irina trong lòng cười lạnh, nhưng trên mặt chẳng biểu hiện gì.

"Tôi chỉ là con người bình thường, có thể giúp gì cho cô chứ!" Bella ôm chặt chiếc gối trong tay, kinh ngạc hỏi.

"Ta kể cô nghe một bí mật ta vô tình phát hiện được! Edward Cullen và Zenny Adam đã kết hôn, cả hai đang sống ở ngoại ô New York." Irina hứng thú quan sát biểu tình ngạc nhiên rồi lại chuyển thành đau lòng của Bella.

"Thế thì liên quan gì đến tôi?" Bella cau mày hỏi, cơn giận trong người cô đã đánh bại được nỗi sợ của cô khi nảy.

"Sau đó trong một lần vô tình, ta nghe được cuộc trò chuyện của cô vợ Edward với cô chị gái đang ở nơi xa của cô ta. Trong câu chuyện họ nhắc đến cô đấy Bella!" Irina dẫn dụ lòng tò mò của Bella, và cô ta đã thành công, đôi mắt loé ý cười rất nhanh bị che đi, tiếp tục nói:

"Cô ta nói cuộc sống bây giờ của cô ta vốn thuộc về cô, chỉ do sự xuất hiện của cô ta khiến mọi chuyện thay đổi. Đáng ra người Edward yêu là cô, đáng ra người Edward lấy làm vợ là cô,... nhưng vì cô ta xuất hiện trước cô nên mọi thứ đều thay đổi! Cô ta cảm thấy áy náy."

"Cô lừa tôi?" Bella bán tin bán nghi, nhưng lại cảm thấy mình là một con người vô dụng, cô ta gạt cô thì được gì chứ? Bụng cô tràn ngập nguy vấn.

"Ta lừa cô để được gì chứ, ta đây chỉ là thương hại cho cô thôi. Thứ thuộc về mình bị người khác cướp mất vậy mà cô còn nhẫn nhịn được!" Irina khẽ cười, ngón tay theo nhịp gõ đều trên bàn gỗ, để lại vài dấu lõm. Irina không lừa Bella, cô ta quả thật tận tai nghe được những thứ này từ Zen, chỉ là có một chuyện cô ta không nói cho Bella biết. Đó là cô ta biết được chuyện năng lực tuyệt vời của Bella khi trở thành ma cà rồng. Lá chắn và sức mạnh đáng kinh ngạc!

"Tại sao cô lại nói những chuyện này cho tôi nghe?" Những lời nói của Irina đã dần thuyết phục được Bella.

"Vì ta muốn báo thù cho Laurent, mà cô muốn lấy lại thứ thuộc về mình. Chúng ta có thể hợp tác với nhau!" Irina nở nụ cười tuyệt đẹp nghiêng đầu nhìn Bella.

"Tôi không nghĩ mình sẽ hợp tác cùng cô!" Bella nói, thật ra cô đang do dự không biết có nên tin người phụ nữ này không.

"Ta cho cô sắc đẹp và sự bất tử, đổi lại cô hãy giao Zenny kia cho ta." Irina như hiểu được sự lo lắng của Bella liền nói. Bella kinh ngạc nhìn người kia, như thế chẳng phải cô là người được lợi nhất sao? Nhưng Edward sẽ không để cô làm thế, nói không chừng anh sẽ không mần ngại mà gãy cổ của cô!

"Edward là một người tốt thuỷ chung lại có tài năng, chị của ta từng có tình cảm đơn phương với hắn, nhưng tiếc thay không được hắn đáp trả. Lúc đó bọn ta nghĩ ai có được hắn là một sự may mắn trong đời của người đó, nhưng ta thực không ngờ kẻ may mắn đó lại là người đáng thương như thế này. Để sự may mắn bị cướp mất ngay trước mặt mình mà không biết làm gì!" Irina krông đợi Bella trả lời, liền nói lời khiêu khích, sau đó lại uyển chuyển đến bên cửa sổ_ lối vào khi nảy, dừng lại lẳng lặng ngắm màn đêm. Bella không tiêu cự nhìn chằm chằm sàn nhà đắn đo, suy nghĩ có nên đồng ý hay không.

"Hôm nay đến đây thôi, ta không ép cô, cô hãy nghĩ kỹ đi. Hôm khác ta sẽ đến để nghe câu trả lời của cô." Irina quay người cười quyến rũ, liền nhảy ra ngoài cửa sổ đi mất. Bella nhìn màn đêm bên ngoài.

Ả ta thật sẽ giúp cô sao???

***

Hồi tưởng lại một màn đó, Bella càng nặng lòng, đã một tháng nay cô ta vẫn chưa đến gặp cô, trong lòng Bella có chút lo lắng. Không lẽ cô ta đã tìm được người khác để hợp tác nên không cần cô? Vừa nghĩ đến điều này, Bella vô cùng buồn bực ngồi bật dậy, cô rất nhớ anh, vốn tưởng chấp nhận tình cảm của Jacob có thể khiến cô đi anh, nhưng không phải thế, nó khiến cô nhớ Edward nhiều hơn.

Đang lúc nghĩ ngợi, cửa sổ phòng cô 'cạch' một tiếng bật mở, từ hôm gặp người phụ nữ đó, mỗi tối cô đều không khoá cửa nữa. Bella vui vẻ nhìn về phía đó, không khiến cô thất vọng, Irina vẫn như hôm gặp đầu tiên, nhanh nhẹn ngồi ở chiếc bàn học của cô. Bella hớn hở trong lòng muốn nói mình đồng ý nhưng lại bị cắt lời. Irina tất nhiên thấy được niềm vui và cả câu trả lời của Bella , nhưng cô vẫn lên tiếng trước, cô muốn Bella phải chắc chắn đứng về phe cô:

"Trưa hôm qua ta đến nơi Edward ở, lại biết được tin Zenny có thai. Ta vội vàng đến đây báo với cô!"

Bella như chết đứng, đau buồn, không ngờ lại đến mức này, cô lại chậm một bước, Zen mang thai nếu cô hợp tác với Irina, mẹ con họ xảy ra chuyện Edward sẽ không tha thứ cho cô! Nhưng cô không cam lòng, cô thực yêu anh, không quên được mối tình này!

" Đáng ra đứa bé đó là của cô nếu không có cô ta." Irina giọng tràn đầy phẫn nộ, gương mặt sắc xảo nghiêm nghị, nhưng trong lòng lại cười lạnh, cô tin chắc Bella sẽ sập bẫy.

"Bella ta biết cô lo lắng điều gì, nhưng cô nghĩ đi, Zenny thừa nhận mình cướp tất cả của cô, mặc dù không biết cô ta làm thế bằng cách nào, nhưng những thứ bây giờ của cô ta vốn là của cô. Cô lấy lại nó có gì là sai chứ? Còn về phần ta, ta chỉ muốn trả thù cho Laurent, chính Zenny và gia đình cô ta hại chết Laurent, ta muốn họ nếm trải cảm giác mất đi người thân như ta. Cô hợp tác với ta chỉ có lợi chứ không có hại, ta biến đổi cô, cô đưa Zenny cho ta. Sau đó sống cuộc sống hạnh phúc bên Edward."

Bella như bị Irina bỏ bùa, không còn lý trí phân giải mọi chuyện. Irina nhếch môi nhìn cô gái vì tình mà mù quáng kia, kế hoạch này được lợi nhất chính là cô. Bella bắt Zenny nếu thành công Irina sẽ tự tay giết Zenny, nếu thất bại chắc chắn Edward sẽ không tha cô ta. Hơn nữa bây giờ Zenny đang mang thai rất dễ tổn thương cơ thể, dù thành công hay thất bại Irina cũng không tổn hại gì vì cô đã khiến bọn họ đấu đá lẫn nhau.!

"Tôi đồng ý giúp cô!" Bella ngước nhìn Irina đáp, cô mặc kệ tất cả, cô muốn mọi thứ, muốn có anh!

"Được, vậy cô hãy tìm một lý do để rời khỏi đây, ta đưa cô đến nơi kín đáo sau đó sẽ tiến hành biến đổi, cô cần vài ngày để khắc chế cơn khát. Sau đó chúng ta phải tranh thủ đến New York trước đám người Cullen kia. Rồi bắt đầu kết hoạch." Irina nói ra kế hoạch. Bella không do dự đồng ý, lập tức dọn chút quần áo, cô sẽ nói với bố mình đi du lịch một thời gian, cô tin bố sẽ đồng ý.

***

Zen một mình nhìn cảnh đêm, Edward rất tức giận chuyện cô quyết định giữ đứa bé, anh lo cho cô, cô biết nhưng cô không muốn bỏ nó. Sớm muộn anh cũng sẽ biến đổi cô, nhưng trước khi biến đổi cô muốn có một đứa con của họ. Cả nhà ba người sẽ sống hạnh phúc bên nhau, nghĩ đến đây Zen mỉm cười vuốt ve bụng mình. Quay người xuống lầu, muốn điều đó thành sự thật, trước tiên cô cần dỗ ông chồng đang giận dỗi dưới kia trước đã.

Edward đang bận rộn trong bếp, trưa hôm qua khi nghe Zen nói mình mang thai và sẽ đứa bé, anh đã can ngăn hết lời nhưng cô vẫn cứng đầu không đồng ý, khiến anh giận đập vỡ mấy cái bình hoa. Thế là cả hai chiến tranh lạnh đến giờ đã gần một ngày rồi. Lần này anh quyết định sẽ không nhường cô, vì đây là chuyện liên quan đến sự sống của cô, anh không muốn cô mạo hiểm. Cặm cụi cắt rau củ, Edward sớm đã nghe tiếng chân của cô, cô đang xuống lầu, nếu là bình thường họ có lẽ đang vui vẽ nấu ăn nhưng hôm nay...Không khí thật nặng nề.

"Chồng à, còn giận sao?" Zen bước đến sau lưng anh, ôm chặt anh, cô cảm nhận được cơ thể anh cứng đờ. Thật ra cãi nhau với anh cô cũng rất buồn, nhưng vì con, cô không thể nghe theo anh, chỉ đành kiên nhẫn thuyết phục anh.

Edward không đáp, tiếp tục công việc của mình, nhưng thật lòng đang rất muốn ôm chặt cô. Zen nhìn ai đó đang giận dỗi nhưng vẫn nấu ăn vì sợ cô đói, Zen không khỏi cảm động, nói:

"Đừng giận em nữa được không?"

"Chỉ cần em bỏ cái thai!" Edward ngừng tay, nhưng không xoay nhìn, mắt nhìn mớ rau củ, lạnh lùng nói.

"Sao anh lại như thế? Nó là con của anh mà!" Zen nghẹn ngào, khoé mắt đỏ hoe, cố nén nước mắt. Cô nghe nói người mang thai rất dễ xúc động quả nhiên không sai, nhìn cô giờ đây, chỉ cần Edward lạnh mặt, hay lớn tiếng... cô liền muốn khóc to.

"Anh không cần cái thai này!" Edward nghe giọng cô run run vô cùng đau lòng, hai tay siết chặt để giữ cho mình không quay lại ôm cô. Anh cần cô, anh sẽ không để cô mạo hiểm dù chỉ một chút.

"Edward em muốn con..." Zen nói đến đây không kiềm được bật khóc. Edward biết, anh cảm nhận được những giọt nước mắt nóng rực thấm ướt lưng áo mình. Cuối cùng không nhịn được, Edward xoay người ôm chặt cô thấp giọng an ủi:

"Zen, anh không muốn mất em. Nghe anh một lần này thôi được không?"

"Em không nghe. Nếu anh đã không cần con, em sẽ đi, không ở đây chướng mắt anh. Em sẽ tự sinh con, tự mình nuôi nó!" Zen đột nhiên đẩy mạnh Edward ra, giận dữ đáp, chạy về phòng mình, cô sẽ rời khỏi đây về nhà mẹ.

"Zen, em định đi đâu?" Edward vội vàng đuổi theo, bắt lấy tay cô không cho cô chạy lên lầu. Cô tức giận như thế, anh lo cô sẽ bị thương. Zen lúc này đã có chút bình tĩnh, nhưng vẫn không ngừng giãy giụa khỏi anh, cô đánh cược, cược anh sẽ mềm lòng, cô tin Edward sẽ không để cô đi, anh sẽ đồng ý cho cô sinh đứa bé. Nghĩ thế Zen càng phản ứng gắt gao hơn:

"Em sẽ đến Anh. Mẹ con em sẽ biến khỏi mắt anh."

"Em không được đi." Edward bắt lấy cả hai vai cô, vất vả khống chế lực anh sợ cô bị thương.

"Anh không cần con, anh không yêu em. Em không muốn sống cùng anh nữa..." Zen cảm thấy kế hoạch sắp thành công, càng khóc thảm thiết hơn.

"Em nói gì thế? Anh yêu em, nếu em cố chấp như thế thì giữ lại cái thai được chưa?" Edward nhìn đôi mắt sưng đỏ, cuối cùng đành đầu hàng ôm cô vào lòng, nói. Tay không vỗ nhẹ lưng cô dỗ dành.

"Thật không?" Zen thút thít nhìn anh, hỏi lại. Edward thở dài, lau nước mắt cho cô:

"Thật."

"Em đói!" Zen lúc này mới phát hiện dạ dày mình đang biểu tình, đáng thương nói. Edward khẽ cười nắm tay cô cùng bước vào bếp, ba tháng qua lần nào cũng thế, anh không thể nào giận cô lâu được, tuy nhiên lần này là lần đầu cô chủ động làm hòa với anh.

"Libby nói thế nào về chuyện này?"

"Mẹ nói sau khi sinh sẽ biến đổi em, mẹ nó không cần quá lo, đã có vài người thành công." Zen đáp.

"Anh không muốn em sẽ như anh. Zen, em còn quá trẻ..." Edward ngồi cạnh cô, anh vẫn chưa bỏ ý định khuyên cô. Anh không muốn cô phải như anh, anh sợ cô sẽ chán ngấy cuộc sống uống máu để tồn tại này.

"Edward, em muốn con của chúng ta!" Zen vươn tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh, kiên định nói.

"Không phải trước đây em không đồng ý biến đổi sao?" Edward hỏi, anh rất thắc mắc chuyện này, lúc đầu cứ nghĩ cô cố chấp, sợ ma cà rồng, nhưng càng tiếp xúc càng thấy cô không giống kiểu nhát gan ấy!

"Đó là... trước đây. Giờ em muốn biến đổi, muốn ở bên anh và con!" Zen ấp úng, cô không thể nói mình xuyên không đến đây được, Edward chắc chắn sẽ nghĩ cô điên mất.

"Ăn đi, mai anh sẽ đưa em đi kiểm tra!" Edward bưng buổi tối đặt lên bàn, anh rất vui vì câu trả lời của cô, lúc này sâu trong lòng anh có chút mong chờ đứa bé này, đứa bé của anh và cô.

"Kiểm tra? Mẹ nói thai sẽ lớn rất nhanh, nếu bị người khác phát hiện thì sao?" Zen kinh ngạc nhìn Edward, cô lúc này đã cảm thấy bụng mình đã nhô ra, lỡ bị bác sĩ tra ra bất thường...

"Em yên tâm, nó có một nửa máu con người, ngoài việc mau phát triển nó không khác gì những cái thai của con người." Edward vừa gắp thức ăn cho Zen vừa đáp. Lúc trước anh từng nghe Carlisle nói, nghĩ nói chẳng có ích gì cho mình nên anh cũng không hỏi nhiều, không ngờ hôm nay mình lại gặp phải nó.

Zen thả lỏng tinh thần hơn, bắt đầu ăn ngấu nghiến, cô không lo lắng, vì cô tin Edward sẽ không để mình gặp chuyện. Việc cô quan tâm lúc này là bồi bổ cơ thể, để chào đón đứa bé này.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...